Ficool

Chapter 5 - Chap 5: bài kiểm tra năng lực

Ánh sáng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua khung cửa sổ phòng 47, nơi tấm kính pha lê được khắc những đường rune chống va đập khiến ánh nắng bị bẻ cong, tạo thành những dải màu cầu vồng nhỏ nhảy múa trên sàn nhà. Những vệt sáng ấy trông như những dải lụa màu được một bàn tay vô hình thêu dệt lên nền gỗ, lúc xanh, lúc đỏ, lúc tím, rồi lại vàng, cứ thế đan xen vào nhau thành một bức tranh trừu tượng đầy sống động.

Theresa mở mắt.

Không có tiếng chuông báo thức. Không có tiếng bước chân của người hầu gái đang đến gần. Không có mùi trà đen đặc từ phòng cha cô len lỏi qua khe cửa.

Chỉ có nắng. Chỉ có gió từ hồ Noah thổi vào, mang theo hơi mát và mùi của những cánh rừng xa xăm – một thứ mùi mà cô chưa từng thấy ở dinh thự Calmi, nơi không khí lúc nào cũng thoang thoảng hương hoa hồng và sáp nến. Ở đây, mùi là của nước, của mây, của đất ẩm sau mưa, của thứ gì đó hoang dại và tự do.

Cô nằm thêm một lát, mắt nhìn trần nhà – nơi những đường vân gỗ chạy dọc như những dòng sông nhỏ, thỉnh thoảng lấp lánh khi có một tia nắng chiếu trúng. Cô lắng nghe nhịp thở đều đều của Elara từ chiếc giường bên kia – một âm thanh êm ái, nhẹ nhàng, như tiếng mèo con ngủ say. Cô lắng nghe tiếng chim hót từ đâu đó trên những hòn đảo bên cạnh – không phải thứ tiếng chim quen thuộc trong vườn nhà, mà là những âm thanh lạ lẫm, cao vút, như tiếng sáo từ một thế giới khác.

Và cô lắng nghe sự yên tĩnh.

Sự yên tĩnh của một buổi sáng ở một nơi mà cô chưa từng đặt chân đến trước ngày hôm qua.

"Ở đây," cô thì thầm với chính mình, giọng nhỏ đến nỗi chỉ có cô nghe thấy, "cảm giác mới mẻ này thật sảng khoái quá đi."

Cô mỉm cười.

Không phải nụ cười của một tiểu thư quý tộc trước gương – dè dặt, khuôn phép mà là nụ cười thật sự tận đáy lòng lòng.

Cảm giác đó, kỳ lạ thay, lại rất dễ chịu.

Theresa ngồi dậy, mái tóc trắng dài xõa trên vai như một dòng thác nhỏ. Cô vươn vai, khớp xương kêu lách tách – một âm thanh quen thuộc mỗi sáng, như lời chào của cơ thể với một ngày mới.

Và rồi, như một phản xạ tự nhiên, toàn thân cô rung nhẹ. Một luồng hào quang vàng óng ả bừng lên từ làn da trắng ngần, lan tỏa khắp căn phòng trong tích tắc, rồi biến mất ngay tức khắc – nhanh đến nỗi nếu ai đó chớp mắt đúng lúc, họ sẽ nghĩ mình vừa bị ảo giác.

Theresa đã quen. Dòng máu Calmi vẫn chảy trong cô, dù cô có ở đâu đi chăng nữa. Nó không cần nghi thức, không cần sự cho phép. Nó chỉ đơn giản là… hiện diện.

Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào tấm thảm len mềm mại – không phải loại thảm lông cừu nhập khẩu đắt tiền như ở nhà, loại mà mỗi sợi lông đều được xử lý bằng phép thuật để không bao giờ bị mòn hay bám bụi. Ở đây, tấm thảm chỉ là thảm – đơn giản, khiêm tốn, nhưng đủ ấm và đủ êm.

