Tách~
Cộc!
Ron đi vào phòng, bật đèn dầu và khóa cửa, anh tựa lưng vào cửa và nhẹ nhàng chạm vào cổ mình.
Rẹt!!!
1 âm thanh nghe như tiếng vải rách từ chỗ của Ron, anh đã xé đi một phần khuôn mặt mình như xé một chiếc mặt nạ giấy.
Thật kinh tởm, nếu đó là những gì Quân có thể thấy mặt Ron lúc này.
Ron lảo đảo cầm miếng da thịt của mình đi về phía bàn làm việc.
Đây là một căn phòng làm việc, nhưng nó chỉ có sách, vở, một chiếc đèn dầu, một cái bàn và một cái ghế.
Trên tường chẳng treo bất cứ thứ điều gì, như thể phán ánh chủ nhân vô vị của nó.
Ron ngồi lên ghế gỗ cũ kĩ, anh lục tìm trong ngăn bàn một chiếc gương bạc.
Ngay giây phút anh chạm vào chiếc gương bạc, tay anh bỗng nhão nhoét ra như đống thịt cháy nhão nhoét kinh tởm.
Nhưng Ron không quan tâm, dù trời có sập mặt anh cũng không biến sắc, nếu như sắc mặt chỉ giúp anh thêm giống người.
Ron nhìn vào chiếc gương, nhìn khuôn mặt mình đầy gớm chết.
Có thể nói, khuôn mặt ấy đầy gớm nhoét, như tạo vật của một quỷ dị.
Khuôn mặt anh chìm trong màu đen mực, trông như lớp kem chảy từ đỉnh đầu xuống, mái tóc thưa thớt và rụng rời trộn lẫn chất đen nhớt như hắc ín.
Làn da nhợt nhạt đã bị bôi đen bởi lớp máu đen đặc đã dần khô lại. Mũi anh gần như đã rụng, không thể xác định đâu không bị bôi đen.
Tuy nhiên, phần kinh hãi nhất chính là các con sâu.
Những con sâu trồi ra từ các lỗ trên mặt, gặm nhấm dòng chất lỏng màu đen đặc như thức ăn.
Chúng có ở khắp mọi nơi chất lỏng có, như 1 tổ giun sâu. Trên bàn tay của Ron, nơi đống thịt vẫn đang cháy đã để lộ ra lớp xương đỏ máu.
Bàn tay ấy đặt chiếc gương lên bàn, rồi chậm rãi đưa tay lên gần hốc mắt đã bị ăn sạch, con ngươi hoàng kim đặc trưng cũng đã bị gắm nhấm đến suy tàn.
Nhưng trong mắt của Ron, thứ anh thấy không phải kinh tởm, mà là hàng trăm dải màu sắc đỏ thẵm lượn lờ trong phòng.
Đây chính là một ảo giác, một loại ảo giác mà chỉ Ron thấy trong căn phòng xám xịt của anh.
Từ trước đến nay, mọi thứ với anh chỉ là sự đơn sắc kì lạ.
Ron nhìn những dải màu sắc như những vết nứt trong tầm nhìn, anh đưa tay lên mồm, dùng bàn tay lành lặn để chống đỡ cơ thể, anh bịt miệng mình để ngăn những con sâu tràn ra khỏi họng.
Anh ngoài âm thanh của hành động chẳng thể thoát ra một âm thanh nào tự họng, bởi cổ họng anh đã bị ăn sạch.
Ron đưa tay lên chiếc gương, cố nhìn sâu vào trong đó.
Nhưng càng cầm nó, tay anh càng bị đốt cháy bởi lực lượng vô hình nhanh hơn, sự sụp đổ là có thể thấy rõ.
Lúc này, con mắt của Ron đã lăn xuống mặt, rõ ràng các giây thần kinh đã bị cắn mất, nó rơi xuống mồm anh, nơi thủng hàng trăm lỗ, hai tai anh tràn ra các lỗ li ti cùng các con giun.
Thật ghê tởm, chỉ trong vài phút, Ron đã mất đi gần như 5 giác quan cơ thể, ngay cả tóc cũng đã rụng rời gần hết, chỉ có thể cố ngăn chặn cơ thể tách rời bằng việc anh điều khiển các dây cước đen nối chặt cơ thể lại như một vách ngăn, nhưng điều đó vẫn chưa đủ.
