Ficool

Chapter 16 - Chương 16: Huyết Nhục Tôi Luyện

Bầu trời Huyết Lang Cốc vẫn chìm trong một màu xám xịt của rạng đông chưa tới, nhưng mùi máu và hỏa khí đã nồng nặc đến mức nghẹt thở. Trận chiến đã kéo dài ròng rã từ đêm khuya cho đến lúc này, khi những vì sao thưa thớt cuối cùng bắt đầu lặn dần sau những vách đá dựng đứng.

Dưới bãi đá cuội trắng giờ đây đã biến thành một cảnh tượng kinh hoàng. Màu trắng của đá bị thay thế hoàn toàn bởi những vệt máu loang lổ, đỏ thẫm và nhớp nháp. Lục Vân nằm đó, hơi thở của cậu kéo theo tiếng rít rống từ lồng ngực bị dập nát. Từng mảnh quần áo đệ tử trắng muốt ngày nào giờ chỉ còn là những giẻ rách dính chặt vào da thịt bởi máu khô. Những vết cào từ gai độc của hỏa mãng sâu đến mức mỗi khi cậu cử động, những thớ thịt đỏ hỏn lại run rẩy, để lộ ra sắc trắng nhợt nhạt của xương cốt bên trong.

Con Xích Diễm Hỏa Mãng cũng chẳng khá hơn là bao. Phần bụng của nó bị đốt cháy sém, máu rỉ ra liên tục khiến nó không còn giữ được sự linh hoạt ban đầu. Tuy nhiên, với một linh thú cấp năm, sức sống của nó vẫn còn quá mãnh liệt so với một đứa trẻ bảy tuổi đang ở bờ vực của cái chết. Nó chậm rãi thu mình lại, chuẩn bị cho một cú vồ cuối cùng để kết liễu kẻ thù ngoan cố nhất mà nó từng gặp.

Trong cơn mê man vì mất máu quá nhiều, tâm thức của Lục Vân bắt đầu trôi dạt. Cậu không còn cảm thấy đau đớn, chỉ thấy một luồng hơi lạnh buốt giá đang từ từ bao trùm lấy tứ chi. Ý thức cậu rơi vào một khoảng không vô định, nơi chỉ có một ngọn lửa nhỏ nhoi – chính là hỏa chủng trong đan điền – đang leo lét như ngọn đèn trước gió.

"Kiếm gãy rồi... Tay không còn sức để nắm... Chẳng lẽ ta thực sự chỉ đến đây thôi sao?"

Một câu hỏi vang vọng trong hư vô. Lục Vân nhìn thấy lại những đóa sen lửa trên đỉnh Tuyết Liên, nhìn thấy lại những sợi chỉ đỏ giữa hư không mà cậu từng cảm nhận dưới thác nước. Cậu chợt nhận ra một điều kỳ lạ: Dù cơ thể cậu đang lạnh đi, nhưng dòng máu đang chảy ra từ vết thương lại mang theo một hơi nóng lạ thường.

Máu của cậu, sau một năm "ăn đan dược thay cơm" và được tôi luyện bởi địa hỏa ngầm, đã không còn là máu của người phàm nữa. Trong mỗi giọt máu ấy đều ẩn chứa hỏa năng tinh thuần nhất mà cậu đã dày công tích lũy.

Một luồng sáng chói lòa bùng lên trong trí óc.

"Kiếm... tại sao cứ phải nằm ở bên ngoài? Tại sao cứ phải là sắt thép?"

Lục Vân chợt nhớ lại một câu nói vu vơ của vị trưởng lão tại Vạn Kiếm Phong: "Kiếm tu thực thụ coi cơ thể là vỏ, coi ý chí là lưỡi, coi máu thịt là nguyên liệu rèn nên thần binh."

Khoảnh khắc ấy, Lục Vân đột ngột giác ngộ. Một chân lý tàn khốc nhưng hào hùng hiện rõ: Kiếm không nằm ở tay, kiếm nằm ở huyết quản.

Máu chính là vật dẫn tốt nhất cho linh lực hỏa hệ. Máu chảy đến đâu, kiếm ý lan đến đó. Khi cơ thể này tan nát, thì chính dòng máu nóng này sẽ là lưỡi kiếm sắc bén nhất để trảm yêu trừ ma.

Bên ngoài thực tại, con hỏa mãng đã lao đến. Cái miệng khổng lồ của nó mở rộng, mang theo mùi tử khí nồng nặc định nuốt chửng cái đầu nhỏ bé của Lục Vân.