Cô kéo chiếc áo choàng tắm treo trên thành giường – loại vải bông trắng, không thêu hoa, không viền ren, không có phù hiệu gia tộc được thêu bằng chỉ bạc ở góc cổ áo. Nó chỉ là một chiếc áo choàng tắm bình thường, có lẽ được sản xuất hàng loạt cho toàn bộ ký túc xá.

Và cô bước về phía góc bếp nhỏ trong phòng.

Góc bếp không rộng, chỉ vỏn vẹn một chiếc bàn đá nhỏ, một bồn rửa bằng đá cẩm thạch trắng, và một chiếc tủ gỗ treo tường chứa bát đĩa, ấm trà, và một lọ đựng trà khô. Trên bàn là một chiếc bình rune cỡ nhỏ – giống với chiếc bình ở nhà cô, nhưng đơn giản hơn rất nhiều. Chỉ có một tầng lọc thay vì ba, không có thạch anh hồng, không có khoáng vật linh khí từ đáy biển sâu, không có ma trận gia nhiệt siêu nhỏ.

Theresa nhìn chiếc bình rune, khẽ thở dài.

"Nhà Calmi có cái gì cũng là hàng tốt nhất…" cô lẩm bẩm, tay chạm vào thành bình, cảm nhận lớp đất nung thô ráp dưới đầu ngón tay. "Chắc phải tìm mua một ấm trà đắt tiền mới được."

Cô đặt tay lên thân bình, khắc ấn điều khiển bằng đầu ngón tay – một động tác đã trở nên thuần thục sau ngần ấy năm. Nước từ trong lòng bình tự động dâng lên, nhưng chỉ qua một tầng lọc pha lê đơn độc. Dòng nước chảy xuống ấm gốm men xanh, hơi ấm bốc lên nghi ngút, nhưng không đủ nóng như cô thường uống – không phải thứ nóng gần như sôi, sủi bọt lăn tăn, mà chỉ là ấm vừa phải, như thể chiếc bình rune đang nói: "Ở đây, chúng ta làm đủ, không làm thừa."

"Cũng được," cô nói, nhún vai. "Miễn là còn nóng."

Cô chọn túi trà bạc hà núi – loại trà phổ thông, không có tem đỏ xác nhận xuất xứ, không có công năng ghi bằng chữ vàng óng trên nhãn, không có những dòng chữ hoa mỹ như "an thần, thanh tẩy ma lực dư thừa, gia tăng độ tập trung trong vòng ba giờ". Chỉ đơn giản là một túi giấy màu nâu, in dòng chữ đen "Bạc hà – 100% tự nhiên", và một hình vẽ nhỏ của một cành bạc hà xanh mướt.

"Tự nhiên là tốt rồi," cô thì thầm, thả túi trà vào nước, nhìn những sợi trà khô từ từ bung nở – không nở đẹp như những bông hoa trong ấm trà ở nhà, nhưng vẫn có một vẻ đẹp riêng, giản dị và chân thật.

Trong lúc chờ trà ngấm, cô lấy từ trong vali ma thuật ra một chiếc hộp gỗ nhỏ – thứ duy nhất cô mang theo từ nhà ngoài quần áo và sách vở. Đó là chiếc hộp đựng bánh do bà đầu bếp của dinh thự Calmi làm riêng cho cô: hai mươi cái bánh sừng bò bơ sữa, mười cái bánh táo nướng mật ong, và một lọ mứt dâu rừng – món quà tạm biệt từ người phụ nữ đã nhìn cô lớn lên từ khi cô mới biết đi.

Cô lấy ra hai chiếc bánh sừng bò, đặt lên đĩa sứ trắng – loại đĩa đơn giản, không có họa tiết, không có viền vàng – rồi quay sang nhìn Elara.

Cô bé tộc Sylphid vẫn đang ngủ.

Nằm cuộn tròn trong chăn như một con sóc nhỏ, chỉ để lộ ra mái tóc xanh lục nhạt xõa tung trên gối và đôi tai vây màu hồng thỉnh thoảng rung lên nhẹ nhàng – có lẽ cô bé đang mơ thấy bay trên bầu trời, mơ thấy những cơn gió đang thì thầm gọi tên mình. Một chút nước dãi ở khóe miệng, long lanh dưới ánh nắng mai.

