"AHHHHHHH!"
Một cô gái xông lên giao chiến với Lunas đã sớm bị anh ta vặn cổ đến chết. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến mức mắt của chàng trai tóc xám không thể nào theo kịp.
Tốc độ và sức mạnh của Lunas là vô cùng kinh hồn.
"Ha… ha…"
Chàng trai tóc xám thở dốc liên hồi. Anh ôm lấy đầu, kinh hoàng nhìn trận đấu đang diễn ra. Anh nhìn Corin, rồi nhìn tất cả mọi người.
Anh nhìn cô gái vừa bị vặn cổ. Cô gái ấy chết đi với ánh mắt tràn đầy phức tạp. Trong con mắt của chàng trai tóc xám, khoảnh khắc ánh nhìn của cô chuyển từ lo lắng, kinh hoàng, căm phẫn cho đến bất phục, đau khổ và không cam lòng tựa như hai bức ảnh mờ mịt nhanh chóng lướt qua.
Anh khuỵu gối xuống, ôm lấy mặt rồi dồn dập suy tính.
Chàng trai tóc xám đánh giá tất cả mọi người. Mắt anh bỗng chốc rung động, rồi nhanh chóng trở nên lạnh xám. Chỉ trong một giây ngắn ngủi, anh đã dời tầm mắt sang Corin.
'Chạy!'
Anh dồn sức vào đôi chân, liền lùi lại phía sau. Nhưng anh không dám bước quá nhanh, bởi dù nhanh đến đâu cũng là vô nghĩa. Thay vào đó, anh cố gắng giữ yên lặng nhất có thể.
Anh hít thở thật đều, vẻ mặt khô khốc và bình tĩnh một cách kỳ lạ — tựa như một kẻ đang cố tỏ ra bình thản khi chơi một trò chơi kinh dị.
Anh thở dài, nhưng hơi thở vẫn run rẩy. Đôi chân từng bước, từng bước thụt lùi về phía sau.
Chàng trai tóc xám nhìn người gần mình nhất — Corin. Họ mới gặp nhau chưa đầy một ngày, chẳng thể gọi là bạn bè thân thiết. Nhưng khi nghĩ đến việc Corin sắp chết, bất giác anh lại khựng lại, vô thức thều thào hai từ:
"Chạy đi…"
Corin như cảm nhận được điều khác lạ, liền quay lại nhìn chàng trai tóc xám ở phía sau.
Corin mở mắt, để mặc cho những giọt lệ lăn dài. Anh đang sợ chết, đang khiếp đảm trước cái chết đang cận kề. Nhưng chính lời nói của Corin sau đó lại đánh thức chàng trai tóc xám.
"…Chạy? Chạy đi đâu được đây… Anh mau chạy đi! Chạy nhanh lên, đừng lo sợ…"
Corin run rẩy nhìn vào mắt kẻ tóc xám. Nhưng trong đôi mắt ấy lại mang theo một vẻ điên rồ khó tả…
Đó là khí thái của những kẻ dũng cảm sắp vì đại cục mà lao vào đạn bom — một sự khiếp đảm, một sự anh hùng, một sự điên điên dại dại của kẻ chẳng thể hiểu nổi chính bản thân mình.
RẦM!!!
Corin nhìn lại chiến trường. Không có ai thiệt mạng, nhưng một người đã bị thương vô cùng nặng, dường như chỉ còn thiếu nước chờ quạ đến mổ xác.
Corin hít một hơi thật sâu. Anh nhìn người mình mới quen chưa trọn một ngày, vô thức nhớ tới hai người anh em của mình, rồi lại nghĩ đến bản thân. Anh không khỏi nghẹn ngào, nhưng ánh mắt điên rồ ấy vẫn kiên định hướng về phía xa.
"!"
Chàng trai tóc xám bỗng nhiên bị nhấc bổng khỏi mặt đất. Anh đã bị đợt sóng bùn do Corin điều khiển đẩy ra xa, như một trận sóng cuộn trôi hòn sỏi nhỏ.
