Ficool

A world overflowing with faith

ThomasDownward
14
chs / week
The average realized release rate over the past 30 days is 14 chs / week.
--
NOT RATINGS
314
Views
Synopsis
In this world not every being is born from flesh and blood, from natural seeds, or from the hands of divine creation. Some rare existences, known as Faithborn Entities, are formed purely from belief, emotion, legends, and stories accumulated from the Observers. They are not true gods, nor are they ordinary monsters. Instead, they are living manifestations of collective will—something that, when powerful enough, widespread enough, and enduring enough, transforms itself into reality.
VIEW MORE

Chapter 1 - Chap 1: Đi và Đến

Sáng sớm.

Những tia nắng đầu tiên len qua khung cửa kính màu khảm ngọc lam, rải lên sàn nhà những vệt sáng lung linh như dải ngân hà thu nhỏ. Căn phòng chìm trong thứ ánh sáng huyền ảo, nơi những hạt bụi ma thuật lấp lánh trôi lơ lửng.

Trên chiếc giường làm từ đá Arcanum – loại quặng quý hiếm khai thác từ dãy núi Rime – Theresa vừa tròn mười lăm tuổi chậm rãi mở mắt.

Toàn thân cô rung nhẹ. Một cảm giác tê ran quen thuộc chạy dọc sống lưng. Rồi từ làn da trắng ngần bỗng tỏa ra một luồng hào quang vàng óng ả, lấp lánh như vảy cá thần. Ánh sáng ấy chỉ tồn tại trong vài nhịp thở, để lại trong không gian một mùi hương thoang thoảng như hoa mộc lan pha chút sương sớm.

Theresa đã quen với điều này từ nhỏ. Dòng máu thuần khiết của dòng dõi Calmi luôn mang theo những biểu hiện kỳ diệu, như một lời nhắc nhở thầm kín về cội nguồn quyền quý.

Cô ngồi dậy, mái tóc trắng xõa trên vai như một dòng thác nhỏ. Đôi chân trần chạm xuống tấm thảm lông cừu ấm áp. Cô kéo chiếc áo choàng lông vũ khoác lên người – món quà sinh nhật từ mẹ năm cô lên tám – rồi bước về phía chiếc bàn khảm ngọc thạch ở góc phòng.

Trên bàn, một chiếc bình rune cỡ nhỏ đang phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy đều đặn như nhịp tim. Theresa đặt tay lên thân bình. Nước tự động dâng lên, chảy qua ba tầng lọc pha lê, rồi chảy xuống ấm gốm men ngọc. Cô thả túi trà bạc hà núi vào nước, nhìn những sợi trà khô từ từ bung nở như những bông hoa thức giấc sau giấc ngủ dài.

Sau khi nhấp một ngụm trà, cô bước vào phòng tắm, rồi thay bộ đồ ngủ bằng lụa mulberry lấy chiếc váy công chúa màu xanh băng giá – chất liệu dệt từ tơ nhện ma thuật, nhẹ như không nhưng có khả năng chống đòn cấp cao. Cô nhìn mình trong gương, vuốt lại mái tóc, hài lòng mỉm cười.

Một ngày mới với Theresa luôn bắt đầu bằng những nghi thức như vậy. Đều đặn, tinh tế và đầy quyền quý.

Cho đến khi…

Cô vừa định mở cửa phòng, ánh mắt vô tình liếc ra khung cửa sổ lớn hướng ra khu vườn phía trước dinh thự.

Và cô khựng lại.

Dưới khu vườn, lấp ló sau những bụi hoa hồng đỏ rực, là một bóng người.

Một pháp sư.

Hắn mặc chiếc áo choàng dài màu xám khói, cổ áo dựng đứng cao đến mang tai. Trên ngực áo là một biểu tượng kỳ lạ: vô số vòng tròn xoắn vào nhau, tạo thành một mê cung thị giác vừa hỗn độn vừa có trật tự. Đó là phù hiệu của học sinh năm cuối thuộc Tháp Phong Hệ.

