Ficool

Chapter 2 - Chương 1.Đồng hương.

Một cánh cửa đóng lại.

Thì sẽ có 1 cánh cửa khác mở ra.

Nhưng thứ lọt qua không tuyệt nhiên là ánh sáng.

Ngày 7 tháng 7 năm 20XX.

Joe Jothane đã tự sát trên bàn làm việc, anh đã tự rạch tay mình bằng dao rọc giấy.

Điều này xảy ra khi anh đang tăng ca đến đêm muộn, khi không ai ở công ty để theo dõi.

Anh là 1 diễn giả, 1 nhà văn và là 1 phiên dịch viên.

À, đúng hơn là từng.

Cạch~

BẰNG!

1 viên đạn bay xuyên qua đầu Joe Jothane, làm dịch não và máu bắn tung tóe khắp bàn làm việc.

Viên đạn đó đến từ 1 người đứng sau anh, 1 người mặc một chiếc áo phông đen in hình đại bàng tung cánh màu bạc.

Viên đạn mà hắn bắn ra là dành cho 1 kẻ nói dối, 1 lời nói dối trắng trợn.

 ...

Ngày ??/??/2095.

Tại ngôi làng tràn ngập cái nắng oi ả đông đúc dân cư, nơi con người vận hành như nước xối và lớp bê tông, tại đó trong 1 con hẻm ít người qua đỏ lửa oi bức ngập mùi rác và chuột chết.

Trong cái nơi ngập ngụa mùi xác chuột và gián ấy lại ẩn chứa một con người đang co quắp lại vì lạnh giá, trái ngược hẳn với cái không khí náo nhiệt bên ngoài.

Trên bức tường tràn ngập giấy tin báo dán đã dính máu khô, mùi thoang thoảng vị sắt khô, có vẻ như nó đến từ một người đang nằm dưới đất kia.

Nhưng rồi bất giác hắn nhào dậy, vẻ mặt đỏ ửng và tràn ngập mồ hôi lập tức cảnh giác cao độ, ánh mắt đờ đẫn như con nghiện thiếu thuốc, vẻ mặt hằm hừ như con chó dại.

Hắn nhìn kẻ đang đứng ở đầu ngách ngõ, 1 kẻ thấp bé, chưa đến 1m6, nó giống như 1 đứa trẻ suy dinh dưỡng, nhưng bộ đồ nó mặc lại giống 1 đứa trẻ trung lưu hơn là 1 đứa trẻ lang thang, không rõ đó là ai, thanh niên ở trong con hẻm ngõ nhìn chằm chằm vào kẻ mới bước vào với con mắt suy xét…nếu đúng trong con ngươi uể oải thể hiện.

Hơi thở hắn nặng nhịp, như bị nghẹn lại ở cổ họng, thậm chí còn có thể nghe thấy việc anh ta nuốt nước bọt trong lo lắng.

Rồi kẻ ở đầu ngõ ngách bước vào, hít sâu 1 hơi rồi đảo mắt sang bên phải, ánh mắt hơi miễn cưỡng, rồi anh bước vào ngõ ngách, dùng tay làm ngôn ngữ kí hiệu tỏ vẻ 'xin chào'.

Nhưng người ẩn trong hẻm thì không thân thiện đến vậy, anh ta kéo 1 sợi dây thừng bên tay trái, sợi dây thừng ấy liên kết với 1 bánh răng treo trên tường và nối với 1 viên gạch đỏ dựng trên biển báo ngay trên đầu người nhỏ con.

Và rồi…

Cạch!

BỘP!

Viên gạch đập vào đầu người trẻ tuổi ở đầu ngách, viên gạch lập tức vỡ ra, có vẻ như không cứng và bền lắm, nhưng đủ để kẻ ấy phải thốt lên:

"ARCH"

Ngay khi nghe thấy điều đó, kẻ bẩn tưởi lập tức với lấy túi rác bên cạnh, không ngần ngại ném nó với sức lực mạnh nhất có thể.

Túi rác đen lao như bay về phía người đang khụy gối, ngay khi va chạm, túi rác ấy lập tức bị rách toạc và lộ ra hàng chục những mảnh sắt vụn sắc nhọn cắm sâu vào người.

"Gah!"

Một tiếng rên rỉ phát ra, rồi kẻ bị trúng đòn trừng mắt nhìn vết thương của mình, thông thường khi bị đâm, người ta cần nửa giây đến 1 giây để thực sự cảm thấy đau đớn kinh khủng, nhưng dù 1 giây trôi qua, hắn chỉ khẽ rên 1 tiếng nhỏ.

Tuy vậy, điều đáng sợ không đến từ nỗi đau tức thời, bởi lẽ những lưỡi dao từ mảnh sắt vụn này, nó không bình thường, đó là loại trộn lẫn với rác và rác, 100% sẽ gây ra uốn ván và nhiễm trùng, thậm chí còn thêm 1 đống loại bệnh khác nếu có.

Nhưng điều đó vẫn chưa đủ, chàng trai ấy không chần chừ bồi thêm 1 cú đá vào thùng rác bên cạch, khiến nó lao đi về phía kẻ đang gục xuống kia, mục đích chỉ có một, đó là chắn tầm nhìn.

Dù vậy, điều đó có nghĩa rằng hắn có tiếp tục phải chịu đòn không?

"Bất ngờ thật, quả như những tin đồn gần đây."

Cạch!

1 âm thanh vang lên, chặn đứng cả chiếc xe thùng rác lại, kẻ phát động tấn công trầm trồ bất ngờ, không phải vì sự bất ngờ trước mặt anh, mà là 1 hơi ấm nóng nhàn nhạt lại xuất hiện trên cổ anh.

Ngay lập tức, anh nhận ra rằng hai tay của mình đã bị giữ cố định lại 1 điểm, bởi lẽ 1 trong những loại vũ khí kì dị và đáng nguyền rủa nhất, thậm chí không biết nên gọi là vũ khí hay không.

Dây cước.

Những sợi dây cước không rõ từ khi nào đã siết chặt cổ tay anh và cổ của anh, khiến việc cử động gần như là chặt tay thử dao.

"Ngươi sao lại phát động tấn công ta? Ta thấy ánh mắt của ngươi dõi theo ngực của ta, hơi thở của ta, và chân của ta.

Hay cả bộ trang phục ta mang?"

"Gừ!"

Kẻ bị trói nhe răng như con chó dại, hắn liếc xuống chân mình, rõ ràng là vốn định thực hiện 1 liên hoàn combo đẩy kẻ địch cút khỏi lãnh thổ, mà lại bị nhục nhã như này.

Cái nhục nhất không phải việc thua, mà việc thua khi mà bản thân chẳng thể vùng vẫy, ít nhất thì vài cái rác sắt vụn cũng gây chút sát thương, nhưng chỉ thế thôi.

"Bình tĩnh nào."

Ngay sau lời đó, những sợi dây dần được nới lỏng ra, nhưng vẫn còn trong tầm kiểm soát của kẻ kì lạ kia.

"Từ từ, nếu anh định tấn công thì tôi sẽ nói cho anh 1 điều.

Rằng chúng ta là đồng hương đấy.

Nể nhau chút nhé?"

 

More Chapters