Ron lặng lẽ xoay đi xoay lại khả năng về một thứ thời không phi lý trí. Nghe thì hấp dẫn, nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ. Nếu thực sự là thời không mất kiểm soát, mọi thứ đã chẳng rối ren đến mức này.
Hắn chuyển sang nghĩ về viên đạn gỗ.
Đạn gỗ vốn chỉ dùng để huấn luyện. Sức sát thương của nó đến từ những mảnh gỗ vụn bắn ra ở cự ly gần; ở tầm xa, gần như vô hại. Người ta dùng nó vì rẻ, dễ chế tạo, tiết kiệm tài nguyên. Ngoài năm 2026 được khắc trên thân, gỗ chẳng có gì đặc biệt, không dấu hiệu bất thường nào. Đó chính là điểm đáng chú ý. Ron cũ hẳn đã cố tình để lại manh mối này, bên cạnh những viên đạn BB và đạn thật hắn vẫn mang theo.
Tiết kiệm tài nguyên… Ron hiểu ngay ý nghĩa ẩn sau. Không tiêu hao dân thường. Hắn chấp nhận điều đó không chút do dự.
Còn sát thương tầm gần và làn khói bụi gỗ thì khó nắm bắt hơn. Nhưng dần dần, một khả năng hiện ra: dọa, chứ không giết.
Quả thật, đạn gỗ gây sát thương, song phần lớn đến từ tiếng nổ và hiệu ứng thị giác hơn là lực hủy diệt thực sự. Nhiều viên còn cháy rụi ngay khi bắn. Nó không mạnh như người ta tưởng. Trong tình thế này, dọa dẫm rất khó thực hiện nếu thiếu đám đông hoặc uy thế. Ron không loại trừ khả năng nào. Hắn để cả hai song hành.
Rồi đến con số 2026, năm sau ngày hắn chết ở kiếp trước. Nó vừa ám chỉ tương lai, vừa nhắc nhở rằng thời gian trên toa tàu phải được tiết kiệm, dùng để đe dọa và kiểm soát. Nhưng nếu vậy, Ron cũ đã biết trước Ron mới sẽ mất ký ức. Hắn đã suy luận, đã nhận ra điều gì đó.
Vậy trò chơi quỷ ấy, Ron cũ đã vượt qua bằng cách nào?
Có một con đường khả thi, khớp với mọi manh mối, và cả Ron lẫn Quân đều có thể thực hiện: kế giả chính danh.
Trước hết, hắn rà lại luật một lần nữa.
Một: chỉ có một quỷ. Người biết rõ mình là quỷ chính là quỷ. Tổng cộng hai mươi chín người chơi.
Hai: quỷ có thể dùng ma thuật giết người trong mười giây mỗi mười phút. Trong khoảng mười giây đó, ma thuật bắt buộc phải kết thúc một mạng người.
Ba: mỗi lần quỷ giết một người, hắn nhận một lớp bảo hộ di động, có thể gắn lên bất kỳ ai.
Bốn: nếu người chơi giết người chơi, khi trò chơi kết thúc họ sẽ bị phạt.
Năm: nếu người chơi giết quỷ, người đó sẽ biến thành quỷ.
Sáu: mọi người đều có vé tàu. Mất vé nghĩa là đi nhờ, sẽ bị phạt.
Bảy: nếu quỷ không có bảo hộ, sẽ bị coi là tội phạm đi tàu bằng vé giả và bị phán tội.
Tám: sau một giờ, tàu đến trạm. Người soát vé sẽ kiểm tra.
Ron nhớ rõ: cứ hai giây, tàu lại nảy lên một lần. Đó là nhịp quen thuộc của chuyến đi hắn từng trải qua.
Cách vượt qua, theo suy tính của hắn, diễn ra như sau.
Bản thân là quỷ, nhưng hắn sẽ đóng vai một người có đức tin mãnh liệt vào Chúa. Hắn giả dạng càng sâu càng tốt, khéo léo chèn vào những tập tục tôn giáo những câu nói trực tiếp chèn ép con quỷ. Mục đích duy nhất là đẩy tâm lý đám đông từ sợ hãi dần sang tức giận.
Trong hai mươi phút đầu, Ron liên tục tạo áp lực. Hắn tìm kiếm, khoanh vùng những kẻ chột dạ, lo lắng. Câu nói "quỷ nhận thức rõ bản thân là quỷ" được lặp đi lặp lại như một điệp khúc, nhấn mạnh rằng chỉ kẻ tin chắc mình là quỷ mới thực sự là quỷ.