Và hắn đang chạy việc vặt cho trường.

Theresa biết điều đó bởi cha cô từng kể. Nhưng với cô, ngay cả một kẻ chạy việc vặt cũng đủ để trái tim cô đập nhanh hơn, bởi vì hắn mang trên mình phù hiệu của ngôi trường cô hằng mơ ước:

ASTRA LUMINA.

Ngôi trường huyền thoại nằm giữa lòng hồ Noah.

Không chần chừ.

Theresa xoay người, lùi lại hai bước, lấy đà, rồi đấm thẳng về phía cánh cửa sổ lớn. Kính vỡ tung, hàng ngàn mảnh vụn lấp lánh trong không khí như một cơn mưa pha lê dưới ánh nắng sớm.

Thân hình mảnh dẻ của cô lao vút qua khung cửa, phóng thẳng xuống khu vườn. Gió ù ù bên tai. Hoa hồng bay tán loạn, những cánh hoa đỏ thắm rơi lả tả như mưa.

Những người làm vườn nghe tiếng động liền ngước lên, rồi đồng loạt lắc đầu. Ông Aldric – người đã làm vườn hơn bốn mươi năm – thở dài, rút sổ ra viết: "Ngày thứ ba trăm lẻ bảy: cửa sổ phòng tiểu thư lại vỡ nữa rồi."

Trên ban công tầng hai, Bá tước Alistair von Calmi đang đọc sách. Khi tiếng kính vỡ vang lên, ông không hề giật mình. Ông chậm rãi tháo cặp kính vàng, nhìn về phía con gái đang lao vút xuống vườn như một ngôi sao băng.

Một nụ cười thoáng qua trên gương mặt ông.

"Lại thêm một lần nữa, may mà mình có nhắc chuẩn bị 4 tấm kính dự phòng" ông lẩm bẩm, rồi lại cầm sách lên. Nhưng mắt vẫn liếc về phía con gái với ánh nhìn vừa tự hào vừa bất lực. Ông có thể đoán 9 phần 10 lý do tên học sinh chạy việc kia lại đến đây. Vì trước đây ông và vợ mình cũng thế đi giao thư mời nhập học cho trường để lấy chút đồng ARC để đi chơi.

Theresa vừa chạm đất, mặt đất lõm nhẹ một vết nứt nhỏ. Cô ngẩng đầu lên, môi mấp máy định nói điều gì đó.

Rồi một thứ gì đó vô hình – một bức tường không khí đặc quánh – đẩy mạnh vào người cô, khiến cô lảo đảo lùi lại ba bước.

"Á!" cô kêu lên.

Cô định túm lấy tay áo hắn, nhưng trong nháy mắt, không gian trước mắt cô vụt biến dạng. Tên học viên Tháp Phong Hệ tan biến vào làn sóng không gian ấy, để lại sau lưng chỉ là vài tia sáng xanh nhạt tan nhanh như bọt nước.

Theresa đứng sững, tay vẫn đưa ra giữa không trung, bắt được… không có gì.

Rồi cô tức giận giậm chân xuống đất. Một lần. Rất mạnh.

"Tên đó! Sao lại bỏ chạy chứ?!"

Cô khoanh tay, gương mặt ửng đỏ vì vừa xấu hổ vừa tức giận.

"Mình chỉ muốn xem mặt thôi mà!"

Cô lại giậm chân thêm một cái nữa. Một con sóc trên cành cây giật mình bỏ chạy, đuôi xù lên như một chiếc chổi.

"Mình… mình có đáng sợ đến vậy không?"

Hơi thở vẫn chưa kịp điều hòa, ánh mắt cô vô tình rơi xuống chiếc hòm thư bằng gỗ sồi cạnh cổng vườn.

Nắp hòm không khép kín.

