Ficool

Chapter 41 - Chương 41: Lục Vân Xin Đi Lịch Luyện

Sau những biến cố chấn động tại Điện Thiên Kiếm, nội bộ tông môn cuối cùng cũng tìm lại được sự bình ổn cần thiết. Những kẻ phản loạn đã bị trừng trị, Nhị trưởng lão cùng vây cánh chỉ còn là những cái bóng vật vờ, không còn khả năng đe dọa đến vị thế của đỉnh Tuyết Liên. Thiên Kiếm Tông giờ đây như một con mãnh hổ vừa thay lớp da mới, uy nghiêm và đồng lòng hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, đối với Lục Vân, sau khi sự náo nhiệt đi qua, cậu lại cảm thấy một nỗi trống trải kỳ lạ. Đứng trên vách đá cao nhất của đỉnh Tuyết Liên, nhìn xuống mây mù bao phủ vạn dặm, thiếu niên mười bốn tuổi nhận ra rằng dù linh tuyền dung nham trong đan điền đang sục sôi mạnh mẽ, nhưng "Kiếm ý" của cậu dường như đã chạm tới một điểm nghẽn. Bốn năm bế quan trong hang động lạnh lẽo đã cho cậu tu vi, nhưng nó chưa cho cậu sự va chạm của hồng trần, chưa cho cậu thấy hết vẻ tàn khốc và đa dạng của giới tu tiên ngoài kia.

"Tu luyện đóng cửa, rốt cuộc cũng chỉ là nhìn trời qua đáy giếng." Lục Vân lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía đường chân trời xa xăm. Cậu quyết định, mình phải xuống núi.

Buổi chiều hôm ấy, nắng vàng nhạt trải dài trên những thảm cỏ đóng băng của đỉnh Tuyết Liên. Tuyết Nhược Vũ đang ngồi bên bàn đá, đôi tay thanh mảnh khẽ pha trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian tĩnh lặng.

Lục Vân chậm rãi tiến lại gần. Lúc này, cậu không còn là vị Giám sát sắt đá vừa phế bỏ tu vi của hàng loạt trưởng lão, cũng chẳng phải là "quái vật" Minh Tuyền cảnh khiến người ta khiếp sợ. Trước mặt sư tôn, cậu thu liễm hoàn toàn sát khí, thu nhỏ lại thành đứa đồ đệ nhỏ bé ngày nào.

Cậu đi tới phía sau Tuyết Nhược Vũ, đôi tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, bắt đầu bóp vai với một sự ân cần lộ rõ.

"Sư tôn... trà hôm nay thơm quá." Lục Vân cất giọng nhẹ nhàng, mang theo một chút âm điệu nũng nịu mà chỉ riêng Tuyết Nhược Vũ mới được nghe.

Tuyết Nhược Vũ khẽ mỉm cười, nàng không quay đầu lại nhưng cũng đủ biết tiểu tử này đang mưu tính chuyện gì. Nàng nhấp một ngụm trà, bình thản hỏi: "Nói đi, con lại muốn gì đây? Bình thường con chỉ nhiệt tình như thế này khi muốn xin ta thứ gì đó thôi."

Lục Vân khựng lại một chút, rồi cậu vòng ra phía trước, ngồi xổm xuống cạnh chân nàng, ngước đôi mắt đỏ thẫm nhàn nhạt nhưng đầy vẻ chân thành lên nhìn sư tôn. Cậu khoanh tay lên gối, giọng điệu trở nên vô cùng "dễ thương":

"Sư tôn đại nhân anh minh thần võ... Con cảm thấy mình bế quan bốn năm đã quá lâu rồi. Xương cốt cũng đã rỉ sét hết cả. Con muốn... xin phép sư tôn cho con xuống núi lịch luyện một chuyến. Con hứa sẽ không gây rắc rối, chỉ đi xem thế giới ngoài kia tròn méo ra sao thôi mà. Sư tôn xinh đẹp nhất trần đời, người chắc chắn sẽ đồng ý đúng không?"

