Ficool

Chapter 38 - Chương 38: Tâm Cảnh Ổn Định

Trong bóng tối vĩnh hằng của Thâm Uyên Kiếm Động, thời gian trôi qua lặng lẽ như những giọt nước đá bào mòn thạch nhũ. Bốn năm bế quan ròng rã đã đi đến những ngày cuối cùng.

Lục Vân giờ đây đã là một thiếu niên mười bốn tuổi.

Không còn là đứa trẻ nhỏ bé ngày nào, cậu giờ đây sở hữu một thân hình cao lớn, bờ vai rộng và vóc dáng săn chắc như được tạc từ một khối ngọc thạch quý hiếm. Mái tóc đen dài xõa tung trên vai, đôi mắt đỏ thẫm nhàn nhạt vốn có nay lại mang một vẻ tĩnh lặng sâu thăm thẳm. Khí chất bao quanh cậu không còn là sự sắc bén bộc phát ra ngoài, mà là một sự trầm ổn lạ kỳ, giống như mặt hồ không gợn sóng giữa đỉnh núi tuyết, nhưng bên dưới đáy hồ lại ẩn chứa một sức mạnh đủ để nhấn chìm vạn vật.

Sự thay đổi lớn nhất của Lục Vân không nằm ở hình thể, mà nằm ở tâm linh. Sau bốn năm đối mặt với sự cô độc và nỗi đau thể xác, cậu đã chính thức đột phá "Thái Thượng Vong Cơ" tầng thứ hai.

Ở tầng thứ nhất, cậu chỉ mới đạt đến mức độ lạnh lùng với cảm xúc cá nhân. Nhưng ở tầng thứ hai này, tâm cảnh của Lục Vân đã đạt đến trạng thái "Vô Ngã".

Bên trong hang động, những luồng tâm ma – vốn là tàn dư oán niệm của những kiếm tu từng gục ngã tại đây – liên tục hiện ra thành những ảo ảnh kinh hoàng. Chúng hóa thành tiếng gào thét của cha mẹ quá cố, hóa thành hình bóng Tuyết Nhược Vũ bị trọng thương, hay những lời sỉ nhục từ kẻ thù. Chúng muốn cắn xé linh hồn cậu, muốn cậu rơi vào điên loạn.

Thế nhưng, Lục Vân chỉ ngồi đó, hơi thở đều đặn. Đối với cậu, những ảo ảnh đó không khác gì khói mây tan biến trước gió. Cậu hoàn toàn miễn nhiễm với mọi sự quấy nhiễu ngoại cảnh. Tâm cậu tĩnh như đá, ý cậu vững như sơn. Một khi tâm cảnh đã ổn định đến mức này, con đường tu tiên của cậu đã không còn chướng ngại vật nào mang tên "tẩu hỏa nhập ma".

Về phần tu vi, sau khi liên tục nén ép linh lực qua từng năm tháng, nền móng của Lục Vân đã vững chắc tới mức không tưởng.

Lúc này, cơ thể cậu đang cuộn trào một luồng linh lực tinh thuần đến mức cực điểm. Tu vi đã đạt tới Ngưng Khí tầng thứ mười đỉnh phong – một cấp độ mà rất nhiều đệ tử phải mất cả đời mới chạm tới. Nếu Lục Vân muốn, cậu đã có thể đột phá Minh Tuyền từ lâu, nhưng cậu vẫn kiên trì chờ đợi cho đến khi tâm cảnh và thể chất đạt tới điểm giao thoa hoàn hảo nhất.

Bàn tay Lục Vân khẽ mở ra, một viên đan dược màu xanh biếc, tỏa ra hương thơm dịu mát của thảo mộc ngàn năm xuất hiện. Đây là Minh Tuyền Đan cấp cực phẩm mà Tuyết Nhược Vũ đã chuẩn bị riêng cho cậu trước khi nàng đi xa.

"Giai đoạn nén ép đã xong. Giờ là lúc để dòng suối linh lực tuôn trào."

Lục Vân lẩm bẩm, giọng nói của cậu giờ đây trầm ấm và mang theo một loại uy quyền tự nhiên. Cậu đưa viên đan dược vào miệng. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ bùng phát, như muốn phá tan mọi kinh mạch vốn đã được tôi luyện như kim cương của cậu.

Bên ngoài Thâm Uyên Kiếm Động, bầu trời vốn đang yên ả bỗng nhiên nổi cơn giông tố. Những đám mây đen kéo đến, sấm sét nổ vang trời đất. Kiếm Lão và Băng Phượng Thái Thượng đồng loạt đứng bật dậy từ chỗ ngồi, ánh mắt hướng về phía cửa động với vẻ kinh ngạc tột độ.

"Đến rồi... thời khắc cá chép hóa rồng của nó đã đến!" Kiếm Lão run giọng nói.

Lục Vân nhắm mắt lại, toàn bộ linh lực Ngưng Khí tầng 10 đỉnh phong bắt đầu xoay chuyển theo một quỹ đạo mới, chuẩn bị phá vỡ rào cản cuối cùng để bước vào Minh Tuyền cảnh tầng thứ nhất. Đây không chỉ là một sự thăng cấp tu vi, mà là sự ra đời của một huyền thoại mới tại Thiên Kiếm Tông.

More Chapters