Và cô chợt nhận ra: hắn đã bỏ gì đó vào đó, ngay trước khi biến mất.

Theresa bước tới, mở tung nắp hòm. Một mùi giấy cũ, mực in và sáp niêm phong xộc lên.

Bên trong, chất đống hơn trăm bức thư với đủ loại màu.

Cô vơ lấy xấp trên cùng, lướt nhanh. Thư thư viện nhắc trả sách quá hạn. Thư của bác ruột mượn tiền. Thư công văn, thư mời, thư từ quý tộc…

Rồi tay cô dừng lại.

Giữa đống phong bì màu sắc sặc sỡ, có một cái… khác biệt.

Màu xanh da trời – một sắc xanh trong vắt như bầu trời giữa trưa hè. Viền thư được viền vàng óng ánh, như được thêu bằng tơ ánh kim. Ở chính giữa nắp thư là một con dấu bằng sáp ma thuật: hình một ngọn tháp vươn cao từ lòng hồ, xung quanh là những vòng tròn đồng tâm tỏa sáng nhè nhẹ.

ASTRA LUMINA.

Tim Theresa đập mạnh một nhịp đến nỗi cô cảm thấy nó như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô cầm phong thư ấy lên bằng cả hai tay, nâng niu như cầm một bảo vật. Móng tay cô cạy nhẹ lớp sáp niêm phong. Một luồng ánh sáng xanh nhạt bắn ra, quét quanh người cô như để kiểm tra, rồi lặng lẽ tắt.

Bên trong là một tờ giấy dày, màu trắng ngà, phảng phất mùi gỗ tuyết tùng. Những dòng chữ hiện ra, được khắc bằng mực xanh lam phát quang, lung linh như những vì sao nhỏ trên bầu trời đêm.

THƯ MỜI NHẬP HỌC

HỌC VIỆN ASTRA LUMINA – THÁP BĂNG HỆ

Kính gửi: TRÒ THERESA VON CALMI

Sau khi thân phận và năng lực ma thuật của ngài đã được xác nhận, chúng tôi hân hạnh thông báo rằng ngài đã chính thức trúng tuyển vào chương trình đào tạo pháp sư cấp Trung cấp của Học viện ASTRA LUMINA, niên khóa thứ 369.

Thời gian nhập học: Ngày 3 tháng 6.

Theresa đọc đi đọc lại ba lần. Mỗi lần đọc, tay cô lại run lên một chút.

"Mình… mình được nhận rồi? Và còn đúng hệ mình ưa thích nhất nữa chứ?"

Cô ôm chặt bức thư vào lòng, ép nó vào ngực như thể sợ rằng nó sẽ bay mất. Cô ngửa mặt lên trời, nhắm mắt, rồi bật ra một tiếng cười sảng khoái vang xa khắp khu vườn:

"Yeah! Mình được nhận rồi!"

Cô nhảy cẫng lên, xoay một vòng, rồi một vòng nữa. Tà váy xanh tung bay như cánh bướm giữa nắng sớm. Những cánh hoa hồng đỏ bị gió cuốn bay lên, rơi lả tả trên vai cô, trên mái tóc trắng dài, trên tờ giấy trắng ngà vẫn đang phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ.

Trên ban công, Bá tước Alistair đặt cuốn sách xuống, nhìn con gái đang nhảy múa giữa vườn hoa hồng. Một nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt nghiêm nghị thường ngày của ông.

Rồi ông quay vào trong, để lại trên bàn một phong bì màu vàng – thư của Hoàng đế – vẫn chưa mở. Hôm nay, ông cho phép mình trì hoãn mọi việc, để ngắm nhìn niềm vui của con gái.

Bức thư màu xanh da trời ấy như một ngọn lửa nhỏ đốt cháy mọi khoảng lặng trong căn phòng của Theresa. Từ giây phút cô đọc xong những dòng chữ phát quang, cả dinh thự Calmi bỗng chốc trở nên hối hả như một tổ ong vỡ.