Theresa bật cười, khẽ lắc đầu.

"Elara," cô gọi nhỏ, không muốn làm cô bé giật mình. "Dậy ăn sáng nào."

Elara liền quay người lại nhìn lên Theresa "Theresa à, cậu dậy sớm thật đó… giờ mới 6 rưỡi mà." Cô bé ngáp một cái, cố gắng trèo ra khỏi chăn nhưng vẫn ôm theo gối. 

"Cậu có muốn ăn hay uống chút gì không? Tớ pha trà và chuẩn bị đồ ăn cho cả hai rồi."

Elara nhìn đĩa bánh, nhìn ấm trà, rồi nhìn lại Theresa.

"Cậu… cậu là thiên thần sao?"

"Thiên thần thì không," Theresa đáp, giọng tỉnh bơ, "nhưng tớ có thể là thần bánh nếu cậu muốn."

"Thần bánh cũng được! Tớ sẽ tôn thờ cậu!"

Sau bữa sáng – với hai chiếc bánh sừng bò được thưởng thức trong sự im lặng trân trọng (Elara nhai chậm rãi, mắt nhắm nghiền, như thể đang tham dự một nghi lễ thiêng liêng) và hai tách trà bạc hà được uống trong những câu chuyện chưa kịp kết thúc – Theresa đứng dậy, thu dọn bát đĩa, rồi nói cô cần đi tắm.

"Cậu tắm nhanh lên nhé," Elara nói, miệng vẫn nhai chiếc bánh cuối cùng, giọng nói nghèn nghẹn. "Hôm nay 8 giờ có bài kiểm tra nội bộ đấy."

Cô bé nuốt vội, lau miệng bằng mu bàn tay – một hành động mà ở dinh thự Calmi sẽ khiến gia sư phép tắc ngất xỉu – rồi nói tiếp:

"Cô Cevila nói chắc chắn chúng ta sẽ đỗ, nhưng việc phân loại có hơi phức tạp."

Theresa dừng lại ở cửa phòng tắm, quay đầu nhìn. Đôi mắt hổ phách của cô sáng lên một tia tò mò – và cả một tia háo hức.

"Phức tạp sao? Đừng lo. Tớ sẽ đứng trong top thôi."

Nói xong, cô đẩy cửa bước vào, để lại Elara đứng ngẩn ngơ với chiếc bánh cuối cùng trên tay.

Phòng tắm của khu C không quá nhỏ, nhưng cũng chẳng rộng rãi gì. Khoảng bốn mét vuông, được ốp bằng đá cẩm thạch trắng – nhưng loại đá thường, không phải loại nhập từ đảo xa ngoài biển Bắc như ở nhà cô. Bề mặt đá có những vết rạn nhỏ, những đường vân không đều, như thể nó đã qua tay rất nhiều thế hệ học sinh trước cô.

Bồn tắm bằng đá onyx đen – một loại đá phổ biến, không có ma trận duy trì nhiệt độ khắc dưới đáy. Trên tường, ba viên đá rune nhỏ được gắn vào hốc tường, phát ra ánh sáng xanh nhạt – chúng có nhiệm vụ làm nóng nước, nhưng chỉ ở mức cơ bản. Mỗi viên đá có kích thước bằng nắm tay trẻ con, bề mặt thô ráp, những đường rune được khắc một cách vội vàng, không có lớp bảo vệ, không có lớp khuếch đại.

Theresa mở vòi nước. Dòng nước lạnh từ hồ Noah chảy vào bồn, trong vắt, mát lạnh, có một mùi rất nhẹ của rong rêu và của những tầng sâu dưới đáy hồ. Cô đưa tay chạm vào viên đá rune đầu tiên, khắc ấn kích hoạt.

Viên đá sáng lên.

