Ficool

Chapter 8 - Chương 7:bỏ nhà

Sáng hôm sau.

Quân nhìn vào dinh thự bị bỏ hoang ở làng Jinlus, liền đứng đó suy nghĩ một chút.

Anh thở dài rồi ôm lấy mặt mình.

Anh đang ở một thế giới vô cùng xa lạ.

Không chỉ xa lạ về xã hội, về con người, mà ngay cả thế giới quan mà anh từng dùng để nhận thức mọi thứ cũng chưa chắc còn đúng.

Quân nghĩ về Ron Irus, càng nghĩ lại càng cảm thấy tên khốn đó có quá nhiều điểm bất thường.

'À, còn cái quỷ này nữa…'

Anh cúi xuống, cầm lên vài ba cuốn sách giáo khoa dành cho trẻ con ở thế giới này.

Những cuốn sách ấy không có gì quá phức tạp, từ lịch sử, địa lý, ma thuật cho tới những kiến thức cơ bản về sinh vật.

Quân vốn chỉ định lướt qua tiêu đề và mục lục một chút, nhưng thứ khiến anh dừng lại lâu nhất lại không phải sách ma thuật.

Mà là sách sinh vật học.

Quân lật từng trang.

Cua, ong, kiến, hà mã, hải cẩu, sư tử, hổ…

Rất nhiều loài động vật quen thuộc lần lượt xuất hiện trước mắt anh, thậm chí một số loài còn được ghi chú thêm về tình trạng nhiễm ma thuật hoặc những biến đổi sinh học do ma lực gây ra.

Quân cau mày.

Không phải vì anh không biết những loài này.

Mà ngược lại.

Chính vì chúng quá quen thuộc.

'Cua, ong, kiến, hà mã, hải cẩu, sư tử, hổ…'

Anh lật thêm vài trang.

Vẫn là những cái tên đó, vẫn là những hình thái đó.

Không giống hoàn toàn, nhưng lại đủ giống để khiến anh cảm thấy có gì đó không ổn.

Lý do cho việc Quân bắt đầu tràn đầy nghi vấn thực ra rất đơn giản.

Sự sống không phải cứ muốn xuất hiện là xuất hiện.

Nếu những kiến thức cơ bản của kiếp trước không sai, tiến hóa phải dựa trên rất nhiều thứ nối tiếp nhau.

Sinh sôi thế hệ sau, đột biến và chọn lọc.

Mà để ba thứ đó liên tục xảy ra, xác suất lại trở thành một phần không thể thiếu.

Quân không có kiến thức sâu rộng về sinh học, thậm chí anh còn không nhớ rõ một con ong có sáu hay tám chân, nhưng anh vẫn biết một điều rất căn bản.

Một loài sinh vật không thể tự nhiên từ hư không nhảy ra một loài hoàn chỉnh.

Để một nhánh sinh vật từ từ biến đổi qua vô số thế hệ, cần có thời gian, cần có môi trường, cần có vô số biến đổi, trong đó phần lớn có lẽ còn chẳng dẫn tới đâu cả.

Kể cả việc con người xuất hiện từ những giống vượn cổ cũng không phải là chuyện một hai thế hệ là có thể xảy ra.

Nó cần một khoảng thời gian cực kỳ dài, cần vô số lần biến đổi, cũng cần vô số ngã rẽ thất bại.

Có thể từng tồn tại một giống sinh vật nào đó gần giống con người hơn nhưng lại tuyệt chủng.

Có thể từng tồn tại một nhánh tiến hóa hoàn hảo hơn, nhưng không thể tiếp tục sinh sản.

Cũng có thể đã từng có vô số giống ong, giống kiến, giống hổ khác nhau xuất hiện rồi biến mất mà chẳng ai biết tới.

Quân không biết.

Anh cũng chẳng có cách nào biết.

Nhưng chính vì vậy, càng nghĩ, anh càng cảm thấy khó chịu.

Bởi vì nếu thế giới này hoàn toàn là một thế giới mới…

Tại sao những thứ ấy lại giống thế giới cũ đến như vậy?

Không chỉ một loài.

Mà là rất nhiều.

Quân khép quyển sách lại, ngón tay vô thức gõ lên bìa sách.

'Một thế giới mới…'

Anh lẩm bẩm trong miệng.

