Đồng hồ treo tường chỉ 9 giờ 27.
Một con phố nhỏ phía sau nhà hàng. Ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống con hẻm vắng.
Kols đứng trong bóng tối, dựa lưng vào tường, tay đút túi áo. Ánh mắt lạnh, không một chút cảm xúc.
Tiếng cửa sau nhà hàng mở ra.
Rutas bước ra ngoài, tay cầm điện thoại, vừa đi vừa nói chuyện.
Rutas:
– Tao đã nói rồi, đừng gọi tao giờ này… chuyện đó để mai—
Hắn dừng lại.
Không gian bỗng im lặng.
Kols bước ra khỏi bóng tối.
Rutas (giật mình):
– Mày là ai?
Kols (giọng trầm):
– Không quan trọng.
Rutas:
– Mày muốn gì? Tiền? Tao có thể—
Kols (ngắt lời):
– Muộn rồi.
Rutas lùi lại một bước, ánh mắt bắt đầu hoảng.
Rutas:
– Khoan đã… mày không hiểu đâu… tao có người chống lưng—
Kols:
– Ai cũng nói câu đó… trước khi chết.
(đồng hồ: 9 giờ 29)
Rutas quay người định chạy.
Một tiếng động khô vang lên.
Rutas khựng lại.
Điện thoại rơi xuống đất.
Không gian im lặng.
Kols bước tới, nhìn xuống.
Rutas ngã gục, không còn cử động.
(đồng hồ chuyển sang 9 giờ 30)
Kols (nhỏ giọng):
– Đúng giờ.
Kols lấy điện thoại, bấm số.
(đầu dây bên kia)
Leo:
– Xong chưa?
Kols:
– Xong. Gọn gàng. Không ai thấy.
Leo:
– Tốt. Rút đi.
Kols:
– Rõ.
(cuộc gọi kết thúc)
---
Trên tầng thượng khách sạn.
Leo đứng cạnh John.
Leo:
– Kols đã hoàn thành.
John không nói gì.
Gió đêm thổi qua.
Leo:
– Một mục tiêu đơn giản… đúng như ngài nói.
John (chậm rãi):
– Không có mục tiêu nào là đơn giản.
Leo (nhíu mày):
– Ý ngài là?
John:
– Một kẻ bình thường… không bao giờ khiến tao phải ra lệnh trực tiếp.
(im lặng)
Leo:
– Vậy hắn là gì?
John (ánh mắt tối lại):
– Một mảnh nhỏ… của thứ lớn hơn.
Leo:
– Ngài đã biết từ đầu?
John:
– Tao không cần biết tất cả… chỉ cần biết đủ để giết.
(im lặng vài giây)
Leo (cười nhẹ):
– Vậy trò chơi bắt đầu rồi.
John (nhìn xuống thành phố):
– Nó chưa bao giờ kết thúc.
