Sương mù đỏ quạch của Huyết Lang Cốc dường như loãng dần khi Lục Vân tiến sâu vào vùng trung tâm thung lũng. Tại đây, ánh trăng bạc không còn bị che khuất bởi những vách đá dựng đứng mà đổ xuống như một thác nước lấp lánh, soi rọi một bãi đất trống trải đầy đá cuội trắng. Giữa khung cảnh tĩnh mịch ấy, những đóa hoa nhỏ bé, lá hình bán nguyệt đang tỏa ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, thanh khiết. Đó chính là Ngân Nguyệt Thảo – mục tiêu của chuyến hành trình này.
Lục Vân hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thanh tao của linh thảo hòa lẫn trong không khí lạnh lẽo. Sau cuộc chiến với bầy Hắc Phong Lang, bộ đồ đệ tử của cậu đã rách vài chỗ, vết máu khô bám trên má càng làm tôn lên vẻ cương nghị của một đứa trẻ vừa bước qua ranh giới sinh tử. Cậu thận trọng tiến lại gần, đôi mắt không rời khỏi những bụi cỏ quý giá. Nhưng trong thâm tâm, một luồng cảm giác bất an vốn được rèn luyện từ trạng thái "Thái Thượng Vong Cơ" đang không ngừng rung lên hồi chuông cảnh báo.
Cậu nhớ lại lời của vị trưởng lão ở Luyện Đan Phong: "Ngân Nguyệt Thảo không chỉ quý với người, mà còn là linh dược giúp linh thú tăng cường linh trí. Nơi nào có báu vật, nơi đó có ác thú canh giữ."
Khi bàn tay nhỏ bé của Lục Vân vừa chạm vào phiến lá mát lạnh của gốc Ngân Nguyệt Thảo đầu tiên, mặt đất bỗng nhiên rùng mình. Một tiếng động trầm đục phát ra từ lòng đất, rồi lan rộng ra khắp bãi đá. Những viên sỏi nhỏ bắt đầu nảy lên bần bật.
Răng rắc!
Vách hang đá ngay phía sau bụi linh thảo nứt toác. Từ trong bóng tối thâm u, một cái đầu khổng lồ, dẹt và đầy vảy đỏ rực từ từ nhô ra. Đó là một con Xích Diễm Hỏa Mãng – linh thú cấp thấp nhưng đã đạt đến tu vi tương đương Ngưng Khí tầng thứ năm. Toàn thân nó dài hơn mười trượng, lớp vảy đỏ sẫm như những miếng sắt nung xếp chồng lên nhau, mỗi lần nó cử động, không khí xung quanh lại bốc lên hơi nóng hầm hập.
Đôi mắt của con hỏa mãng to như hai chiếc bát tô, đồng tử dọc màu vàng kim khóa chặt lấy thân hình nhỏ bé của Lục Vân. Nó lè chiếc lưỡi dài đỏ hỏn, phát ra tiếng rít ghê người. Đối với nó, Ngân Nguyệt Thảo là mồi nhử hoàn hảo, và đứa trẻ trước mặt này chính là một "bữa trưa" chứa đựng linh khí tinh thuần mà nó hằng khao khát.
Lục Vân đứng lặng người trong giây lát. Áp lực từ một sinh vật có tu vi cao hơn mình hai tầng cảnh giới khiến lồng ngực cậu thắt lại. Cậu theo bản năng chạm vào túi trữ vật, nhưng rồi trái tim cậu khẽ chùng xuống.
Bên trong túi không có bùa chú hộ thân cấp cao, không có trận bàn phòng ngự, cũng chẳng có lấy một món linh bảo nào có thể phát ra đòn đánh hủy diệt. Sư tôn Tuyết Nhược Vũ đã thực sự "nhẫn tâm" tước bỏ mọi sự trợ giúp ngoại thân của cậu. Trong tay cậu lúc này chỉ là thanh kiếm sắt bình thường – thứ vũ khí mà nếu chém vào lớp vảy cứng như thép của hỏa mãng, có lẽ sẽ gãy vụn ngay lập tức.
Cậu chỉ có những kiến thức "học lỏm" vụn vặt về kinh mạch, về cách vận khí tiết kiệm và ý cảnh hỏa đạo sơ khai.