"Ưm…"
Chàng trai cào cấu lớp bùn bám trên môi, nhưng bất thành.
RẦM!!!
Cuộc chiến vẫn tiếp tục, và Corin buộc phải quay trở về với thực tại. Anh biết… anh biết rõ rằng mình chắc chắn sẽ không thể sống tới ngày mai, không thể đi tới tương lai nơi anh chạm tay vào ngưỡng cửa đại học. Nhưng điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
'Trong số những người ở đây, anh ta là người có khả năng ẩn nấp tốt nhất… và chàng trai kia cũng cần điều đó…'
Corin mím chặt môi rồi cắn mạnh vào lưỡi. Adrenaline tràn ngập cơ thể khiến anh khó lòng nhận ra máu đang trào ra từ miệng mình.
Mắt anh mở to hết cỡ rồi co thắt lại, để lộ hai đồng tử màu đen được bao quanh bởi chằng chịt những tia máu. Hơi thở anh dồn dập đến mức thở ra một làn khói trắng nhạt tựa như sương mờ.
Corin trừng mắt nhìn ba cái xác chết do Lunas tạo ra — kẻ mà anh đã sớm quen mặt.
Corin tiến lên một bước. Anh thở dài vào không khí, tựa như cái chết đang đuổi sát ngay sau lưng.
Cái chết của anh, hay của cả thế giới này, vốn đã được viết sẵn từ lâu. Nhưng điều đó thì có nghĩa lý gì cơ chứ?
"Promet!! Mọi người!"
Corin gầm lên. Tầm nhìn của anh dần chìm trong màu đỏ chói của máu. Ma thuật bùng phát đang dần thiêu rụi và nuốt chửng lấy cơ thể anh.
'Mẹ nó, cái gì thế này? Sao mình lại…'
Corin thở dài. Anh nhìn những người khác lần cuối trước khi lao về phía Lunas.
'Liệu ta có đang thực sự tồn tại không?' — Corin nghĩ. Dù sao thì lúc này, anh đã chẳng còn cảm thấy đau đớn nữa rồi.
Nhìn bóng hình sừng sững đứng phía trước như cây cột đình — một bóng người đen kịt đẫm máu — Corin không nói thêm lời nào, gục xuống như một con rối bị cắt đứt dây đòn.
Còn Lunas, hắn giơ chân lên, tung ra một đòn đá xoáy hướng thẳng về phía Corin.
Tinh túy của một quả cam là phần nước thu được sau khi vắt nát.
Của cục đá lạnh là hơi mát tỏa ra từ sự tan biến.
Của bầu trời là những vì sao đang từng giây thiêu rụi chính mình.
Không thể nhận lấy tinh túy nếu không chấp nhận hủy hoại bản thể. Con người cũng vậy — tri thức, sức mạnh… đều phải đánh đổi bằng cách vắt kiệt từng chút một cơ thể này.
Bao gồm cả… Path.
Mắt Corin lóe lên một tia sáng chói lọi, nhận thức về thế giới của anh dần đảo lộn…
Tầm nhìn của anh bị bao bọc bởi hai sợi xích đen đan vào nhau thành hình chữ X. Ngay cả con ngươi của anh cũng bị trói chặt bởi hai vòng xích sắt.
Lunas — kẻ đang hăng máu giao chiến — bỗng nhiên khựng lại. Hắn đứng khơ khơ tại chỗ khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều bàng hoàng.
Hắn quay đầu lại, đăm đăm nhìn Corin.
Và rồi…
Khục!
Corin nghiến chặt răng, cố nén không cho máu trào ra khỏi miệng. Trên mặt anh chằng chịt những hoa văn màu đen tựa như hình dây xích.
RẦM!!!
Mặt đất như nổ tung. Hàng chục sợi xích lớn từ dưới lòng đất trồi lên, điên cuồng cuộn chặt lấy Lunas.
Vút!!
