Ficool

Chapter 97 - chương 95: Tên tôi là…Ron

Hiện thực như một cơn bão tuyết đầy lạnh lẽo.

Chúng ta chỉ có thể thắp lên ngọn lửa để sưởi ấm.

Ngọn lửa đó có thể làm ấm tay, cũng có thể thiêu rụi cả khu rừng.

Ngọn lửa hồng được ta gọi là lãng mạn

Lách tách~

Tiếng nước chảy nhỏ giọt nhẹ nhàng rơi xuống một chiếc ô màu trắng xóa.

Chiếc ô nổi bật đó bỗng chốc hòa mình vào bầu trời âm u đang dần tỏa sáng.

Trời quang, mưa tạnh, gió se lạnh.

Đấy chính là một thời điểm thích hợp để có thể ngủ một giấc thật lâu và sảng khoái.

Nhưng người cầm chiếc ô đó thì khác, kẻ ấy mang cơ thể tiều tụy, mặc một bộ đồ công nhân nâu hạng ba, trên mặt đầy nếp nhăn và thưa thớt tóc.

Khó tin được anh ta mới chỉ hai mươi bảy tuổi, trông như anh ta vừa trải qua thời kì suy thoái kinh tế vậy.

Nhận thấy bầu trời lộng gió đã dừng mưa, anh mới bỏ cái ô xuống và đi tạt vào một hàng quán bên đường.

"Năm cốc trà ngọt, mang đi, không cho chanh, cảm ơn".

Anh ghé vô tiệm, nhìn quanh cửa hàng một lượt rồi ngồi một góc kín của quán.

Anh cởi bỏ chiếc mũ của mình, để lộ một mái tóc lởm chởm, trông như bị cháy vậy.

Xoa cái đầu rối bù của mình, anh ta đành tặc lưỡi, vẻ mặt như mang tiếc nuối khó nói.

Anh lôi ra một tờ báo, rồi sử dụng ma thuật làm nó lơ lửng lên trên không.

"hmm".

Anh tựa đầu vào ghế, tay thư thái cầm một chiếc bút và thi thoảng sẽ ghi chú lên tờ báo.

Đôi mắt mệt mỏi của anh thường lim dim, như sắp ngất đi, nhưng vì một lý do nào đó, môi anh vẫn thường trực nụ cười nhạt.

Đột nhiên, anh nhíu mày, rồi thở dài.

"Năm ly trà của cậu đây".

Bà chủ quán cầm ra một hộp túi giấy rồi đưa cho chàng trai, anh gật đầu rồi đứng dậy.

"Năm đồng tiền?"

Anh lấy ra năm đồng tiền màu bạc rồi đưa cho bà lão rồi lấy đi túi trà thì đột nhiên bị ngăn lại.

"Khoan, từ từ, cậu đưa nhầm tiền rồi, đây là năm đồng Agler, năm đồng Palec mới đúng.

Chàng trai nghe vậy, gãi đầu rồi mới nhớ ra.

"Xin lỗi bà, xin lỗi.

Con mới từ nước ngoài về nên nhầm lẫn chút".

Chàng trai luống cuống từ trong túi quần lấy thêm năm đồng tiền trông khác hẳn rồi đưa cho bà lão.

"Chậc! Chàng trai, lần sau cẩn thận vào, tôi là người có học thức nên mới biết, chứ gặp mấy người khác thì họ đã đánh cậu rồi, rồi đi đi".

Lấy xong tiền, bà lão liền xua đuổi chàng trai đi, rồi cậu nhanh chóng chạy đi mất vì ngượng ngùng.

Nhưng có vẻ năm đồng tiền kia vẫn đang đợi cậu.

"Phù ~"

Chàng trai bẻ khớp bằng cách vặn cơ thể, cũng như từ trong túi áo lấy ra một lọ nước hoa và xịt vô mồm mình.

"Khục khục!"

Anh ta tưởng đấy là cái bình xịt miệng chắc?

"Khặc khặc!"

Sau một hồi, anh ta mới có thể bình tĩnh lại, và tự tin đi tiếp.

"Xin lỗi cô, cho tôi hỏi…"

Anh mau chóng tiếp cận một cô gái mặc một chiếc áo y tá màu trắng đen, rồi chỉ vào một tờ báo đang lơ lửng trên không trung.

"Gần đây có bệnh viện Olly không vậy?"

"…"

Cô y tá im lặng, rồi thở dài gật đầu.

"Vậy thì, cô có thể giúp tôi tìm nó được không? Tôi đang cần tìm nơi ấy chút".

Cô y tá im lặng, rồi gật đầu và chỉ về phía đằng sau mình.

"Đi thẳng ư? Cảm ơn cô, cảm ơn cô".

Nói rồi, gã kì quặc đó, bắt đầu rời đi, để lại cô y tá ngơ ngác, xem như mở đầu ngày bằng kẻ kì quặc vậy.

RẦM RẦM!

"TỪ TỪ THÔI!"

"BÌNH TĨNH THÔI ĐẠI CA!"

"Xin vui lòng không chạy trên hành lang".

"Xin lỗi!"

Chàng thanh niên kì quặc chạy như bay trong hành lang bệnh viện, và sau khi được nhắc nhở mới bắt đầu giảm tốc.

Tuy nhiên…

"WAAAAAAAAAAA".

"KHOAN, TỪ TỪ!!"

Rầm!!

Anh ta trong một góc cua đã vô tình giẫm lên một cậu bé đang bò gần đó, khiến cho anh ta mất thăng bằng và bay lên trên không.

'Chết tiệt!"

Anh ta mở to mắt, dù có ma thuật, nhưng nếu dùng bây giờ đã là quá muộn.

Liệu đã đến lúc tạm biệt khuôn mặt xấu trai này rồi sao?

Tuy nhiên, phép màu đã xuất hiện, khi kết thúc nhịp thở, thì chàng trai đã cảm thấy người mình như vô trọng lực, lơ lửng trên không trung như một con vịt quay trên bếp lửa.

'Ha-ha~~'

"C-cảm ơ-ơn"

Anh ta liếc mắt lên trên cơ thể mình, thì nhận ra xung quanh mình dày đặc các dây màu đen đang treo cơ thể anh lên không trung.

"Không có gì".

Từ phía sau, một chàng trai khoảng chừng mười lăm tuổi và mặc áo bệnh nhân tiến về phía anh. Cậu ta có mái tóc hơi xoăn màu nâu và có con mắt vàng đặc biệt.

Chàng trai nhỏ tuổi đó cầm theo một chiếc gậy đen dùng để chống và là đi lại, dường như, cậu ta gặp vài chấn thương.

"Là cậu sao, cậu bé? Cho ta cảm ơn nhé, cậu…"

"Làm ơn gọi tôi là Ron Irus, thưa ngài".

Ron tiến đến, rồi búng tay một cái, và rồi chàng trai đó rơi xuống đất, suýt thì hủy nhan.

"Agrhh"

"Lần sau xin hãy cẩn thận hơn trong bệnh viện, thưa ngài".

Ron cười, rồi anh cúi đầu và rời đi.

"C-Cảm ơn cậu".

Chàng trai ngồi dậy, thở dài rồi gãi đầu lúng túng khi thấy những ánh mắt không bằng lòng của những người xung quanh.

More Chapters