Vừa nói, Lục Vân vừa khẽ lắc nhẹ vạt áo của nàng. Hành động này nếu để đám đệ tử nội môn nhìn thấy, chắc chắn sẽ có hàng vạn người ngã ngửa vì sốc. Một vị Giám sát quyền uy lại đang dùng "mỹ nhân kế" phiên bản trẻ con để xin xỏ sư tôn.

Tuyết Nhược Vũ nhìn sâu vào mắt Lục Vân. Trong thâm tâm, nàng vô cùng lo lắng. Thế giới bên ngoài đầy rẫy những lão quái vật gian xảo, những cạm bẫy của tà môn ngoại đạo, và cả những hiểm nguy không tên. Lục Vân dù mạnh, nhưng kinh nghiệm sống của cậu vẫn chỉ quanh quẩn trong tông môn. Tuy nhiên, nàng cũng hiểu, đại bàng muốn vỗ cánh chín tầng trời thì không thể mãi ở trong tổ ấm.

Nàng khẽ thở dài, đặt chén trà xuống, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc dài của cậu.

"Con thật sự muốn đi?"

"Vâng! Con muốn rèn luyện Kiếm tâm giữa hồng trần. Con muốn trở nên mạnh mẽ hơn nữa để sau này có thể thay sư tôn gánh vác cả tông môn." Lục Vân khẳng định chắc nịch.

Nhìn vẻ kiên định xen lẫn sự tinh nghịch của đồ đệ, Tuyết Nhược Vũ biết mình không thể từ chối. Nàng khẽ gật đầu: "Được rồi, ta đồng ý."

Ngay khi lời đồng ý vừa thốt ra, Tuyết Nhược Vũ lật tay, một chiếc nhẫn màu bạc chạm khắc tinh xảo xuất hiện. Nàng cầm lấy tay Lục Vân, đeo chiếc nhẫn vào ngón trỏ của cậu.

"Đây là chiếc nhẫn trữ vật cao cấp nhất của đỉnh Tuyết Liên. Bên trong ta đã chuẩn bị sẵn ba vạn linh thạch thượng phẩm, hàng trăm viên đan dược cầm máu, phục hồi linh lực, và cả ba viên Cửu Chuyển Hoàn Đơn có thể giữ mạng trong tình trạng thập tử nhất sinh."

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm nghị lạ thường, bàn tay siết chặt lấy tay Lục Vân:

"Lục Vân, nghe ta dặn. Thế giới tu tiên tàn khốc hơn con tưởng rất nhiều. Ra ngoài kia, không có sư tôn bên cạnh, con không được chủ quan. Kẻ thù đáng sợ nhất không phải là kẻ mạnh hơn con, mà là kẻ gian xảo hơn con. Nhớ kỹ, danh dự hay tài bảo đều là vật ngoài thân. Mạng sống của con là trên hết. Nếu thấy không ổn, hãy dùng bùa truyền tin này, ta sẽ lập tức tới đón con. Nghe rõ chưa?"

Lục Vân nhìn chiếc nhẫn nặng trĩu tình thương trên tay, sống mũi bỗng cay cay. Cậu đứng dậy, ôm chầm lấy sư tôn – một cái ôm của sự trưởng thành và biết ơn.

"Đệ tử tuân mệnh. Con sẽ giữ mạng để về pha trà cho người cả đời."

Chiều hôm đó, dưới ánh hoàng hôn đổ dài, bóng dáng thiếu niên mười bốn tuổi đeo thanh kiếm gỗ sồi, lẳng lặng bước xuống những bậc thang đá của Thiên Kiếm Tông. Cậu không mang theo đoàn tùy tùng, không thông báo rầm rộ, chỉ mang theo một trái tim rực lửa và lời dặn dò ấm áp của sư tôn.

Lịch luyện hồng trần, chính thức bắt đầu từ đây.

More Chapters