Ficool

Chapter 148 - 2

Dưới đây là bản dịch chuẩn tiếng Việt, giữ tên riêng & không còn chữ Trung:

Chương 2: Phân Ly

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rải xuống mặt đất.

Ban ngày trong sa mạc nóng như thiêu, ban đêm lạnh thấu xương, nhưng trong rừng ốc đảo, nhiệt độ lại vừa vặn dễ chịu.

Cảm nhận được ánh sáng, Karo từ từ mở mắt, nhìn sang “anh Kiếm Long” đang nằm bên cạnh, nhẹ nhàng húc đầu vào nó.

Nhưng lần này… nó không đứng dậy nữa.

Thở ra…

Sắc mặt Karo khẽ thay đổi, dường như lộ ra một nụ cười… chua chát.

Kết cục của Stegosaurus không có gì bất ngờ.

Nói đúng hơn—

Được chết già, đối với động vật hoang dã, chính là vinh dự lớn nhất.

Karo đứng dậy, bước đến bên hồ.

Cúi đầu, uống nước.

Cố xoa dịu cổ họng khô khốc.

Nhưng suy nghĩ… lại quay về buổi chiều năm ấy.

Tuổi thọ của Stegosaurus khoảng 20 năm.

Với khủng long trong thế giới này—

không dài, cũng không ngắn.

Có lẽ, từ khi còn nhỏ nó ăn phải thức ăn khó tiêu…

tuổi thọ của nó đã được định sẵn.

Nó từng có “nhà”.

Nhưng không có gia đình.

Tuổi thơ của nó, thứ gắn bó nhất… chỉ là một vũng nước nhỏ.

Lần đầu tiên nó cảm thấy “yên tâm” là khi nào?

Có lẽ… là khi gặp hồ lớn.

Không cần lo thiếu nước.

Không cần chém giết đồng loại.

Karo bảo vệ nơi nó sống.

Nó… cũng bảo vệ nơi Karo sống.

Có lẽ với Karo, những gì nó làm chẳng đáng kể.

Nhưng với một Stegosaurus—

Nó đã làm hết sức mình rồi.

“GRAAA——”

Chúc ngủ ngon…

và chào buổi sáng, anh Kiếm Long.

“Nhỏ giọt… nhỏ giọt…”

Karo chậm rãi ngẩng đầu.

Nước từ cằm nhỏ xuống, tạo thành từng vòng sóng trên mặt hồ.

Nó cúi đầu nhìn lại—

Bóng của mình trong nước… nhỏ đi?

Là do đứng dậy sao?

“昂——”

“Nhớ uống nhiều nước vào… đồ ngốc.”

Bóng của Stegosaurus xuất hiện.

Vẫn như mọi ngày—

Nằm bên hồ uống nước.

Karo sững người.

Nó quay đầu—

Trên bãi cỏ… trống không.

“滴答…”

Giọt nước cuối cùng rơi xuống.

Bóng của Stegosaurus… tan biến.

Thở ra…

Nhớ lại một buổi chiều ngượng ngùng nào đó…

Karo khẽ cười.

Ngồi xuống.

Nhìn mặt hồ dần yên tĩnh.

Rồi nằm xuống.

Nhắm mắt.

Ốc đảo chắn gió dữ.

Chỉ còn làn gió nhẹ lướt qua.

Ánh nắng ấm áp phủ lên người Karo.

Mang lại cảm giác dễ chịu.

Các loài khủng long ăn cỏ vẫn tụ tập bên hồ.

Khung cảnh yên bình, an nhàn.

Nhưng…

Có gì đó không đúng.

Karo mở mắt.

Đôi đồng tử vàng phản chiếu mặt hồ tĩnh lặng.

Nó chống người dậy, quan sát xung quanh.

Không có gì bất thường.

Nó ngẩng đầu, hít thật sâu—

Ngửi.

Rồi đứng hẳn lên.

Vươn cổ cao hơn.

Tiếp tục ngửi.

Hít vào—

Không khí nóng tràn vào phổi.

Karo dường như nhận ra điều gì đó…

“Gừ—”

Nó gầm nhẹ gọi gia đình.

