Ficool

Chapter 71 - chương 70: Đừng tin vào giấc mơ, bởi nó không phải thực tế (1)

Rầm!!!

Janeus mở cửa ra, cô tự tin bước vào trong một căn hầm rộng lớn chất đầy vũ khí, đây không gì hơn là một căn hầm của sở cảnh sát dùng để chứa vũ khí.

Janeus nhìn về phía trước, nơi có hàng trăm người đang ngồi co ro một chỗ, cô đây cũng là lần đầu thấy họ trực tiếp.

"…Cô là người từ đâu vậy?"

Một bà lão đi về phía Janeus, tay bà cầm chai nước và một chiếc khăn lau để cho Janeus lau mặt, mặt bà lấm lem vết bùn, và có vẻ như một bên mắt bà đã bị hỏng vì nó trắng rã và lệch đi.

Janeus thấy vậy, cầm lấy chai nước và chạm nhẹ vào tay bà lão, rồi cô rời đi.

Không có một lời cảm ơn nào, hay một ánh nhìn mắt chạm mắt, điều này làm bà lão mang nét bối rối hiện rõ.

Janeus không để ý đến sự bối rối đó, cô ngồi xuống bệ tường, cách xa đám đông tò mò với cô, nhưng rồi cô nhận thấy một bóng hình từ phía cửa đang lại gần cô.

"Mong bà tha lỗi thứ cho cô ấy, thường ngày cô ấy không như này đâu, nhưng bà thấy đó, cô ấy đang không ổn chút nào, và cô ấy cần được nghỉ ngơi một chút thưa bà".

Promet tiến đến chỗ bà lão, nói đỡ cho Janeus một chút, dù sao có lẽ ở đây mình anh biết cô ấy là công chúa, mà là một công chúa thì có lẽ sẽ không thích việc một bà lão tỏ thái độ với mình.

Vả lại, cơ thể cô cũng suy kiệt đến vụn nát rồi.

Promet xoa dịu nỗi lòng của bà lão, tất nhiên, bà vốn không trách cứ Janeus, mà là lo cho cô hơn, bởi lẽ trông cô như kẻ vô hồn vậy.

Ánh mắt lờ đờ, mạch máu bám đầy tứ chi, lưỡi kiếm cầm theo tuy còn sắc bén nhưng cũng mang theo sự uể oải khó tả thành lời.

Ngoài ra, điều đặc biệt nữa là trong một thế giới đầy xám xịt và đen trắng này, ngoài Promet mang mái tóc và màu mắt vàng kim, thì Janeus dường như vẫn còn màu tóc vàng cùng con mắt xanh lục đặc trưng.

Điều này…làm sao ngăn họ nổi lên nỗi tò mò khó tả được.

"Chị ơi, sao chị mang mái tóc lạ thế?"

"Đúng vậy, chị tên là gì thế?"

Janeus nằm một chỗ, cô thậm chí còn không thể cử động thêm để uống chai nước hay lau mặt bằng chiếc khăn lau.

Nhìn thấy khuôn mặt đẫm máu và con mắt màu xanh lục đẹp như miếng ngọc lục bảo đảo trong làn máu và da thịt khiến đám trẻ con nổi lên cơn sợ hãi không thôi.

"T-Tôi xin lỗi, để tôi quản lý con của mình tốt hơn".

Một người mẹ lao tới, ôm hai đứa con trai của mình lại khi nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của hai đứa con.

Một lần nữa, Promet lại phải đứng ra giúp đỡ Janeus, tất nhiên anh cũng không bằng lòng gì lắm.

Sau khi thay mặt cho Janeus giải quyết rắc rối, Promet phải vừa ôm hai đứa trẻ vào trong lòng vừa giúp đỡ mọi người.

Còn Janeus, cô ấy trong lòng nghĩ gì, ai đâu mà đoán được.

Tất nhiên, kể cả có là thuật đọc tâm, thì có chúa mới biết cái gì đang hỗn loạn xảy ra.

Bởi lẽ giống như lúc đầu, do thiếu vật chủ để sử dụng Gift, cô đang rơi vào thiếu tỉnh táo, thậm chí, suy nghĩ bình thường cũng là thử thách, khó mà liền mạch mà tỉnh táo nổi.

'Chiếc gậy đen chạy trên nền nhạc cổ điển tôn trọng trên hàng đĩa bạc cà phê….

Vòng quay chocolate bánh đa sữa đậu lành…'

Cô suy nghĩ ngu ngơ như phê ma túy rồi lại rơi vào giấc mơ, hiện tại cô đang nằm ngủ, nhưng tai cô áp sát vào mặt đất, và tai kia thì vểnh lên rõ ràng.

Tức cô đang vừa kiểm tra vọng âm, vừa qua lời nói và phán đoán, nói cách khác, đây là kiểu canh giữ lãnh thổ kiểu nguyên thủy nhất của động vật.

Theo một cách hiểu khác là cô giờ không còn đủ tỉnh táo để làm gì cả, phải phó mặc cho nguyên thủy bản năng.

Trước khi cô ngất đi, cô vẫn có thể cảm nhận lấy sự lo lắng bao trùm lấy nơi này, nhưng cái bầu không khí ấy lại được nén lại bởi những hoạt động của con người nơi đây.

Dường như rằng họ đang cầu nguyện, họ đang cầu lấy một con đường sống nào đó.

Janeus rơi vào cơn hoang tưởng về những chiếc bánh ngọt vận động như hư ảo rồi chìm vào cơn mơ dài…

 

'Nghe này tiểu công chúa…Ron…hãy nghe những lời tôi nói sau đây…'

More Chapters