'…vậy tại sao hệ sinh thái lại giống thế giới cũ đến thế?'

Có thể chỉ là trùng hợp.

Quân nghĩ.

Nhưng một thế giới đủ lớn để tồn tại vô số sinh vật, lại có thể tình cờ xuất hiện hàng loạt sinh vật giống hệt những gì anh từng biết sao?

Anh không có công thức để tính xác suất đó.

Cũng chẳng có thiết bị nào để kiểm chứng.

Nhưng có một điều anh biết.

Nó đáng nghi.

Quân im lặng một lúc lâu.

Rồi anh lại nhớ tới những thứ căn bản hơn.

Một ngày hai tư giờ.

Nồng độ oxy.

Trọng lực.

Cấu tạo cơ thể người.

Nhiệt độ.

Thậm chí cả những đơn vị đo lường mà anh đang sử dụng.

Nếu những thứ này đều giống nhau thì sao?

Mà nếu không giống nhau thì sao?

Anh bắt đầu thấy đầu mình đau lên.

'Nếu một ngày ở đây không phải hai tư giờ thì sao?'

'Nếu thời gian ở đây vận hành khác thế giới cũ thì sao?'

'Nếu cơ thể con người cũng không thật sự giống nhau thì sao?'

Quân nhìn xuống hai bàn tay của mình.

Anh bỗng nhiên có một cảm giác rất kỳ lạ.

Từ lúc tới đây, anh vẫn luôn mặc định rằng mình đang đứng trên cùng một loại nền tảng thực tại với thế giới cũ.

Nhưng anh chưa từng thật sự chứng minh điều đó.

'Ừm… giả sử tỉ lệ cơ thể con người so với một hạt bụi là X.'

Quân nhíu mày, tự nói với chính mình.

'Nhưng hiện tại, mình lại có cơ thể KX, vậy làm sao chứng minh K tồn tại?'

Anh dừng lại.

'Kính hiển vi?'

'Ừ… kính hiển vi để kiểm tra.'

Anh lại dừng.

'Nhưng mình lấy đâu ra kính hiển vi?'

Ngay cả khi có, anh cũng chưa chắc biết được tất cả các định luật vật lý ở đây có giống với thế giới cũ hay không.

Nếu khác…

thì cả phương pháp đo cũng có thể sai.

Quân ôm đầu.

"Đau đầu thật…"

Có lẽ là do dư chấn của ma túy.

Anh cũng chẳng biết.

Nhưng càng nghĩ, anh càng cảm thấy mình đang bị kéo vào một cái hố mà bản thân không nhìn thấy đáy.

Thực ra, trước đó anh đã từng nghĩ tới một khả năng.

Một khả năng mà lúc ấy anh không muốn thừa nhận.

Cuộc đời kiếp trước của anh là dối trá.

Không phải một phần.

Mà có thể là toàn bộ.

Nếu vậy thì sao?

Nếu tất cả những ký ức ấy chỉ là một ảo tưởng cực kỳ hoàn chỉnh thì sao?

Quân đã từng nghĩ tới điều đó.

Kỳ lạ ở chỗ, cơn hoang tưởng ấy lại thật đến mức quá đáng.

Anh nhớ trường học.

Nhớ con người.

Nhớ những con phố.

Nhớ những thứ mà nếu chỉ là một giấc mơ thì đáng lẽ phải mờ đi.

Nhưng chúng không mờ.

Chúng tồn tại rõ ràng đến mức anh thậm chí có thể nhớ được rất nhiều chi tiết vô nghĩa.

"Ảo tưởng…"

Quân lẩm bẩm.

"Phê ma túy đến độ ảo tưởng ra cả một kiếp trước…"

Anh bật cười khẽ.

Nhưng nụ cười ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

Quân ôm mặt, thở dài vào không trung, rồi dạo bước quanh khu vườn mục nát và bẩn thỉu.

"Vậy… mình nên làm gì?"

Anh cứ ôm đầu rồi nhìn lên trời, dường như đang hồi tưởng thứ gì đó.

Chỉ có gió thổi qua những bụi cây đã khô héo từ lâu.

Quân nhìn lên bầu trời.

Anh thấy sợ.

Nếu kiếp trước không thực sự tồn tại, vậy anh là ai?