Tiếng gầm đầy uy nghi khiến toàn bộ sinh vật bên hồ đứng im.

Cơ thể chúng run rẩy.

Nỗi sợ trỗi dậy.

10 giây.

Toàn bộ ốc đảo bị bao trùm bởi áp lực vô hình.

Sự im lặng khiến nỗi sợ tăng lên gấp bội.

Không có hồi đáp.

“GRAAA——”

Karo gầm lớn lần nữa.

Kéo dài âm thanh—

Để truyền đi thật xa.

Bề ngoài nó vẫn bình tĩnh.

Nhưng—

Không khí bị bóp nghẹt.

“Làm ơn… bất cứ âm thanh nào cũng được…”

Tất cả khủng long đều có cùng một cảm giác.

Dù không thấy cơn giận của “vị vua”—

Nhưng tim vẫn đập loạn.

Chúng mong—

Một âm thanh.

Bất cứ thứ gì.

Để phá vỡ sự tĩnh lặng này.

Nhưng…

Vẫn không có gì.

Karo quay người.

Nhìn về nơi gia đình thường ở.

→ Trống không.

“Ổn rồi?”

Những con khủng long khác đoán.

Nhưng ngay giây sau—

Karo đột nhiên:

Dang hai chân

Đập đuôi xuống đất

Hít sâu

Ngẩng đầu—

“GRAAAAAAAAAA——!!!”

Sóng âm lan ra như chấn động!

Khủng long bên hồ hoảng loạn bỏ chạy!

Mây trắng trên trời như né tránh.

Mặt trời trốn sau mây.

Không dám ló ra.

Xa hơn—

Đàn Dreadnoughtus lập đội hình phòng thủ.

Xa hơn nữa—

Nhân viên bảo trì hàng rào bị tiếng gầm làm ngã nhào.

Xa hơn nữa nữa—

Bốn chiếc trực thăng vận tải bay ngang bầu trời.

Mỗi chiếc treo một container khổng lồ.

Bay về phía chân trời.

“Anh nghe thấy không?”

“Cái gì?”

“Tiếng gầm…”

Một nhân viên nhìn về phía xa.

“Chắc chúng thức dậy rồi.”

“Hy vọng là vậy…”

Người kia chỉ xuống dưới—

→ Những con khủng long đang vận chuyển.

Nhưng…

Tiếng gầm đó—

Không giống từ dưới phát ra.

Người đàn ông bắt đầu suy nghĩ.

Tại sao

Lewis Dodgson

lại yêu cầu bắt “Giganotosaurus bình thường”?

Tại sao đội trưởng trì hoãn hơn 20 ngày?

Tại sao hành động như trộm?

Không phải vì tổ chức yếu.

Mà là—

Họ đang sợ.

Sợ… một sinh vật.

Nghe thật buồn cười.

Loài người—bá chủ Trái Đất—

Lại phải lén lút vì một con vật.

Người đàn ông tưởng tượng:

“Có khi… đó là vũ khí sinh học ngoài hành tinh?”

“…nên mới phải theo dõi họ hàng của nó?”

“…mình nghĩ gì vậy trời…”

“Vũ khí sinh học… chỉ quân đội mới kiểm soát được chứ…”

“Chắc mình nghĩ nhiều rồi…”

“Chuunibyou lại tái phát rồi…”

"Hệ thống phát sóng: Hệ thống răn đe trên không đã được bật, hãy chú ý đến sự nhiễu loạn của luồng không khí."

Hệ thống thông báo vang lên.

Bốn chiếc trực thăng bay qua:

Hồ băng

Rừng rậm

Giữa dãy núi—

Một công trình hình tròn khổng lồ, bán kính hơn 1km hiện ra.

Tên của nó là:

BioSyn

Nếu bạn muốn, mình có thể:

Viết lại đoạn này theo kiểu truyện xuất bản (cảm xúc mạnh hơn, mượt hơn)

Hoặc phân tích sâu tâm lý Karo đoạn này (rất hay, kiểu “vua mất gia đình”)

More Chapters