Ficool

Chapter 4 - CHAP 4: NGÕ CỤT

Buổi trưa, ánh sáng yếu ớt xuyên qua lớp mây dày đặc, phủ xuống London một màu xám lạnh. Bên trong đồn cảnh sát, không khí nặng nề bao trùm khi mọi người vẫn đang xoay quanh vụ án của Rutas. Giấy tờ, hình ảnh hiện trường và dữ liệu camera được trải đầy trên bàn, nhưng tất cả vẫn chỉ là những mảnh ghép rời rạc không thể nối lại.

Ryan đứng trước bảng điều tra, mắt dán vào những tấm ảnh. Từng chi tiết nhỏ đều đã được xem xét, nhưng kết quả vẫn là con số không.

Cảnh sát:

– Chúng tôi đã kiểm tra toàn bộ camera trong bán kính hai con phố. Không có ai khả nghi xuất hiện hay rời đi trong khoảng thời gian đó.

Ryan:

– Không thể có chuyện đó.

Cảnh sát:

– Nhưng dữ liệu là vậy. Như thể… hắn chưa từng tồn tại.

Ryan im lặng, ánh mắt trầm xuống. Anh đưa tay gõ nhẹ lên bàn, suy nghĩ.

Ryan:

– Không ai biến mất hoàn toàn được. Chỉ là chúng ta chưa nhìn đúng chỗ.

Cảnh sát:

– Chúng tôi cũng đã kiểm tra tài chính của nạn nhân. Không có giao dịch bất thường.

Ryan:

– Các mối quan hệ?

Cảnh sát:

– Bình thường. Đồng nghiệp, khách hàng… không có gì đáng chú ý.

Ryan khẽ thở ra, nhưng không phải vì mệt… mà vì khó chịu.

Ryan:

– Một người "sạch" như vậy… lại bị giết theo cách chuyên nghiệp thế này?

(im lặng vài giây)

Ryan:

– Vô lý.

Cảnh sát:

– Vậy hướng tiếp theo là gì?

Ryan quay lại nhìn bảng, ánh mắt sắc lại.

Ryan:

– Nếu nạn nhân không có vấn đề… thì vấn đề nằm ở kẻ giết hắn.

Cảnh sát:

– Nhưng chúng ta không có bất kỳ dấu vết nào của hắn.

Ryan:

– Không… hắn có để lại.

Cảnh sát:

– Ở đâu?

Ryan:

– Ở cách hắn làm.

(im lặng)

Ryan:

– Gọn gàng, chính xác, không dư thừa. Đây không phải lần đầu.

Cảnh sát:

– Ý anh là một sát thủ chuyên nghiệp?

Ryan:

– Không chỉ là sát thủ… mà là một hệ thống.

Cảnh sát:

– Một tổ chức?

Ryan không trả lời ngay. Anh nhìn xuống tấm ảnh hiện trường thêm một lần nữa.

Ryan:

– Nếu là tổ chức… thì đây chỉ là bước đầu.

---

Không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn. Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu… họ đang đối mặt với thứ lớn hơn họ tưởng.

Một lúc sau, Ryan quay lưng lại, bước về phía cửa.

Cảnh sát:

– Anh đi đâu?

Ryan:

– Ra ngoài.

Cảnh sát:

– Làm gì?

Ryan dừng lại, không quay đầu.

Ryan:

– Nghĩ.

---

Ở một nơi khác, trong căn phòng rộng lớn trên tầng cao khách sạn, John đứng trước cửa kính lớn, nhìn xuống thành phố. Ánh mắt anh bình tĩnh, gần như không có chút dao động nào.

Leo đứng phía sau, tay cầm ly rượu.

Leo:

– Cảnh sát đang dậm chân tại chỗ.

John:

– Như dự đoán.

Leo:

– Không có manh mối, không nhân chứng, không dấu vết. Họ chẳng có gì cả.

John:

– Sai.

Leo khẽ nhíu mày.

Leo:

– Ý ngài là?

John:

– Họ có một thứ.

Leo:

– Là gì?

John quay nhẹ đầu, ánh mắt sâu và lạnh.

John:

– Nghi ngờ.

(im lặng)

Leo:

– Nhưng nghi ngờ thì không đủ để tìm ra chúng ta.

John:

– Đúng. Nhưng đủ để khiến họ không dừng lại.

Leo cười nhẹ, nhấp một ngụm rượu.

Leo:

– Vậy chúng ta làm gì tiếp theo?

John quay lại nhìn thành phố, giọng trầm xuống.

John:

– Không làm gì cả.

Leo:

– Không làm gì?

John:

– Khi đối thủ không có hướng đi… đừng cho họ hướng.

(im lặng vài giây)

John:

– Cứ để họ tự lạc trong bóng tối.

Leo nhìn John một lúc, rồi khẽ cười.

Leo:

– Ngài đúng là… không bao giờ thay đổi.

John không đáp.

Ánh mắt anh vẫn hướng về thành phố rộng lớn… nơi mọi thứ vẫn đang vận hành như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng ở đâu đó trong bóng tối…

Một thứ gì đó đang bắt đầu chuyển động.

More Chapters