Ficool

Chapter 5 - Chương 4: ma thuật.

Ron bưng 1 khay trà gồm 3 tách trà màu đen và 1 ấm nước màu bạch trắng lên trên bậc thang gỗ mọt.

Anh đi từng bước nhẹ nhàng, không hề gấp gáp hay chậm chạm, như 1 cỗ máy với sai sót tính bằng mili giây.

Ánh mắt anh ta hơi đờ đẫn rồi rơi vào vô hồn, nhưng khi đứng trước hành lanh gỗ dài đầy sương khói và mọt gỗ đang từng giây gặp nhấm hành lang mục nát này, tròng mắt lại phát quang màu vàng kim như 2 ngôi sao trong bầu trời đen kịt.

Anh đặt khay xuống đất, lấy ra một điếu thuốc lá và bật lửa rồi châm lửa nó, nhưng anh không vội đưa nó lên miệng, bởi vì đợi điếu thuốc cháy đi phân nửa, từ điếu thuốc sẽ hiện ra 1 cây dao găm ngắn, loại dùng 1 lần vô cùng sắc và bé.

Ron dùng nó rồi nhắm vào động mạch chủ ở tay và rạch rõ ràng 1 đường gọn lẹ.

Máu anh đông đặc, đen kịt như nhựa đường vậy, anh nhắm để cho dòng máu chảy xuống ấm trà, nhưng dòng máu đông đặc ấy lại chảy rất chậm, thậm chí còn lo rằng đợi đến khi máu đông lại thì tay Ron sẽ trông như mọc gai vậy.

Sau khoảng 5 phút rút máu, Ron mới dùng tay áo để che đi vết thương tay rồi đậy nắp ấm lại.

Anh đứng lên, rồi đi ra ngoài làn sương mờ ấy, để lại bộ ấm chén lại cho các linh hồn an nghỉ.

Cộc cộc *

Ron bước chân ra khỏi 1 dinh thực đổ nát, hoang toàng, đầy tính chất phá hoại của đám trẻ con nghịch ngợm.

Nó trông như 1 dinh thự hoang tàn trong các phim kinh dị vậy, nhưng nếu mọi chuyện như vậy thì sẽ là 1 thiên đàng thay vì ác mộng.

Bởi lẽ nơi này…vô cùng quỷ dị, không giống như các bộ phim nơi chỉ cần có 1 con dao và plot amor là sống sót, thậm chí là tìm cách thanh tẩy con quỷ.

"Bản thân dinh thự này là 1 cơn ác mộng sống đúng nghĩa, nó là tập hợp của 1 loạt các logic vặn vẹo vãi cức!"

Quân chửi tục, anh đang phát điên vì những điều xảy ra liên tục trong 1 ngày nay.

"Ý tôi nói rằng tôi cần 1 chỗ ngủ, TỨC LÀ TÔI CẦN NGỦ! Ở 1 CHỖ ĐÀNG HOÀNG! KHÔNG PHẢI Ở 1 NƠI THỞ RA LÀ CÓ MÁU.

MÀY CÓ TỪNG XEM PHIM KHÔNG!!! TAO CHẮC CHẮN ĐÉO LÀM VLOG 24H SINH TỒN ĐÂU!"

"Sao lại đánh giá tốt nước sơn hơn gỗ chứ, nhân lúc anh đi tắm thì tôi đã đến đây chuẩn bị cho anh rồi".

"CÓ CÁI LỒN, MÀY BẢO MÀY ĐI XỬ LÝ VẾT THƯƠNG CƠ MÀ!"

Quân hung hăng túm lấy vạt áo của Ron, anh không ngu ngốc đến mức vào căn nhà kinh dị ấy.

Sau khi tắm rửa ở nhà Ron, Quân đã được đưa đến nhà mới, nơi không giống 1 nơi để ở một tý nào, thực sự thì anh chắc chắn sẽ gặp một người bạn cùng nhà mà không share bill.

Căn bản là anh biết rằng ma thuật là điều căn bản của thế giới này, 1 đứa trẻ còn biết ma thuật, đó là điều anh biết trước kia.

Còn anh, anh chẳng hiểu cái quái gì về ma thuật cả.

'Khoan, có khả năng nào mình có tiềm năng cao vút không, hay có mấy kĩ năng tiềm ẩn gì gì đó khi xuyên không không?

Có lẽ nào…mình là 1 vị thần bị giáng xuống thế gian?!'

Nhận thấy ánh mắt của Quân, Ron mỉm cười rồi gạt tay của anh xuống, tiếp 'tẹp tẹp' khi anh bước trên lớp bùn đất đã gõ cửa lại tâm trí của Quân, anh đi về phía một cái cây rập rạp các cành lá và rễ cây.

Anh hỏi Quân, người gân đã nổi lên tay vì gồng cơ.

"Anh đã suy tính ra bao nhiêu trường hợp khả dĩ cho xuyên không của anh rồi?Anh Quân?"

Quân suy tính, rồi lùi lại 2 bước, anh thản nhiên nói.

"4 cái…

cái đầu, quá khứ tao là giả, và mày đến bắt tao về viện tâm thần.

cái thứ 2, tao thực sự xuyên không, đây là 1 thế giới ma thuật, tao không nghi ngờ.

Cái thứ 3, kí ức ta là đúng, còn hiện tại là bị thôi miên hoặc 1 giấc mơ.

cái thứ 4, ta đã dùng ma túy, hoặc tiền tử vong ảo giác."

"Ồ, cả 4 cái đều có ý, suy xét logic thực tiễn."

Ron cười rồi từ từ chạm vào tán lá dại, anh ra hiệu Quân lại gần.

"Tạm thời cứ thế đã, tôi cảm giác dù giải thích nhiều cho anh cũng không thể làm gì, vậy nên đây".

Ron từ bụi rậm mang ra hàng chục quyển sách giáo khoa khác nhau, tất cả đánh số từ 1-6, hàm ý sách cho lớp 1 đến lớp 6, ngoài ra còn hàng chục các cuốn sổ tay ghi chép vứt xó chẳng được ghi 1 từ nào.

"Căn bản thôi, nhưng đủ để giúp anh biết rằng mình nên đi con đường nào".

"…Anh chuẩn bị nó từ khi nào?"Quân ngẩn tò te hỏi Ron.

"Từ 1 đệ tử cũ của tôi, anh ấy không cần nó nữa, thực ra thì cũng chẳng bao giờ anh ta sử dụng nó nên anh ta cất ở đây và mong tôi không tìm ra."

Nói xong, Ron rút ra từ trong túi 1 chiếc bật lửa, rồi ném cho Quân.

"Cầm lấy đi rồi đi với tôi, tôi sẽ vừa đi về nói với anh về những gì cần biết, những gì là căn bản.

Trước tiên là về phần có lẽ anh muốn nghe nhất, phần anh háo hức nhất, và phần cần thiết nhất."

More Chapters