"Đây chính là sự cô độc của một Kiếm tu sao?" — Lục Vân tự hỏi. Xung quanh cậu chỉ có sương mù, sỏi đá và một con quái vật đang thèm khát máu thịt. Không có sư tôn che chở, không có trưởng lão giải vây. Chỉ có cậu và thanh kiếm sắt.
Sự sợ hãi bắt đầu nhen nhóm, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi hình ảnh vị sư tôn lạnh lùng nhưng xinh đẹp trên đỉnh Tuyết Liên. Cậu nhớ lại lời nàng dặn trước lúc đi: "Tu tiên... thực ra khó lắm."
Lục Vân khẽ mỉm cười. Một nụ cười không nên có trên khuôn mặt của một đứa trẻ bảy tuổi. Đó là nụ cười của một kẻ đã ngộ ra rằng: Nếu con đường này dễ đi, thì nó đã chẳng đáng để cậu rời bỏ quê hương, rời bỏ cha mẹ để dấn thân vào. Nếu không có những giây phút nghẹt thở thế này, làm sao cậu có thể xứng đáng đứng bên cạnh người phụ nữ đứng đầu Thiên Kiếm Tông kia?
"Khó mới đáng để đi!" — Lục Vân quát khẽ, giọng nói non nớt nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá.
Thay vì bỏ chạy – một hành động chắc chắn sẽ dẫn đến cái chết dưới tốc độ của hỏa mãng – Lục Vân chủ động lao lên. Cậu không chọn cách phòng ngự thụ động mà chọn tiến công làm phòng thủ.
Dòng linh lực hỏa thuộc tính trong đan điền Ngưng Khí tầng ba bùng nổ. Cậu không còn dè dặt tiết kiệm nữa. Hỏa linh khí tinh thuần chảy tràn qua kinh mạch, tập trung hoàn toàn vào thanh kiếm sắt. Lưỡi kiếm vốn xám xịt bỗng nhiên rực sáng, được bao bọc bởi một tầng hỏa diễm màu đỏ thẫm, tỏa ra nhiệt độ cao đến mức làm méo mó cả không gian xung quanh.
Vù!
Lục Vân đạp mạnh vào một tảng đá, mượn lực phản chấn để bay lên không trung. Cậu dùng một chiêu trong Hỏa Vân Kiếm Kinh, nhưng đã được biến tấu theo sự cảm ngộ của mình dưới thác nước. Thanh kiếm mang theo một dải lửa dài như một vệt sao băng, chém thẳng vào mắt của con hỏa mãng.
Con quái vật không ngờ "con mồi" nhỏ bé này lại dám tấn công trước. Nó gầm lên một tiếng đầy giận dữ, cái đuôi khổng lồ quất mạnh vào không khí, tạo ra một luồng gió nóng rát.
Cuộc chiến khai hỏa. Tiếng kim loại va chạm với vảy cứng phát ra những âm thanh chát chúa. Lục Vân lộn nhào trên không, lách qua những cú táp sấm sét của hỏa mãng. Cậu nhận ra thanh kiếm sắt bắt đầu rung lên, dường như không chịu nổi sức ép, nhưng cậu không quan tâm. Trong mắt cậu lúc này chỉ có mục tiêu duy nhất: Hạ gục kẻ địch, hái cỏ, và trở về.
Ngọn lửa trên tay Lục Vân không chỉ là linh lực, đó là ý chí sinh tồn, là sự kiêu hãnh của một kẻ mang danh đệ tử thân truyền của Tuyết Nhược Vũ. Dưới ánh trăng, bóng dáng nhỏ bé đỏ rực chiến đấu với con mãng xà khổng lồ tạo nên một bức tranh vừa bi tráng vừa hùng vĩ giữa lòng Huyết Lang Cốc.
Tại một nơi nào đó trên đỉnh núi cao phía xa, một bóng trắng lặng lẽ đứng giữa gió tuyết. Đôi mắt phượng của Tuyết Nhược Vũ nhìn xuống thung lũng, bàn tay nàng siết chặt đến trắng bệch, nhưng nàng vẫn không ra tay. Nàng đang chờ đợi, chờ đợi đồ đệ của mình thực sự phá kén hóa bướm trong ngọn lửa chiến tranh này.