Nhưng chỉ sáng mờ mờ – như một ngọn đèn dầu sắp cạn, như một vì sao lúc gần tàn. Nước trong bồn ấm lên một chút – rất chậm, rất nhẹ, như thể viên đá rune đang làm việc với một nửa công suất, hoặc có lẽ, nó chưa bao giờ có thể làm được nhiều hơn thế.

Theresa nhíu mày. Cô thử viên thứ hai. Cũng yếu tương tự. Viên thứ ba – cũng vậy.

"Đây là đá rune cấp mấy vậy?" cô lẩm bẩm, cúi xuống nhìn kỹ. Trên bề mặt mỗi viên đá, những đường vân rune được khắc thô sơ, không tinh xảo, có chỗ còn bị đứt đoạn. "Cấp 1… thậm chí có thể là cấp 0,5. Ở nhà mình, đá rune trong phòng tắm là cấp 4, có thể làm nóng nước chỉ trong vòng ba mươi giây."

Cô thở dài. Một cái thở dài đầy sự cam chịu của một tiểu thư đã quen với những tiện nghi xa xỉ nhất.

Rồi cô giơ tay lên.

Lòng bàn tay hướng về phía bồn nước. Cô không niệm thần chú, không vẽ ma trận, không cần bất kỳ sự hỗ trợ nào. Chỉ có ý chí.

Dòng máu Calmi trong cô sôi lên, đáp lại lời gọi.

Từ đầu ngón tay cô, những tia sáng vàng nhỏ bắn ra, rực rỡ như những sợi chỉ được dệt từ ánh mặt trời. Chúng chạm vào mặt nước – và ngay lập tức, nước nóng lên.

Không phải ấm. Mà là nóng.

Bốc hơi. Sủi bọt. Những bong bóng lớn nổi lên từ đáy bồn, vỡ ra với tiếng "bụp bụp" như thể có một ngọn lửa vô hình đang đốt nóng từng phân tử nước. Hơi nước bốc lên mù mịt, bao phủ cả căn phòng trong một làn sương trắng.

Theresa vội rụt tay lại, mắt mở to.

"Ối… hơi quá tay."

Cô nhìn vào bồn, thấy những bong bóng vẫn đang vỡ lách tách trên mặt nước, thấy hơi nước vẫn đang bốc lên nghi ngút. Cô đưa tay thử nhiệt độ – nóng, nhưng không đến mức bỏng. Vẫn tắm được.

"Đành chấp nhận thôi," cô lẩm bẩm, bắt đầu cởi áo choàng. "Lần sau mình sẽ nhẹ tay hơn."

Cô bước vào bồn, cảm nhận dòng nước nóng bao quanh cơ thể, xua tan đi cái lạnh còn sót lại từ đêm qua – cái lạnh của một đêm đầu tiên ở nơi xa lạ, cái lạnh của những giấc mơ chưa kịp thành hình. Cô nhắm mắt, thả lỏng, để những suy nghĩ đầu tiên của ngày mới trôi qua trong đầu như những đám mây trên bầu trời.

"Bài kiểm tra nội bộ…" cô thì thầm. "Không biết sẽ như thế nào nhỉ?"

Ngoài cửa, giọng Elara vọng vào, có chút sốt ruột:

"Theresa ơi, nhanh lên đi! Sắp muộn rồi đó – còn 30 phút nữa thôi!"

"Đừng lo, nếu cần tớ và cậu đều có thể bay mà?" Theresa nói vọng ra, giọng đầy tự tin.

Rồi cô lắc đầu, cười khổ. Cô vội vàng làm vệ sinh, lau khô người, mặc bộ đồng phục đã được chuẩn bị sẵn từ tối qua.