Nếu những ký ức ấy chỉ là ảo tưởng, thì những thứ anh từng trải qua có còn ý nghĩa không?

Nhưng đồng thời… một phần trong anh lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Nếu tất cả chỉ là giả…

anh cũng không cần phải gánh những tội lỗi của cuộc đời ấy nữa.

Quân im lặng.

Rồi một khả năng khác xuất hiện trong đầu.

Một khả năng nghe còn điên rồ hơn.

'Liệu… mình đã du hành tới tương lai?'

Quân mở mắt.

Nếu đây thực sự là năm 2995…

vậy chẳng lẽ anh đã đi xuyên qua hơn chín trăm năm?

Hơn 970 năm?

Quân hít sâu.

Một con số như vậy nghe điên rồ.

Nhưng sau tất cả những gì đã xảy ra, anh không còn dám tùy tiện dùng chữ "điên rồ" nữa.

Anh lại nhớ tới lời Ron.

Tên khốn khiếp đó từng nói với anh như này:

'Hoài nghi là cách để vượt qua các Path ma thuật loại thao túng, thay đổi nhận thức, Gift loại ảo ảnh tâm lý.

Bởi lẽ, đó là cách duy nhất cho kẻ vô năng như anh.

Phải nghi ngờ.

Phải suy tính cả thực tại, cả bản thân chính anh để phòng tránh mọi thứ.'

Quân đứng im.

Anh hiểu Ron muốn nói gì.

Nếu có thứ gì đó có thể thao túng nhận thức, vậy thứ nguy hiểm nhất không phải là tin nhầm.

Mà là không biết mình đã tin nhầm từ lúc nào.

Vậy nên phải hoài nghi.

Hoài nghi cả người khác.

Hoài nghi cả thế giới.

Và cuối cùng…

hoài nghi chính bản thân mình.

Quân chán nản gãi cổ.

Anh thật sự không thích kiểu suy nghĩ này.

Nhưng dù không thích, anh cũng chẳng còn cách nào khác, đây là hiện thực.

Không phải những cuốn sách nơi anh có thể thu thập harem, có hệ thống, có nhiệm vụ, có phần thưởng, rồi từng bước trở thành nhân vật chính.

Ở đây chẳng có thứ gì như vậy cả.

Chỉ có một thế giới mà anh còn chưa hiểu nổi.

Quân nhìn ra phía ngoài bức tường.

Đó là tự do.

Ít nhất, anh nghĩ nó là tự do.

Anh lại nhìn xuống mấy quyển sách trên tay.

'À phải rồi…'

'Mình còn chưa hỏi về vấn đề thời gian.'

Quân khựng lại.

Trong những cuốn sách này chẳng đề cập gì đến nó.

Cũng chẳng ai nói cho anh biết năm ở đây dài bao nhiêu, một ngày có chính xác bao nhiêu giờ, những thứ căn bản đó được tính như thế nào.

Anh đã quá tập trung vào việc hiểu bản thân và Ron mà quên mất thứ đơn giản nhất.

Quân suy nghĩ một chút.

'Tốt nhất không nên tiếp tục dựa dẫm vào tên bí ẩn kia.'

Anh cúi xuống, lấy một đồng vàng cùng vài cuốn sách.

"...Chắc đủ rồi."

Quân xếp chúng xuống chân tường.

Anh đặt một chân lên.

Anh dùng tay bám lấy mép tường, bắt đầu trèo qua bức tường.

Những viên gạch cũ phát ra tiếng lạo xạo, làm anh hơi lo lắng một tý.

Quân thở dài.

Dù sao đi nữa… anh cũng phải tự mình tìm ra.

Nếu thế giới này là thật, anh sẽ hiểu nó.

Nếu quá khứ của mình là giả, anh sẽ tìm ra nó.

Nếu Ron đang nói dối, anh sẽ tìm ra hắn nói dối ở đâu.

Và nếu tất cả mọi thứ đều là một phần của một thứ gì đó mà anh chưa thể hiểu…

thì ít nhất, Quân cũng phải biết mình đang đứng ở đâu.

Anh trèo qua bức tường rồi nhảy xuống.

Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại ở thế giới này, Quân chủ động bước ra ngoài mà không chờ Ron nói cho mình biết phải làm gì.

More Chapters