Ficool

Chapter 3 - CHAP 3: DẤU VẾT

Buổi sáng, bầu trời London xám xịt với những đám mây nặng nề trôi chậm. Con hẻm phía sau nhà hàng đã bị phong tỏa, dây chắn kéo dài, cảnh sát đứng khắp nơi và tiếng bộ đàm vang lên liên tục. Thi thể Rutas nằm trên mặt đất, được phủ một tấm vải trắng, xung quanh là những dấu hiệu của một hiện trường được giữ nguyên gần như tuyệt đối.

Một người đàn ông mặc áo khoác dài bước vào, ánh mắt sắc bén quan sát mọi thứ một cách chậm rãi. Đó là Ryan.

Ryan:

– Hiện trường được giữ nguyên chứ?

Cảnh sát:

– Vâng, thưa thanh tra. Không có dấu hiệu xáo trộn.

Ryan bước lại gần thi thể, cúi xuống kéo nhẹ tấm vải ra. Anh nhìn trong vài giây, ánh mắt không hề dao động.

Ryan:

– Một phát… gọn gàng.

Cảnh sát:

– Không có nhân chứng. Camera khu vực này bị tắt trong khoảng 10 phút.

Ryan đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh con hẻm, từng góc nhỏ đều được anh ghi nhớ.

Ryan:

– Bị tắt… hay bị tắt có chủ ý?

Cảnh sát:

– Có vẻ là bị can thiệp từ trước.

Ryan im lặng một lúc, rồi chậm rãi bước vài bước, giày chạm nền xi măng phát ra âm thanh khô khốc.

Ryan:

– Không dấu vết, không giằng co, không hoảng loạn. Đây không phải một vụ giết người bình thường.

Cảnh sát:

– Ý anh là?

Ryan:

– Làm việc sạch như thế này… chỉ có kẻ chuyên nghiệp, hoặc kẻ đã quá quen với việc giết người.

Gió thổi nhẹ qua con hẻm, làm tấm vải trắng khẽ lay động.

Ryan:

– Nạn nhân là ai?

Cảnh sát:

– Rutas. Quản lý nhà hàng. Hồ sơ sạch.

Ryan khẽ cười nhạt, ánh mắt lạnh đi.

Ryan:

– Không ai "sạch" cả.

Ryan quay đi vài bước rồi dừng lại, như vừa nghĩ ra điều gì đó.

Ryan:

– Kiểm tra tài chính, các mối quan hệ và lịch sử cuộc gọi của hắn.

Cảnh sát:

– Rõ.

Ryan:

– Và kiểm tra toàn bộ camera xung quanh, không chỉ riêng khu vực này.

Cảnh sát:

– Nhưng camera gần nhất đã bị tắt—

Ryan:

– Kẻ giết người không biến mất trong không khí. Hắn đi vào được… thì cũng phải đi ra.

Một cảnh sát khác chạy tới, hơi thở gấp gáp.

Cảnh sát:

– Thưa thanh tra, chúng tôi tìm thấy cái này.

Ryan quay lại, nhận lấy mảnh giấy nhỏ. Anh mở ra, ánh mắt dừng lại trong thoáng chốc rồi lập tức khép lại như chưa có gì xảy ra.

Cảnh sát:

– Có gì bất thường không?

Ryan:

– Không… chỉ là rác.

Nhưng ánh mắt anh đã thay đổi.

---

Trên tầng cao của khách sạn, John đứng nhìn xuống thành phố trong im lặng, gió thổi qua làm áo anh khẽ lay. Leo đứng bên cạnh, quan sát phản ứng của anh.

Leo:

– Cảnh sát đã bắt đầu điều tra.

John:

– Nhanh hơn tao nghĩ.

Leo:

– Ngài có muốn xử lý không?

John:

– Không cần.

Leo:

– Nếu họ lần ra—

John:

– Họ sẽ không lần ra.

Một khoảng im lặng ngắn trôi qua.

Leo:

– Và nếu họ làm được?

John quay nhẹ đầu, ánh mắt lạnh như băng.

John:

– Thì đó mới là lúc mọi thứ trở nên thú vị.

More Chapters