Bộ đồng phục của ASTRA LUMINA nằm gọn gàng trên ghế, được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn Áo sơ mi trắng, cổ đức, tay dài, chất liệu vải cotton pha chút lụa – không quá cứng, không quá mềm, vừa vặn để có thể cử động thoải mái mà vẫn giữ được form dáng. Váy ngắn màu xanh băng giá, dài đến đầu gối, xếp ly tinh tế, có một túi nhỏ bên hông đủ để đựng một viên pha lê hoặc một tờ giấy gấp. Và áo choàng dài màu xám bạc – màu sắc trung lập dành cho tân sinh viên, trước khi họ được phân vào các tháp và nhận màu sắc riêng của mình. Trên ngực trái của áo choàng, phù hiệu ASTRA LUMINA được thêu bằng chỉ bạc: hình ngọn tháp vươn cao từ lòng hồ, xung quanh là những vòng tròn đồng tâm tỏa sáng.

Theresa nhìn mình trong chiếc gương nhỏ treo trên tường – một chiếc gương đơn giản, khung gỗ sồi, không có chạm khắc hình thiên nga đang bay như ở nhà. Cô vuốt lại mái tóc, chỉnh lại cổ áo, và cảm thấy một niềm tự hào kỳ lạ dâng lên trong lòng.

Cô không còn là tiểu thư Theresa von Calmi của dinh thự Calmi nữa.

Cô là Theresa, tân sinh viên niên khóa 369 của Học viện ASTRA LUMINA.

Và điều đó, vào lúc này, quan trọng hơn bất kỳ tước hiệu nào.

Khi cô bước ra ngoài, Elara đã đứng sẵn ở cửa, chân nhấp nhổm như sắp bay lên khỏi mặt đất. Đôi tai vây màu hồng của cô bé rung lên liên hồi – một dấu hiệu của sự phấn khích tột độ, hoặc có lẽ là lo lắng. Cả hai đều giống nhau khi nhìn từ xa.

"Cuối cùng cũng xong!" Elara nói, giọng như thể cô vừa chờ đợi cả thế kỷ. "Đi thôi, đi thôi! Tớ nghe nói hội trường chính ở Đảo Trung Tâm cơ, phải đi bộ qua cầu thang ánh sáng đấy!"

"Cầu thang ánh sáng?" Theresa hỏi, vừa chỉnh lại cổ áo lần cuối. "Cái cầu thang làm bằng mấy tảng đá bay khổng lồ đó hả?"

"Ừ!"

"…Tớ ghét nó."

Elara cười khúc khích, nắm tay Theresa kéo đi. "Đi nào!"

"ừm!"

Trên đường đi, Elara kể lại những gì cô nghe được từ các anh chị khóa trên lúc tối qua – những câu chuyện được thì thầm trong bóng tối, những lời đồn đại được truyền từ đời học sinh này sang đời học sinh khác, phóng đại qua mỗi lần kể, nhưng vẫn giữ được cốt lõi sự thật ở đâu đó bên trong.

"Nghe nói bài kiểm tra này được tổ chức cho tất cả tân sinh viên ngay trong ngày đầu tiên, để phân loại sức mạnh và xếp lớp. Kết quả sẽ ảnh hưởng đến lịch học, giáo viên hướng dẫn, và cả… cơ hội được chọn vào các tháp năm sau."

Giọng Elara trầm xuống, như thể cô đang kể một bí mật không nên được nói ra dưới ánh sáng mặt trời.

"Phân loại như thế nào?" Theresa hỏi, đôi mắt hổ phách bỗng trở nên sắc sảo.

Elara hít một hơi thật sâu, ánh mắt thoáng nghiêm lại. Cô giơ tay lên, từng ngón mở ra chậm rãi, như đang đọc một nghi thức cổ xưa, như đang khai mở một cuộn giấy da đã được cất giữ trong thư viện suốt ngàn năm.

"Một: Chỉ số Arcanum Tổng – nền tảng của mọi đánh giá."

Elara dừng lại một chút, đảm bảo Theresa đang nghe, rồi tiếp tục:

"Được xác định bằng công thức: (Capacity × Complexity) ÷ Conduit."