Nhưng đúng lúc đó, đôi mắt của Lục Vân bỗng mở bừng. Không còn sự mệt mỏi, không còn vẻ hấp hối. Đôi mắt ấy giờ đây rực sáng một màu đỏ rực lửa, một màu đỏ của máu trộn lẫn với linh hỏa tinh khiết.

"Huyết... Hóa... Kiếm!"

Lục Vân hét lên một tiếng đầy uy lực, giọng nói không còn là của một đứa trẻ mà như tiếng sấm nổ giữa đêm đông. Một cảnh tượng kinh dị và tráng lệ diễn ra: Những dòng máu đang chảy ra từ khắp các vết thương trên người cậu bỗng nhiên không rơi xuống đất nữa. Chúng lơ lửng giữa không trung, bị hỏa linh lực cực hạn thiêu đốt, bốc lên những làn khói đỏ rực.

Toàn bộ hỏa năng trong đan điền của Lục Vân bùng phát một cách điên cuồng, đi ngược vào trong huyết quản. Máu của cậu sôi lên, bốc cháy ngay trong huyết quản. Từ đôi bàn tay đầy vết thương thấy xương, máu tuôn ra nhưng ngay lập tức ngưng tụ lại, kéo dài thành một thanh trường kiếm huyết sắc rực lửa.

Đây không phải là đoản đao lửa mỏng manh như trước, mà là một thanh kiếm được đúc từ tinh huyết và ý chí sinh tử của Lục Vân. Thanh kiếm phát ra tiếng u u rung động, tỏa ra một sát khí khiến sương mù xung quanh phải dạt ra xa hàng trượng.

Con hỏa mãng cảm nhận được một sự nguy hiểm chết người, nó hoảng sợ định khựng lại nhưng đã quá muộn.

Lục Vân đứng dậy giữa vũng máu, khí thế trên người cậu bỗng chốc vọt thẳng lên cao, chạm đến ngưỡng cửa của Ngưng Khí tầng thứ tư. Cơ bắp cậu run rẩy, từng lỗ chân lông đều rỉ máu vì áp lực linh lực quá tải, nhưng cậu không hề lùi bước.

"Dùng máu của ta làm mồi, dùng mạng của ta làm gốc. Chém!"

Lục Vân vung thanh huyết kiếm lên. Một đường kiếm đỏ rực xé toạc bóng đêm rạng đông, mang theo nhiệt độ có thể nung chảy đá cuội. Đường kiếm ấy đi đến đâu, đá cuội tan nát đến đó, không khí bị đốt cháy phát ra những tiếng nổ lụp bụp.

Thanh kiếm huyết hỏa chém thẳng vào đầu con hỏa mãng. Lần này, lớp vảy cứng như sắt thép của nó không còn tác dụng phòng ngự. Thanh kiếm xuyên qua lớp vảy như dao nóng cắt mỡ, máu của con quái vật văng tung tóe nhưng ngay lập tức bị hỏa diễm trên kiếm thiêu rụi.

Con hỏa mãng gào thét thảm thiết, nó điên cuồng quằn quại, nhưng Lục Vân lúc này như một chiến thần đẫm máu. Cậu không lùi, không né, mỗi lần vung kiếm là một lần máu từ người cậu phun ra để duy trì lưỡi kiếm, tạo nên một vòng lặp tàn khốc của sức mạnh và nỗi đau.

Đây chính là Huyết Nhục Tôi Luyện – một phương pháp tu hành tự sát mà chỉ những kẻ có kiếm tâm điên cuồng nhất mới dám thực hiện. Lục Vân đang dùng chính sinh mệnh của mình để đổi lấy một khắc thăng hoa của kiếm đạo.

Giữa bãi đá cuội đỏ thẫm, bóng dáng nhỏ bé đẫm máu cầm thanh kiếm lửa đỏ rực rỡ đứng hiên ngang đối diện với linh thú khổng lồ. Ánh bình minh đầu tiên từ phía chân trời xa xăm khẽ rọi xuống, chiếu lên gương mặt đầy máu nhưng kiên định tột cùng của Lục Vân. Cậu biết, mình đã không còn là đứa trẻ cần được sư tôn dắt tay nữa. Từ trong huyết nhục tan nát này, một thanh bảo kiếm thực sự của Thiên Kiếm Tông đã chính thức lộ ra mũi nhọn đầu tiên.

More Chapters