Sự im lặng bao trùm lấy Huyết Lang Cốc, một sự im lặng đáng sợ và nặng nề như thể vạn vật đều đang nín thở chứng kiến tàn cuộc của một trận huyết chiến kinh hoàng. Xác con Xích Diễm Hỏa Mãng khổng lồ nằm vắt ngang qua bãi đá cuội, lớp vảy đỏ rực rỡ khi xưa giờ xám xịt và cháy sém, khói trắng vẫn bốc lên từ vòm họng bị đâm nát của nó.
Ngay bên cạnh cái đầu gớm ghiếc ấy, Lục Vân nằm bất động giữa một vũng máu đỏ thẫm. Gương mặt cậu bé bảy tuổi tái nhợt không còn một giọt máu, đôi mắt nhắm nghiền, lồng ngực gần như không còn thấy phập phồng. Cậu đã ngất đi ngay khi hơi thở cuối cùng của con linh thú lịm tắt. Một canh giờ trôi qua trong sự tĩnh lặng chết chóc. Trong thời gian đó, lũ Hắc Phong Lang từ xa nhìn lại, chúng ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc nhưng không một con nào dám tiến lại gần. Sát khí và dư uy từ ngọn lửa huyết hỏa mà Lục Vân bộc phát trước khi ngất đi vẫn còn lởn vởn, khiến lũ thú dữ sợ hãi như gặp phải thiên địch.
Khụ... khụ...
Một tiếng ho khan phá vỡ không gian yên tĩnh. Lục Vân từ từ mở mắt, nhưng ngay lập tức phải nheo lại vì ánh nắng rạng đông chiếu thẳng vào đồng tử. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là niềm vui chiến thắng, mà là một cơn đau thấu tận linh hồn. Mỗi tấc da thịt, mỗi đốt xương trên người cậu đều như đang bị hàng vạn con kiến độc cắn xé.
Cậu gượng dậy, nhưng vừa nhấc tay lên, một cơn đau buốt từ mạn sườn gãy truyền đến khiến cậu lại ngã vật xuống đất. Toàn thân Lục Vân không còn chỗ nào nguyên vẹn: Vai trái lộ xương trắng, lưng chi chít vết cào xé, đôi bàn tay cháy xém vì hỏa lực quá tải.
"Không được... mình phải... mang thảo dược về..."
Ý chí của Lục Vân kiên cường đến mức đáng sợ. Cậu dùng đôi bàn tay run rẩy bám vào xác con hỏa mãng, lấy nó làm điểm tựa để từ từ quỳ dậy. Cảnh tượng lúc này thật thảm khốc: Một đứa trẻ nhỏ bé, người đẫm máu từ đầu đến chân, quỳ giữa đống đổ nát của một trận chiến cấp cao. Hơi thở của cậu mỏng manh, đứt quãng, giống như một ngọn đèn dầu đã cạn, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ để dập tắt sinh mệnh này.
Cậu đưa mắt nhìn về phía vòm họng của hỏa mãng. Một linh thú cấp năm luôn có một thứ quý giá nhất: Yêu đan. Đây không chỉ là chiến lợi phẩm, mà là minh chứng cho sự vượt cấp khiêu chiến của cậu. Lục Vân mò mẫm trong túi trữ vật, lấy ra một mảnh sắt vụn của thanh kiếm gãy. Cậu dùng chút sức tàn cuối cùng, nghiến răng đâm vào vị trí dưới cổ con mãng xà.
Máu linh thú đã bắt đầu đông lại, đặc quánh và hôi hám. Sau một hồi chật vật, một viên ngọc tròn trịa, màu đỏ rực rỡ và tỏa ra nhiệt lượng ấm áp xuất hiện. Yêu đan của Xích Diễm Hỏa Mãng! Lục Vân run rẩy nắm lấy nó, cảm giác luồng nhiệt năng từ viên đan truyền vào lòng bàn tay cháy xém, mang lại một chút hơi tàn cho cơ thể đang lạnh ngắt của mình.
Sau khi thu hồi yêu đan, Lục Vân bắt đầu lết về phía bụi Ngân Nguyệt Thảo. Khoảng cách chỉ chừng mười bước chân, nhưng với cậu lúc này, nó dài như cả một vạn dặm. Cậu không thể đứng vững, đành phải dùng hai tay và một chân không bị thương để bò đi trên nền đá sắc nhọn. Mỗi centimet di chuyển, cậu lại để lại một vệt máu tươi dài trên đá.
Ánh trăng đã lặn hoàn toàn, nhưng những gốc Ngân Nguyệt Thảo vẫn tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ như muốn dẫn đường cho cậu.
Một gốc... hai gốc... năm gốc...
Bàn tay Lục Vân run cầm cập khi hái từng lá cỏ linh thảo. Cậu làm việc đó một cách vô cùng cẩn thận, dù mỗi lần vươn tay ra là một lần vết thương trên vai lại rách thêm, máu lại rỉ ra. Đối với cậu, mười gốc cỏ này không chỉ là nhiệm vụ, mà là danh dự của người đệ tử thân truyền đỉnh Tuyết Liên.
"Tám... chín... mười."
Khi gốc cỏ cuối cùng được bỏ vào chiếc túi trữ vật vải bố, Lục Vân gần như gục xuống ngay tại chỗ. Cậu ôm chặt chiếc túi vào lòng như ôm lấy báu vật quý giá nhất thế gian. Lúc này, bầu trời đã sáng rõ. Ánh nắng ban mai không còn mang lại hơi ấm cho cậu nữa, mà chỉ làm nổi bật thêm sự thê lương của cơ thể đầy thương tích.
Đan điền của Lục Vân lúc này hoàn toàn trống rỗng, không còn một tia linh lực nào. Cơn sốt bắt đầu kéo đến do nhiễm trùng vết thương và phản phệ của việc dùng máu làm vật dẫn. Đầu óc cậu quay cuồng, hình bóng của sư tôn Tuyết Nhược Vũ mờ ảo hiện ra trong tâm trí.
"Sư tôn... con không... là kẻ vô dụng..."
Lục Vân lẩm bẩm trong cơn mê sảng. Cậu biết mình không được phép ngất đi lần nữa. Nếu ngất đi bây giờ, cậu sẽ trở thành mồi cho lũ sói đang rình rập ở bìa rừng. Cậu dùng mảnh kiếm gãy cắm mạnh vào đùi mình, nỗi đau nhói lên giúp cậu tỉnh táo lại trong chốc lát.
Lục Vân chống tay xuống đất, lấy mảnh kiếm gãy làm gậy, bắt đầu hành trình "lết" ra khỏi thung lũng. Người cậu xiêu vẹo, hơi thở khò khè như bễ lò rèn hỏng. Dưới ánh mặt trời, cái bóng nhỏ bé của cậu đổ dài trên nền đất đỏ quạch, đơn độc nhưng đầy kiêu hãnh. Kết thúc của trận chiến này là thảm khốc, là máu thịt tan nát, nhưng cũng là sự ra đời của một ý chí sắt thép mà ngay cả trời xanh cũng phải kiêng dè. Một bước, rồi lại một bước, "huyết nhân" nhỏ bé bắt đầu hành trình trở về dài đằng đẵng của mình.