Cô giải thích rõ ràng hơn, như thể đang học thuộc một bài giảng:

"Capacity là dung lượng ma lực tối đa cơ thể có thể chứa trước khi đạt ngưỡng bão hòa. Nó giống như một cái bình – bình càng lớn, càng chứa được nhiều nước. Complexity là cấp độ cấu trúc ma pháp mà cá thể có thể kiểm soát – từ những vòng lặp đơn giản đến ma trận đa tầng, từ những câu thần chú một lớp đến những hệ thống phép thuật phức tạp với hàng trăm biến số. Còn Conduit… là hệ số tổn hao khi ma lực được dẫn xuất ra ngoài thực thể."

Theresa khẽ nhíu mày. Bộ não của cô – vốn đã được rèn luyện qua hàng ngàn giờ đọc sách và học hỏi từ các gia sư – bắt đầu xoay chuyển.

"Thông thường, hệ số dẫn phải nằm ở tử số chứ? Hao hụt càng thấp thì hiệu suất càng cao."

Elara nhún vai, một cái nhún đầy bất lực.

"Tớ cũng từng nghĩ vậy. Nhưng nghe nói công thức này do chính Hiền Nhân Áo Xám xây dựng. Người ta tin rằng Conduit không chỉ đo hao hụt – mà còn phản ánh 'độ ổn định dòng chảy'. Thế nên… càng nhỏ thì càng lý tưởng."

Theresa không đáp. Nhưng trong đầu, cô đã bắt đầu tính toán.

Capacity của mình? vô hạn. Complexity? cấp cao nhất . Conduit? Dòng máu Calmi vốn nổi tiếng với độ ổn định cao – tổ tiên cô đã dành cả đời để hoàn thiện dòng chảy ma lực trong huyết mạch.

"Hai: Thể chất cơ bản – Physical Output."

Elara tiếp tục, giọng nhanh hơn một chút, như thể muốn kịp giờ.

"Không chỉ là sức mạnh thuần túy, mà còn bao gồm tốc độ, phản xạ và khả năng chịu tải của cơ thể khi mang ma lực. Nghe nói sẽ có bài kiểm tra như nâng vật thể ma hóa, hoặc phá hủy vật chất gia cường…"

Cô khẽ cười gượng, mắt liếc về phía Theresa – người đang có vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Ba: Độ bền – Endurance Index. Đo khả năng duy trì hoạt động dưới áp lực: chịu sát thương, kháng ma lực, và thời gian duy trì thi triển liên tục. Nghe nói có một bài test gọi là 'Biển Vĩnh Hạn' – nghe tên đã thấy rùng mình rồi."

"Bốn: Hiệu suất điều tiết năng lượng – Conversion Efficiency. Tức là khả năng chuyển hóa ma lực thô thành dạng năng lượng cụ thể – lửa, băng, gió – với tốc độ, độ chính xác và mức hao phí thấp nhất."

Elara hạ giọng, như thể đang kể một điều bí mật:

"Những người giỏi tiêu chí này… gần như không bao giờ lãng phí một đơn vị mana nào. Họ như những nhà điêu khắc của năng lượng – mỗi đường cắt đều chính xác, mỗi mảnh vụn đều được tận dụng."

"Năm: Trí tuệ chiến lược – Tactical Cognition. Không đơn thuần là IQ. Đó là khả năng phân tích tình huống, dự đoán đối thủ, tối ưu hóa kỹ năng và đưa ra quyết định trong thời gian cực ngắn. Có một bài test gọi là 'Bàn Cờ Chiến Trận' – mô phỏng chiến trường với AI thích ứng, học theo chiến thuật của bạn trong thời gian thực."

"Và cuối cùng, sáu: Độ tương thích Class – Class Affinity."

Giọng Elara trở nên trang trọng hơn, như thể cô đang nói về một điều thiêng liêng.

"Hệ thống sẽ xác định khuynh hướng chiến đấu tự nhiên của mỗi cá thể – kiếm sĩ, pháp sư, cung thủ, hay những nhánh hiếm hơn. Không phải chọn Class… mà là Class chọn cậu. Có một bài test gọi là 'Điện Phán Xét' – nơi linh hồn, dòng mana và bản năng chiến đấu của bạn bị 'đọc' một cách triệt để."