Lunas bứt tốc bộc phát lao về phía Corin, nhưng tốc độ như vũ bão đó vẫn không thể so lại với hàng ngàn dây xích đang đan cài từ mọi hướng.
Như một trận thủy triều đen, hàng vạn dây xích hoàn toàn đè bẹp và áp đảo Lunas.
Nhưng điều đó đâu có nghĩa là mọi chuyện đã kết thúc?
"NHANH LÊN, GIẾT HẮN!!!"
Promet gào lên. Đây là cơ hội duy nhất và cuối cùng rồi!
Ba giây — đó là giới hạn cực hạn!
Trong chiếc lồng xích sắt khóa chặt, Lunas — kẻ điên ấy — vẫn dùng đôi tay của mình vẫy vùng vùng vẫy tấn công. Hắn không ngần ngại dùng mọi phương cách để thoát thân.
Bao gồm cả… mạng sống.
Lunas dùng lưỡi cuộn lấy răng, tự bật tung chiếc răng của mình ra!
Qua khe hở chật hẹp của những sợi xích, ánh mắt của Lunas và Corin chạm nhau.
Một bên là sự bất phục, không cam lòng. Một bên… là sự thản nhiên tuyệt đối.
RẮC RẮC~
Những sợi dây xích cắm sâu dưới mặt đất bắt đầu nứt toác. Cơ thể Corin — người đang gồng mình duy trì thuật pháp — dần dần trở nên mờ nhạt.
PHẬP!
Mắt của Corin bị xé rách tung, để lại một sự hiu quạnh lạnh lẽo lọt thỏm giữa những tiếng gào thét như trút lửa xung quanh.
…
"Sao phải cố gắng đến mức này? Đây chẳng phải là tận cùng rồi sao?"
Sự lạnh lẽo tựa băng hàn ngày càng dâng cao trong căn phòng u mịch. Như thể bóng tối đang từng ngụm, từng ngụm gặm nhấm lấy bầu không khí nơi đây.
"Ngươi không thể tiến xa hơn được nữa đâu! Dừng lại đi!!!"
RẦM!!
Tiếng đập bàn chát chúa vang lên trong bóng tối. Ron — kẻ đang thờ ơ cầm bảng tài liệu — ngước mắt nhìn vào khoảng không vô định.
"Dù chỉ là một khắc ngắn ngủi, ta cũng—"
"HÀNG CHỤC, HÀNG TRĂM LẦN NGƯƠI NÓI CÂU ĐÓ RỒI!!"
Cạch~
Ron nghe thấy tiếng đạn lên nòng liền nhẹ nhàng thả những tờ giấy trên tay xuống.
"Ngươi… đồ kẻ hèn hạ!!"
ĐOÀNG!!
Ron ngay lập tức bị một viên đạn găm thẳng vào đầu, tạo nên một lỗ thủng hoác ngay giữa trán. Anh ôm lấy đầu rồi ngã gục xuống sàn nhà. Anh ta… đã chết.
"Ha… haaaa."
Một tiếng cười lạnh lẽo cất lên từ miệng Quân. Anh nghiến răng, từ từ quay nòng khẩu súng xoay về phía chính mình.
Tiếng kim loại va chạm lạnh lẽo vang lên cạch, cạch…
"Chết tiệt…"
Quân văng khẩu súng xuống đất. Anh nhìn về phía Ron — cái xác lạnh lẽo đang nằm đó.
Và rồi… một hình ảnh, hai hình ảnh, rồi hàng trăm không gian như đang xâu xé lẫn nhau, đồng loạt ập đến rồi tan biến trong tâm trí Quân.
"Khạc… khặc!!!"
Quân ôm chặt lấy cổ họng rồi bật dậy. Cổ anh ngứa rát và nóng bừng lên.
Nhưng đó chưa phải là điều quan trọng nhất. Bởi vì ngay trước mắt anh lúc này… chính là bóng hình kỳ lạ ấy.
Lunas.