Ron vẫn cầm cái gương, anh không rõ mình có cầm đúng không, bởi anh không thể cảm thấy gì, có thể nói Ron còn dùng mana để điều khiển dây cước đen đã là khoảng cách giữa anh và người thực vật rồi.
Ron đổ gục lên bàn, rồi rơi vào bóng tối vĩnh cửu, nhưng anh vẫn cố khẽ điều khiển dây cước đến với cái gương.
Chỉ cần một chút thôi, một khoảnh khắc thôi…
Và rồi, dây cước đã chạm tới, và cả người Ron như bị điện giật, dù anh còn chẳng biết điều đó.
Chiếc gương chiếu quỷ đã hoàn thành vai trò của mình…
Ron rơi vào hôm mê, như một kẻ thực vật không biết bao giờ về.
...
3 năm trước đó.
"Xin chào?"
Một thiếu nữ bước đi trong làn mưa tầm tã, cô cầm theo một chiếc ô nhỏ màu đen che mái tóc vàng bồng bềnh của mình dưới làn mưa xuân nhẹ.
Cô dạo bước trên nền gạch đá cũ kĩ ẩm mốc mùi nấm, mặt không biến sắc nhìn lên.
Trước mắt cô là một khung cảnh khá kì lạ, hàng chục gã đàn ông và phụ nữ bị một thứ gì đó kéo lên không trung và bị treo lên trên những sợi dây dày đặc khắp khu phố.
Đó như một màn hành quyết công khai vậy, với đao phủ là một kẻ nhỏ con đang đứng giữa bổi hành quyết.
Kẻ đó không mang theo ô, nhưng dường như chẳng có nổi hạt mưa nào chạm vào hắn, như thể hắn tạo ra dàn treo cổ kia là để che mưa vậy.
"…"
Ron Irus quay đầu lại, chậm rãi đảo mắt nhìn Janeus.
"Ồ…cô gái, cô làm cái gì ở đây vậy? Đi đêm một mình là không tốt đâu đấy".
Ron tươi cười rồi anh đút tay vào túi, thản nhiên đi về phía Janeus.
"À, cảnh này gây hiểu lầm thật, đừng lo về việc đó, đây là mấy mô hình tôi mua về để chụp ảnh ấy mà".
Ron đưa ra cho cô ấy một tấm danh thiếp, trên đó ghi hai chữ lớn: One Line.
Nhưng trước khi đưa cho Janeus, cô ấy đã nói.
"Anh là Joe?"
Ron dừng chân lại, anh đánh giá một lượt cô gái trước mắt, nhưng anh không nói gì, để cho Janeus nói tiếp.
"Tại tỉnh Jinlus, làng Jinlus, một kẻ đã thay thế hắc lãnh vương đời cũ để soán ngôi làm hắc lãnh vương đời mới thông qua nhiều chiêu trò, tự xưng là Joe Jothane.
Người đã tiêu diệt băng One Night, và từ đó lập lên One Line với danh xưng cấp 0: Joe Jothane".
Cô xoay ô, để cho Ron Irus vào trong che chú mưa cùng với cô, dường như cô không để ý mưa chưa từng làm ướt áo anh.
"Có phải anh là Joe Jothane không? cấp 1 Ron Irus?"
Ron thản nhiên nhìn cô, nếu cô nói đến mức này, thì dù làm gì bây giờ cũng đã vào tròng, còn đống thi thể ở đằng sau nữa, anh đã bị bắt?
Ron lấy từ túi áo một điếu thuốc, anh nhẹ nhàng đưa lên miệng nhưng không có thấy chiếc bật lửa đâu.
" Thông qua nhiều cách, các lãnh chúa khu vực gần đõ đã xác nhận anh là Joe Jothane rồi, có trốn cũng vô ích thôi.
Nhưng tôi thấy có điều kì lạ…Dường như anh cố tình để hở vậy, có lẽ một kẻ mới mười ba tuổi thì nó khá bình thường thôi, không ấn tượng như tôi tưởng".
Tách~
Janeus thản nhiên lấy từ trong túi váy một chiếc bật lửa quen thuộc với Ron và châm cho anh.
Ron mặt không biến sắc, anh sớm biết chiếc bật lửa là vật nguy hiểm từ đầu khi anh nhận được như một món quà từ kẻ dưới quyền rồi.
Nhưng anh chưa từng lo lắng cái chết, ít nhất là bây giờ.