Elara hạ tay xuống, thở ra một hơi dài như vừa chạy một quãng đường xa.

"Sau khi tổng hợp cả sáu tiêu chí, hệ thống sẽ phân loại cấp bậc tổng thể. Nhưng…"

Cô dừng lại, ánh mắt thoáng nghiêm.

"Arcanum chỉ là nền tảng. Người đạt điểm cao nhất… không phải lúc nào cũng là người sống sót cuối cùng."

Elara không dừng lại. Có lẽ cô đã học thuộc tất cả những điều này từ tối qua, có lẽ cô đã không ngủ vì lo lắng, và bây giờ, những thông tin ấy đang tuôn ra như một dòng sông không thể ngăn.

"Bài kiểm tra đầu tiên là Arcanum Core – 'Phòng Lượng Tử Ma Lực'," cô nói. "Artifact sử dụng là Axiom Sphere – một quả cầu lơ lửng, cấu thành từ các vòng ma trận xoay vô hạn. Thí sinh đặt tay lên Sphere, bị kéo vào không gian nội tại. Ở đó, áp lực ma lực tăng dần để đo Capacity, yêu cầu dựng ma pháp ngày càng phức tạp để đo Complexity, và dòng chảy bị bóp méo liên tục để đo Conduit. Bài test là duy trì cấu trúc ma pháp trong khi môi trường liên tục phá vỡ nó. Nếu mất kiểm soát… ma pháp phản phệ."

Theresa gật đầu. Nghe có vẻ đơn giản – nhưng cô biết, những thứ nghe có vẻ đơn giản thường là những thứ nguy hiểm nhất.

"Hai: Physical Output – 'Phòng Trọng Lực Biến Dị'. Artifact: Titan Frame – một khung không gian áp đặt lực vật lý siêu cấp. Trọng lực tăng từ ×1 lên ×50. Xuất hiện Golem Ma Hóa với độ cứng tăng dần. Bài test: nâng, phá hủy, di chuyển trong môi trường nặng nề. Có thể dùng ma lực hỗ trợ – nhưng nếu dùng quá nhiều mana, sẽ bị trừ điểm ở Conduit."

"Ba: Endurance – 'Biển Vĩnh Hạn'. Artifact: Chrono Basin – hồ nước thời gian nén. Thí sinh bị nhấn chìm vào môi trường có áp lực vật lý, ăn mòn ma lực, và nhiễu tinh thần. Bài test: sống sót càng lâu càng tốt, duy trì ý thức và dòng mana. Giai đoạn cuối, xuất hiện Phantom Predator – kẻ săn mồi vô hình. Điểm số dựa trên thời gian trụ vững, mức suy giảm năng lực, và khả năng hồi phục."

"Bốn: Conversion – 'Lò Nguyên Tố'. Artifact: Prism Engine. Cung cấp ma lực thô không thuộc tính. Thí sinh phải chuyển hóa thành nguyên tố cụ thể, kết hợp nhiều nguyên tố, và tạo phản ứng fusion magic. Bài test: tạo nguyên tố đơn, chuyển đổi nhanh giữa các hệ, tạo ma pháp tổ hợp. Nếu chuyển hóa sai… phản ứng nổ ngược. Điểm dựa trên tốc độ, độ chính xác, và hiệu suất."

"Năm: Tactical Cognition – 'Bàn Cờ Chiến Trận'. Artifact: War Oracle. Thí sinh bị đưa vào mô phỏng chiến trường đa tầng – có thể là đấu 1v1, đấu đội, hoặc chiến tranh quy mô lớn. Bài test: đưa ra quyết định theo thời gian thực với tài nguyên bị giới hạn. Đối thủ là Adaptive Intelligence – học theo chiến thuật của bạn. Điểm dựa trên tỷ lệ thắng, hiệu quả chiến thuật, và sự sáng tạo."