"Đồng phục đâu rồi?!"

"Đã được ủi xong, thưa tiểu thư!"

"Vali ma thuật đã sạc đầy ma lực chưa?"

"Thưa tiểu thư, ngài có thể nhét cả tủ quần áo vào đó ạ!"

"Bánh ngọt? Ta cần mang theo ít nhất ba hộp!"

"…Thưa tiểu thư, trường có bếp ăn ạ."

"NHƯNG TA KHÔNG BIẾT ĐỒ ĂN Ở ĐÓ CÓ HỢP KHẨU VỊ TA KHÔNG!"

Bá tước Alistair đứng dựa vào khung cửa phòng con gái, tay cầm tách trà, nhìn cảnh hỗn loạn với vẻ mặt bất lực đã trở thành thương hiệu.

"Theresa à," ông nói, "cha ngày xưa đi học cũng chỉ mang có một vali."

Giọng cô vọng ra từ trong tủ quần áo: "Thời xưa cha không có kẻ thù, nhưng con thì có thể có!"

Bá tước nhướng mày. "Con có kẻ thù rồi à?"

"CHƯA! Nhưng biết đâu trên trường có người ghét con ngay từ cái nhìn đầu tiên thì sao?"

Ông định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, chỉ lắc đầu mỉm cười.

Hai giờ sau, không khí mới lắng xuống. Ba chiếc vali ma thuật được xếp gọn gàng. Theresa mặc bộ váy du lịch màu xanh bạc hà, áo choàng ngắn màu trắng tuyết phủ ngoài, mái tóc dài tết gọn sau lưng. Trông cô lúc này vừa thanh lịch, vừa năng động – một hình ảnh khác hẳn với cô công chúa phá cửa sổ lúc sáng sớm.

Khi cô bước ra hành lang, những bức chân dung tổ tiên bỗng "thức giấc".

"A, Theresa nhỏ bé của chúng ta đã được nhận vào ASTRA LUMINA sao? nói cho mà biết hồi trước ta là kẻ mạnh nhất trường đó vì quá mạnh nên ta đã tự rời trường khi gần học xong năm cuối" – một ông cụ cất giọng sang sảng.

"Ông ấy nói dối," một bà cụ cạnh đó lên tiếng. "Ông ấy bị đuổi vì thả quái vật vào thư viện."

"Đó là một thí nghiệm KHOA HỌC!"

"Quái vật ăn sách của thủ thư thì gọi là phá hoại!"

Theresa cười khúc khích, chạy nhanh qua để khỏi bị cuốn vào những cuộc tranh cãi vô tận.

Ra đến cổng chính, chiếc xe ngựa ma thuật kéo bởi hai con kỳ lân trắng muốt đã đợi sẵn. Hai cha con bước lên, và cỗ xe cất cánh, lướt nhẹ nhàng về phía cảng Noah.

Cảng Noah không phải là một bến cảng bình thường. Đó là một công trình vĩ đại bậc nhất đại lục – nơi giao thoa giữa đất liền và mặt hồ mênh mông, cửa ngõ duy nhất để lên hòn đảo nổi giữa lòng hồ.

Theresa bước xuống xe, và cô phải nín thở.

Hàng trăm cột đèn pha lê cao vút. Hàng chục con thuyền đủ loại kích cỡ. Và ở chính giữa, nơi có tấm biển lớn đề dòng chữ vàng óng "ĐIỂM TẬP KẾT HỌC SINH ASTRA LUMINA", khoảng hai mươi thiếu niên đang đứng thành nhóm.

Hai mươi kẻ được chọn.

Và họ đến từ khắp nơi trên thế giới.