"Cô khá cao đó, hơn tôi tầm nửa cái đầu, tôi nghĩ cô khoảng mười năm, mười sáu tuổi rồi".
Ron cười, nhưng nụ cười ấy chưa từng mang theo một tia cảm xúc nào, như là nụ cười của kẻ sống chết mặt bay.
"Nhưng lạ là cô không mang theo thứ quan trọng của người phụ nữ rồi".
Ron hướng mắt xuống thân trên của cô ấy, rồi đưa mắt lên nhìn đôi mắt của cô.
Nó khá đẹp, chỉ lạ là mang theo sự lạnh lùng như băng giá, nhưng thần thái đó là thứ không thể sao chép được.
"Cô biết không? Thiếu nữ tuổi này thì thường cái đó to tỉ lệ thuận chiều cao đó, ít ngoại lệ lắm".
Ron xoa cằm, anh nói như kẻ dâm dục vậy, nhưng ánh mắt thản nhiên đó dường như đang nhìn một món đồ vật vô tri giác.
Anh chờ đợi một cái nhíu mày, nhưng đáp lại là sự im lặng.
"Váy mặc vào trời mưa, còn là loại vải lụa không thấm bùn đất nhiều, này không phải là phô trương uy thế bằng bộ đồ đắt tiền đấy chứ?
Khuôn mặt phát triển mang nét trẻ con, chân dài nhưng ngực không có, là kiểu không nằm trong gu ưu thích phổ biến.
Cô kì lạ là khéo léo tránh né cả hai kiểu xăm xoi ngoại hình chủ yếu ở độ tuổi cô đấy, không phát triển hoàn toàn cơ thể để những gã gu trưởng thành để mắt, nhưng phát triển vừa đủ để né những kẻ ấu dâm.
Tôi tin đó không phải là do bẩm sinh, vì với thiếu nữ các cô, nếu đã diện một bộ váy đẹp như này thì cũng phải thêm miếng 'đệm' chứ? "
Ron nói liếng thoáng, anh để ý cô không biến đổi sắc mặt, liền nhìn vào mái tóc của cô.
"Mái tóc phát triển tới eo, xoăn và chăm sóc tốt, được buộc kiểu búi để dễ vận động, không đi giày cao gót hay loại giày đắt tiền mà là loại bốt tinh tế.
Bàn tay không đeo nhẫn nhưng luôn ở trạng thái mở rộng, không mấy phòng bị theo bản năng nhỉ? Hay cô không mấy tin vào nó?"
Ron lại nở thêm một nụ cười, anh nói nhiều như vậy chỉ có duy nhất mục đích là chờ đợi, anh ở vị trí quá gần cô ấy một cách tự nhiên thì chứng tỏ cô ấy cho phép một cách đầy tự tin, nhưng cái việc để dây cước buộc cổ người thì khác, ít nhất phải có tiếng động chuẩn bị để lại gần dây cước chứ.
Thính giác anh không đáng tin, vậy nên anh đang chờ sự rung động của dây cước trên đầu ngón tay mà hành động, nhưng dường như đồng bọn của cô gái này hoặc đang bay, hoặc nhẹ như giọt nước mưa.
Cô gái biết điều này, không khó nhận ra bàn tay Ron đang bất động như bức tượng
PHÙ~
Ron rít một hơi, phả làn khói vào mưa để nước mưa thanh tẩy nó.
"Vậy cô cần gì ở tôi?"
Ron hỏi, nhưng bàn tay cầm danh thiếp đã cử động, dường như một tích tắc thôi sẽ đủ để Ron giết cô gái.
"Ngươi không tin ta cũng được".
Cô ấy nói nhỏ, dường như chỉ đủ để hai người nghe thấy.
Ron không nói gì thêm, chỉ cẩn thận nhìn kẻ lạ mặt này nói.
"Ta là tam công chúa".
Ron nghe vậy, sững người một chút, rồi nhìn chằm chằm vào mắt cô.
"Đùa không vui đâu, thưa quý cô, chuyện gì thì gì chứ-"
Trước khi Ron kịp nói xong, Janeus đã đưa tay ra, bàn tay ấy mở ra, như đang muốn bắt tay với Ron.
"Hãy trở thành quản gia của ta, Ron Irus.
Dị thường số M36.
Nếu cứ như thế này, hai ta sẽ chẳng thể sống, cũng sẽ là tử thần gõ cửa, chi là…"
