Ficool

Chapter 10 - chương 9: Nếu có thể, có sát hay không?

Cạch~

1 âm thanh giòn giã vang lên, điều đấy thật nhạt nhẽo, nhạt nhẽo như thể cả thế giới đang biểu tình dừng nó lại vậy.

Tất cả mọi thứ như hóa đá, đông cứng và bóng loáng như pha lê vậy.

Dường như trong 1 thế giới nơi tất cả chống đối lại sự phân tán không gian ấy, nơi tất cả như bị đóng băng trong cùng 1 khoảnh khắc, chỉ còn có mỗi chàng thanh niên tóc bạc là có thể đảo mắt nhìn thế gian bị chia thành vạn khúc.

Ngay khi Quân đang suy tính không biết làm sao, nên chạy trốn hay giả ngơ ngồi im, thì bỗng dưng những mảnh tinh thể tím hồng nằm giữa các bức tranh bị xé nát bỗng chốc gắn liền lại và phân nhánh như những cành cây.

Nó can thiệp vào bên trong các bức tranh hiện thực, tiến lấy người phụ nữ đang bế đứa con một cách chậm rãi.

Quân nín thở, cố ra vẻ tách biệt với không gian kì dị này, nhưng đồng tử run rẩy đang phản bội lại anh.

Từng khắc, từng tíc tắc cứ như hàng vạn giờ đang chầm chậm hóa thành các tinh thể vây kín các không gian trống của các mảnh kính hiện thực.

Bỗng chốc, 1 bóng hình đã xuất hiện từ đằng sau Quân, tay đặt lên vai anh, Quân không rõ đó là ai, chỉ có thể nghe lấy 1 lời thì thào nhẹ giọng nhưng cao vút.

"Nếu cho ngươi quyền sinh sát, ngươi sát nữ nhân hay không?"

Đầu Quân nảy số, anh không chắc cái điều gì đang xảy ra ở đây, nhưng 1 câu hỏi ư?

Quân không dám nói, càng không dám quay đầu, mọi thứ như một ván cược, nhưng nếu anh không nói thì sao?

"Phì ~, làm như ta đang chìa dao vào cổ vậy.

Ta không giết ngươi, mặc ngươi là ai, ta chỉ muốn hỏi rằng ngươi có muốn sát hay không?"

Một kẻ không rõ trai gái đeo một chiếc mặt nạ vô diện màu đen và mặc quân phục cảnh màu đen khoác lấy vai Quân, họ ngồi ngay cạnh anh, vẻ mặt Quân căng cứng, các cơ mặt anh dần co lại một cách vô thức.

Tuy nhìn bề ngoài thì chẳng có điều gì khác lạ từ phía Quân, nhưng anh đang gồng từng sợi cơ và điều chỉnh xương hàm chỉ để không thay đổi từng đường nét nào.

Dù vậy, có một điều mà không ai có thể kiểm soát tuyệt đối, những cái chớp mắt và mồ hôi.

Nó sẽ sớm xảy ra, vì vậy Quân phải dần thay đổi cách suy nghĩ thôi.

Quân bắt đầu mở miệng một cách từ từ, đảo mắt về phía kẻ kì lạ bên trái anh.

"Nào, sát hay bỏ?" Kẻ ấy lặp lại ý của mình.

Quân chớp mắt, anh suy nghĩ trong vài giây rồi nói nhẹ.

"Nếu ngươi cho phép, cũng không hẳn là không sát".

"?"

Tên kì lạ ấy dường như bối rối, Quân dường như đã hiểu ra một chút.

Nếu bây giờ anh chọn sát hay tha, anh có ba kết cục:

Anh sống và có thưởng.

Anh chết hoặc sống và mất gì đó.

Anh sống mà không có gì thay đổi.

Mà cô gái cũng sẽ có ba kết cục:

Chết.

Sống và mất gì đó.

Sống và được gì đó.

Bất cứ phương án nào dẫn đến sẽ đưa anh đến 1/3 cái chết hoặc thiệt thòi hoặc tỉ lệ là 1/9 là xác suất thiệt thòi theo 2 phương án rằng cô gái kia không liên quan anh hoặc 2 biến cố phụ thuộc nhau, rủi ro quá lớn.

Vậy nên cách tốt nhất để moi thêm thời gian và thông tin là đưa đối phương vào một cái vòng tròn nơi mà lời anh nói không đại diện kết quả thực sự đại diện lựa chọn của Quân.

"Nếu ngươi muốn, ta cho phép sát"

Kẻ lạ mặt đáp lại, như thể hoan ngênh lời của Quân.

"Nếu sát được lòng dạ ta thấu cho, ta đành phải sát".

"Muốn sát hay không là do ngươi, có thể tùy ý ngươi mà sát".

"Sát không đồng dạng sát, ta đành không sát".

"Thế tức sát đồng thời không phải sát? Là tức sát thương bất sát nhân?"

"Nếu như ta muốn, ta đành sát, nếu ta không muốn, dao chặt ta không dám nghĩ".

"Nếu ngươi dám nghĩ, ngươi đã dám sát, sát trong tầm tay, 1 chặt đi ngay".

"Sát nhân liền sai, sát liền tay tức mất ngay".

"Vô ý sát, tức vô trí làm, vô dạng tội danh".

"Nếu được phép sát, vô dạng tội, ta liền sát ngươi".

"Sát -"

Không đợi nói nốt, kẻ lạ mặt đeo mặt nạ vô diện đã nhận lấy một cú khủy tay lao đến, kẻ ấy may mắn né được đòn, liền muốn thoát đi lại bị một đạp của Quân ở mu bàn chân liền ngã khụy xuống, tay cố móc vào túi áo tìm đồ những đã bị Quân tóm lấy cánh tay mà và cổ áo.

1 cú vật judo đã quật ngã kẻ lạ mặt đập mạnh xuống các mảnh pha lê, ngay lúc này kẻ lạ mặt cố ý chạm vào mặt đất để kêu gọi đám pha lê cứu trợ.

"?"

Quân đã suy tính ra hai trường hợp, liền sai liền sai hoặc đúng sai. Đó là điều kiện kích hoạt ma thuật. Dựa vào 2 thứ: 1 ma thuật cao cấp như này cần rằng buộc, 1 ma thuật gia có cấp bậc cao để thi triển không rằng buộc không ở một thôn quên nhỏ nhoi như này. Những lời dụ nói đều là để kích hoạt, đó chỉ là suy đoán, vậy nên anh sẽ thử nốt cái này.

"Ta sẽ sát ả nữ nhân bằng cách dùng hàm răng của ngươi làm máy kẹp đứt tứ chi ả và nhìn ả mất máu mà chết".

Lập tức, các pha lê tím hồng vốn định lao lên Quân đã đông cứng lại.

'Là thực. Lời hắn nói là thực'.

Tim Quân đập thình thịch, anh vừa đánh liều cả mạng sống vào một giả định không căn cứ, và nó đang hoạt động, hoặc chí ít anh nghĩ vậy.

Nhưng điều đó không quan trọng nữa, bởi lẽ anh đang nghe thấy tiếng bước chân.

Một tiếng bước chân từ xa xăm, từ 1 khu ngõ nhỏ tràn ra.

Nó khiến cả Quân và kẻ trước mặt im lặng, thở dốc.

"Thả hắn ra đi, Quân".

Đó là Ron, kẻ thấp bé ấy đã trở về.

 

More Chapters