Theresa nheo mắt quan sát: một cậu bé da xanh tai nhọn – tộc Aquarian; một cô gái tóc bạch kim mắt tím – tộc Lumina; một chàng trai tóc đỏ vai rộng, trên trán có sừng – có lẽ là Long tộc; một cô bé có vây nhỏ màu hồng bên tai – tộc Sylphid; rồi người lùn, Nephilim, ma cà rồng…

Tất cả đều đang đứng cùng bố mẹ. Không khí vừa náo nhiệt vừa xúc động. Có tiếng cười, có tiếng khóc, có những cái ôm siết chặt và những lời dặn dò không bao giờ dứt.

Theresa bỗng thấy lòng mình se lại.

Rồi một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô.

"Con sẵn sàng chưa?"

Bá tước Alistair đứng sau cô. Lúc này, ông không còn vẻ bất lực hay hài hước thường ngày. Ông chỉ là một người cha sắp tiễn đứa con gái của mình đi xa.

Theresa nuốt khan. "Luôn sẵn sàng là tôn chỉ nhà mình mà, thưa cha."

Ông mỉm cười, nắm tay cô dắt đi về phía bến tàu.

Khi họ đến gần, mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ. Không phải vì Theresa – dù cô cũng nổi bật. Mà vì Bá tước Alistair von Calmi. Cái tên Calmi vang dội khắp các hành lang quyền lực, và ông là hiện thân sống động cho sức mạnh của dòng họ ấy.

Theresa cảm nhận được những ánh mắt: tò mò, dè dặt, ngưỡng mộ, ganh tị. Nhưng cô không để tâm. Cô đã quen.

Bá tước dắt cô đến một góc yên tĩnh dưới bóng cây liễu rủ. Ông ngồi xuống, vỗ vỗ bên cạnh.

"Cha không giỏi nói những lời hoa mỹ. Con biết điều đó."

Theresa gật đầu, khẽ cười.

"Cha không yêu cầu con phải là học sinh xuất sắc nhất," ông nói, giọng trầm và chậm rãi. "Cha chỉ mong con sống khỏe. Ăn uống đầy đủ. Ngủ đủ giấc. Đừng thức khuya học bài quá nhiều."

Theresa bật cười, nhưng nước mắt đã bắt đầu rưng rưng.

"Và này," ông đưa tay xoa đầu cô, "cha mong con có thật nhiều bạn bè. Những người bạn thật sự. Không phải vì họ muốn kết thân với nhà Calmi. Mà vì họ yêu quý con – cái con người hay cáu kỉnh, hay đập cửa sổ, hay nhảy từ tầng hai xuống đất ấy."

"Cha!" – cô phồng má, vừa xấu hổ vừa cảm động – "Cha đang khen con hay chê con vậy?"

"Cả hai," ông mỉm cười, mắt lấp lánh. "Vì cha yêu tất cả những điều đó ở con."

Im lặng một lát. Rồi ông đứng dậy, kéo cô đứng lên theo.

"Thôi, đi đi hãy tiến bước và chinh phục bầu trời mới đó đi."

Theresa lau nước mắt, ôm cha một cái thật chặt. Một cái ôm mà cô không nhớ lần cuối là khi nào.

"Con sẽ viết thư về mỗi cuối tháng, cha nhé."

"Ừ. Nhưng đừng viết nhiều quá, cha ngại đọc."

"CHA!"

"Cha đùa đấy." – Ông vỗ nhẹ lưng cô, buông ra. "Đi đi."

Theresa quay lưng bước về phía bến tàu. Chiếc thuyền làm bằng gỗ pha lê, thân trong suốt lấp lánh ánh bạc, trên mạn thuyền dòng chữ ASTRA LUMINA chạy dọc bằng vàng ròng.

Hai mươi học sinh lên thuyền. Có người háo hức, có người bồn chồn, có người khóc nức nở bên cha mẹ.

Theresa bước lên, quay lại nhìn.

Cha cô vẫn đứng dưới bến, tay chắn trên mắt che nắng. Ông không vẫy tay, không hét gì to. Chỉ đứng đó, nhìn cô.

