Ficool

Chapter 36 - Chương 36: Tuổi 11 - Rèn Giũa Tâm Tính

Sâu trong Thâm Uyên Kiếm Động, thời gian dường như không còn trôi theo quy luật thông thường. Tại nơi tận cùng của bóng tối, nơi mà hàn khí vạn năm tích tụ thành những tinh thể băng sắc nhọn, một thiếu niên đang ngồi xếp bằng, thân hình bất động như một pho tượng đá.

Lục Vân năm nay đã bước sang tuổi mười một.

Sau hơn ba năm ròng rã bế quan, cơ thể nhỏ bé ngày nào giờ đã nảy nở, bờ vai rộng hơn, khuôn mặt bắt đầu lộ rõ những đường nét cương nghị, thanh tú nhưng lạnh lùng. Tuy nhiên, điều đáng sợ nhất không phải là sự thay đổi về ngoại hình, mà là trận chiến kinh hoàng đang diễn ra ngay bên trong huyết quản của cậu.

Ầm... Ầm...

Bên trong đan điền của Lục Vân, linh lực hỏa hệ từ máu của Xích Diễm Hỏa Mãng và linh dịch ngàn năm đang cuộn trào như một lò lửa đại địa. Thế nhưng, bao bọc xung quanh cơ thể cậu lại là luồng hàn khí thấu xương của Thâm Uyên, thứ hàn khí có thể đông cứng cả linh hồn.

Hai luồng sức mạnh khắc thiên khắc địa này liên tục va chạm, lấy cơ thể Lục Vân làm chiến trường. Mỗi lần chúng giao tranh, một cơn đau xé tâm can lại ập đến. Từng thớ thịt của cậu bị đốt cháy rực đỏ, rồi ngay lập tức bị đóng băng đến mức rạn nứt. Cảm giác như có hàng vạn mũi kim tẩm độc đang đâm xuyên qua từng lỗ chân lông.

"Nén... phải tiếp tục nén..." – Lục Vân nghiến chặt răng, mồ hôi vừa chảy ra đã hóa thành những hạt băng nhỏ rơi xuống sàn đá.

Đáng lẽ ra, với lượng linh khí khổng lồ tích tụ trong ba năm, Lục Vân đã có thể đột phá lên Minh Tuyền cảnh từ lâu. Nhưng cậu không làm thế. Cậu hiểu rằng, một tòa nhà vạn trượng cần một nền móng vững chắc nhất. Thay vì để linh lực tràn ra ngoài hóa thành tu vi ảo mộng, cậu cưỡng ép nén tất cả lại.

Dưới sự điều khiển của ý chí sắt đá, linh lực hỏa hệ đang bạo liệt dần bị ép nhỏ lại, đặc quánh như dung nham núi lửa, rồi kết tinh thành những hạt tinh thể lấp lánh như kim cương trong đan điền. Nền móng này chắc chắn đến mức dù có bị ngoại lực Minh Tuyền cảnh tấn công trực diện, đan điền của cậu cũng khó lòng dao động.

Song song với việc tôi luyện linh lực, Kiếm Ý của Lục Vân đã đạt tới một cấp độ mà ngay cả những vị tổ sư khai sơn cũng phải kinh ngạc.

Cậu không còn cần cầm thanh kiếm gỗ sồi bên mình nữa. Trong trạng thái thiền định sâu nhất, Lục Vân nhận ra vạn vật xung quanh đều là kiếm. Hàn khí là kiếm, gió rít là kiếm, và ngay cả nỗi đau cũng có thể hóa thành kiếm.

Kiếm ý của cậu giờ đây mang theo một loại hiệu ứng đặc biệt: Hỏa Diễm Luân Hồi.

Mỗi khi cậu khẽ nhúc nhích ý niệm, không khí xung quanh lập tức bị xé rách bởi những tia kiếm khí mỏng như sợi tóc nhưng mang nhiệt độ của mặt trời. Những tàn kiếm rỉ sét cắm trên vách động – thứ vốn mang theo oán niệm nghìn năm – khi chạm vào phạm vi mười trượng quanh Lục Vân đều run rẩy, tự động gãy vụn như thể đang cúi đầu trước một vị quân vương mới.

"Tâm không động, kiếm không vương. Đạo ở trong ta, vạn vật đều là kiếm."

Lục Vân khẽ mở mắt. Một tia sáng đỏ rực xuyên qua bóng tối, va vào vách đá khiến cả hang động rung chuyển dữ dội.

Cậu nhìn vào đôi bàn tay mình, cảm nhận được sức mạnh đang ẩn nấp dưới lớp da trắng trẻo nhưng bền bỉ hơn cả bảo khí. Cậu không vội vã bước ra ngoài. Cậu biết, năm thứ tư của cuộc bế quan mới thực sự là lúc để thanh kiếm này hoàn toàn sắc bén. Tâm tính của cậu sau ba năm chịu đựng nỗi đau tột cùng đã trở nên bình thản đến mức cực đoan – một trạng thái tâm cảnh gần như Thái Thượng Vong Cơ, không vui, không buồn, chỉ còn lại sự thuần túy của kiếm đạo.

Bên ngoài động, Tuyết Nhược Vũ sau khi dùng một quyền diệt sạch Huyết Sát Môn đã quay trở lại ngồi trên đỉnh Tuyết Liên. Nàng nhìn về hướng hang động, khẽ mỉm cười. Nàng cảm nhận được luồng khí thế đang bị nén ép đến mức cực hạn bên trong.

"Đồ nhi, khi ngươi bước ra, e rằng cả giới tu tiên này sẽ phải nín thở vì ngươi."

Trần gian ngoài kia sau bốn năm đã có nhiều thay đổi, nhưng tại Thâm Uyên Kiếm Động này, một con quái vật thực sự đang chờ ngày phá kén chui ra.

More Chapters