"Sáu: Class Affinity – 'Điện Phán Xét'. Artifact: Throne of Echoes. Thí sinh bị đưa vào chuỗi tình huống chiến đấu: cận chiến, tầm xa, hỗ trợ, ám sát. Một 'bản thể khác' của chính bạn xuất hiện – đại diện cho Class tiềm năng. Điểm dựa trên mức độ đồng bộ với từng Class, để xác định Main Class, Sub Class, và nếu may mắn… Hidden Class."

Elara dừng lại, thở hổn hển. Cô đã nói liên tục không ngừng, như thể sợ rằng nếu dừng lại, cô sẽ quên mất một chi tiết quan trọng nào đó.

"Và cuối cùng…" Elara nói, giọng trầm xuống đến mức gần như thì thầm, "Sau sáu bài test, tất cả thí sinh bị đưa vào cùng một không gian. Boss: Arbiter-Class Entity – sinh vật phân loại. Hình dạng của nó thay đổi theo điểm yếu của từng người. Nó có thể phản lại nguyên tố mạnh nhất của bạn, đọc hành vi chiến đấu của bạn, và thích nghi trong thời gian thực. Không bắt buộc phải tiêu diệt – mục tiêu là sống sót và gây ảnh hưởng. Điểm số cuối cùng được tổng hợp từ cả sáu tiêu chí trong combat thực tế."

Theresa gật đầu chậm rãi, từ tốn, như một vị tướng đang nghiên cứu bản đồ chiến trường trước trận đánh.

"Sáu tiêu chí," cô nói, giọng trầm tĩnh. "Đánh giá toàn diện từ ma lực đến thể chất, từ trí tuệ đến phong cách chiến đấu."

Cô không nói ra những gì đang nghĩ, nhưng trong đầu cô, một bức tranh đang dần hình thành – bức tranh về những bài kiểm tra, về những đối thủ, về những thử thách đang chờ đợi.

"Và hệ thống xếp hạng?" cô hỏi.

Elara lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ – có vẻ như cô đã chép lại từ một nguồn tin nào đó tối qua, trong lúc Theresa đã ngủ say.

"Hệ thống xếp hạng là xương sống của sự cạnh tranh và địa vị trong học viện," Elara đọc. "Nó quyết định mọi thứ: từ chất lượng phòng ở, thực đơn ăn uống, đến quyền tiếp cận thư viện và tham gia nhiệm vụ."

Cô giơ mảnh giấy lên, đọc to:

Hạng SSS – Astrum (Tinh cầu) – Biểu tượng: Ngôi sao 5 cánh – Tỷ lệ: 5% học sinh – Màu áo: Trắng viền vàng.Hạng SS – Special (Đặc Cấp) – Biểu tượng: Ngôi sao 4 cánh – Tỷ lệ: 25% học sinh – Màu áo: Đỏ viền đen.Hạng S – Lumen (Quang minh) Bậc 1-9 – Biểu tượng: Mặt trời – Tỷ lệ: 70% học sinh – Màu áo: Xanh nhạt.

"nghe nói ranh giới giữa các hạng rất rõ ràng. Một người hạng SS có thể đánh bại 100 người hạng S cùng một lúc. Và người hạng SSS… họ ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. bao nhiêu số lượng cũng không thể bù được chất lượng"

"và SSS chỉ có 5% thôi sao trên tổng số 3000 thí sinh?" Theresa thì thầm, đôi mắt hổ phách bỗng sáng lên một thứ ánh lửa quen thuộc. "Vậy thì top 5% sẽ là mục tiêu tối thiểu của tớ."

"chắc chắn rồi, cậu rất mạnh mà"

Elara bật cười. Cô bé siết chặt tay Theresa, và cả hai tiếp tục bước về phía cầu thang ánh sáng, nơi những tảng đá khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, nơi những dòng chữ màu xanh lam đang nhấp nháy trên bảng đá trung tâm, nơi số phận của họ sẽ được định đoạt trong những giờ phút sắp tới.

More Chapters