Nhưng ánh mắt ấy, với Theresa, nói lên tất cả.

Cô giơ tay vẫy cha, cố nặn ra một nụ cười thật tươi, dù nước mắt vẫn còn long lanh trên mi.

Rồi thuyền rời bến.

Không có tiếng còi. Chỉ có tiếng nước khẽ vỗ vào mạn thuyền, tiếng gió thổi qua cánh buồm, và những tiếng khóc nghẹn ngào từ bờ.

Theresa đứng ở mạn thuyền, nhìn bến cảng xa dần. Cha cô càng lúc càng nhỏ, rồi thành một chấm đen, rồi mất hút.

Mặt hồ Noah rộng mở trước mắt cô. Bao la và xanh thẳm.

Một chân trời mới. Một cuộc đời mới.

Trên boong thuyền, không khí bắt đầu ổn định. Những câu chuyện đầu tiên được bắt đầu bằng sự ngượng ngùng và những nụ cười xã giao.

Rồi một cô gái nhỏ với mái tóc xanh lục nhạt và đôi tai vây màu hồng bỗng bước về phía Theresa.

"Chào cậu! Tớ là Elara. Elara Sylph. Tộc Sylphid. Còn cậu?"

Theresa hơi ngỡ ngàng trước sự chủ động của người lạ, nhưng nhanh chóng mỉm cười. "Theresa. Theresa von Calmi."

"Calmi? Gia tộc Calmi ấy hả?" – Elara nhướng mày, mắt mở to. "Ồ, tớ nghe nói nhiều về các cậu lắm!"

"Hy vọng là những điều tốt đẹp."

"Ừm… toàn là những điều tốt thôi… phần lớn là vậy…"

Bụng Elara đột nhiên reo lên Ọc Ọc Ọc.

Cô bé đỏ mặt. "Xin lỗi, tớ đói quá. Sáng nay sau khi nhận được thư tớ đã đến đây ngay tức khắc."

Theresa nhìn cô bé chớp mắt, rồi bật cười. Cô móc từ trong túi áo ra một chiếc bánh sừng bò vẫn còn nóng hổi. "Cậu có muốn ăn chút bánh không? Tớ mang cả hộp đấy."

Đôi mắt Elara sáng lên như hai vì sao. "CẬU LÀ BẠN TỐT NHẤT CỦA TỚ!"

Và thế là, trên chiếc thuyền pha lê lướt nhẹ trên mặt hồ Noah, hai cô gái cùng nhau chia sẻ chiếc bánh sừng bò, cười nói như thể đã quen nhau từ lâu.

"Này Theresa, cậu định vào trường thuộc ngành nào thế?" – Elara vừa nhai vừa hỏi.

Mắt Theresa bỗng sáng bừng lên một thứ ánh lửa đầy khát vọng.

"Tớ sẽ vào Tháp Băng Hệ. Nghe nói hiện tại tòa tháp đó được vận hành bởi một Arcanist cực kỳ trẻ – Lady Frost. Cô ấy mới hai mươi tuổi nhưng đã đạt đến cấp độ Arcanum Sáng Tạo rồi."

Cô dừng một chút, nắm tay siết nhẹ.

"Còn mục tiêu của tớ… là đánh bại cô ta và trở thành Arcanist hệ Băng mạnh nhất trường!"

Elara xuýt xoa, mắt mở to. "Vậy sao… Cậu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đánh bại người khác thôi nhỉ?"

Cô bạn cười nhẹ, rồi đưa mắt nhìn ra xa. "Còn tớ, tớ chọn Tháp Phong Hệ. Ở đó rất cao, có thể tự do bay lượn trên bầu trời. Sẽ tuyệt lắm nếu mỗi ngày tớ đều được bay trên ấy… chẳng phải lo nghĩ gì cả."

Hai người chưa kịp mơ mộng thêm, thì chiếc thuyền bỗng chốc… dịch chuyển.

Tai Theresa ù đi. Mùi muối biển biến mất, thay vào đó là không khí trong veo, loãng và lạnh hơn.

Và ngôi trường hiện ra.

Những hòn đảo bay. Hàng chục, hàng trăm hòn đảo bay lơ lửng ở những độ cao khác nhau. Thác nước đổ từ đảo này xuống đảo kia rồi biến mất giữa không trung. Cầu bằng ánh sáng kết nối các đảo với nhau.

Ở chính giữa, mười hai tòa tháp sừng sững. Mỗi tòa một vẻ. Có tháp vươn cao vút, có tháp phủ đầy cây xanh, có tháp phát ra ánh sáng lấp lánh. Mười hai tháp – mười hai cá tính – đứng thành vòng tròn bảo vệ lấy trái tim của học viện.

Và cao hơn cả, một tòa lâu đài lơ lửng ngay trên đỉnh đảo trung tâm.

"Chào mừng các em đến với ngôi trường khổng lồ nhất lục địa – hay có thể nói đây là một lục địa cũng chẳng hoa mỹ gì đâu!"

Giọng người lái thuyền vang lên, pha chút tự hào.

Lúc này, bọn họ mới nhận ra: con thuyền đang lướt trên bầu trời. Bên dưới mạn thuyền, cách hàng trăm mét, là mặt hồ Noah mênh mông – giờ chỉ còn là một tấm gương xanh thẳm.

"Woww… cao quá đi mất!"

Theresa bất giác nắm chặt tay Elara. Không phải vì sợ. Mà vì choáng ngợp.

Phía xa, hơn một trăm chiếc thuyền khác cũng đang lặng lẽ trôi trên không, cùng hướng về cảng hàng không trung của ASTRA LUMINA.

Gió thổi mạnh, tóc Theresa bay tán loạn. Cô nheo mắt nhìn về phía mười hai tòa tháp, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Không chỉ háo hức. Mà là một loại triệu gọi kỳ lạ, như thể có thứ gì đó ở nơi này đang chờ cô.

Elara bên cạnh thì thầm: "Tớ không tin nổi… chúng ta thực sự đến được đây rồi."

Rồi ánh mắt cô bạn dừng lại trên đỉnh cao nhất của tòa lâu đài trung tâm.

Một bóng người đang đứng ở đó.

Chỉ một bóng dáng nhỏ bé giữa không trung, nhưng lại tỏa ra một uy áp vô hình khiến cả trăm chiếc thuyền đang bay bỗng giảm tốc độ, như thể kính trọng.

Hiệu trưởng. Một trong Tam Đại Phán Quan của thế giới. Người được gọi bằng cái tên giản dị nhưng đầy quyền năng: Hiền Nhân mặc áo xám.

Theresa nuốt khan. Cô không thấy rõ mặt ông từ khoảng cách này, chỉ thấy một chiếc áo choàng xám bay phần phật trong gió, và một đôi mắt – nếu cô không nhầm – đang nhìn thẳng về phía cô.

Chỉ một giây. Rồi ông quay đi, bước vào trong lâu đài.

"Trời ạ…" Elara thở ra. "Chỉ nhìn từ xa thôi mà tớ run hết cả người."

Theresa không nói gì. Tay cô vẫn nắm chặt lan can. Trong lòng cô, ngọn lửa ấy – ngọn lửa muốn chinh phục, muốn chứng tỏ bản thân – bỗng cháy to hơn bao giờ hết.

Lady Frost… và cả Hiền Nhân mặc áo xám nữa.

Rồi một ngày nào đó, mình sẽ đứng ở nơi cao nhất nơi này.

Cô thề.

Thuyền từ từ hạ độ cao, tiếng chuông từ xa vọng lại, trầm hùng và vang xa trên mặt hồ Noah. Một chương mới của cuộc đời Theresa – và của tất cả những người trẻ trên những con thuyền ấy – chính thức bắt đầu.