Hắn chia đám đông thành các nhóm nhỏ: nam, nữ, trẻ em, người già. Mục tiêu thật sự là mô phỏng sự tự giám sát lẫn nhau. Trong tâm lý đám đông, hắn mặc định mình là kẻ dẫn dắt, một tín đồ sùng đạo đáng tin nhờ khả năng diễn xuất hoàn hảo.
Rồi hắn bắt đầu đóng vai một cha xứ tâm lý. Hắn tổ chức trò "thú tội đám đông" để trực tiếp nhìn thấu ai giả dối, tính cách ra sao. Ví dụ, nếu một bà cô muốn nâng tầm địa vị, vô thức kêu lên "Giết tôi là loại bỏ nhân tài xã hội" rồi bốc phét mình là giáo sư trường ABC hay chủ công ty XYZ, Ron sẽ đá xoáy bằng những câu hỏi chuyên môn. Hắn không vạch trần ngay. Chỉ bảo: hãy nói chuyện tiếp khi còn sống sót.
Tiếp theo, hắn tìm cách liên lạc với toa bên cạnh. Hai toa tách biệt, nên hắn dùng ánh mắt, lời thì thầm và sự động viên để cho một người bên kia thấy bên này đang hành động ra sao. Việc liên lạc phải thông qua Quân, người hắn tin tưởng. Quân sẽ thay hắn hành động khi hắn đang bận nói chuyện với mọi người. Đồng minh này cũng phải là người quan sát từ đầu toa đến cuối toa, phối hợp với nhóm đàn ông của Ron tách ra bốn góc. Có thể nói bừa với bên kia rằng họ là người quen. Dù sao hai bên vừa xa vừa gần, khó nhận rõ mặt nhau. Nhưng Quân có thể dần thao túng thân phận và bịa ra cả một câu chuyện.
Vì quỷ có xu hướng tách đàn, do ảo tưởng quyền lực hoặc thói quen chọn vị trí quan sát toàn cục, nên sẽ chọn mồi và suy nghĩ. Kẻ ở toa bên kia và đồng minh liên lạc của Ron đều vô tình ở cuối toa, lọt vào tầm mắt mọi người. Ron, đứng giữa đám đông, sẽ đảm bảo kẻ liên lạc bên mình được an toàn. Còn kẻ bên toa kia, khả năng cao chính là quỷ, sẽ đóng vai trò kích động. Dù hắn không phải quỷ, hành động đáng ngờ cũng đủ gây loạn. Ron chỉ tiếc rằng việc trùng hợp liên lạc với toa còn lại rất khó. Tỉ lệ gặp người quen ở toa khác gần như bằng không.
Sang giai đoạn thả xích, Ron liên tục nhờ đồng minh ám thị, chỉ tay về phía toa bên kia, thúc giục và ép họ vượt qua ranh giới để giết người. Nếu kẻ bên kia thực sự là quỷ, trận chiến gần như đã xong.
Vì toa bên kia không có cách đo thời gian chính xác, nhóm của Ron sẽ báo tin giả. Sự căng thẳng tột độ làm sai lệch nhận thức thời gian, khiến bên kia bắt đầu giết. Nhưng theo quy luật "không phút không giây", đòn ma thuật bắt buộc phải diện rộng. Bị nghi ngờ, họ loạn lên, và kẻ đó sẽ bị đánh cho tàn phế. Ron không cần lo. Hắn đã canh chuẩn sự chênh lệch thời gian để mọi thứ hoàn tất vào khoảng giữa phút bốn mươi chín và năm mươi. Ngay lập tức, kẻ mang danh quỷ bên kia sẽ truyền quyền bảo hộ sang; đồng minh của Ron lập tức chuyển quyền đó cho hắn. Nhờ bảo hộ, cả hai bên miễn tử, dù đòn vật lý vẫn có thể gây đau.
Khi còn không phút cuối, Ron lập tức dồn áp lực thời gian lên con mồi đã chọn sẵn. Hắn dùng sức mạnh đám đông và đòn tâm lý dưới sự giám sát hành vi khắt khe. Kẻ bị chọn vừa nói dối khi hỏi tội, vừa thực sự có tội, dù đã thành khẩn hối lỗi. Ron neo danh phận "đức tin" vào tâm trí mọi người, kích động, đẩy nỗi sợ thành cơn tức giận. Nếu tên đó cố dùng ma thuật và dùng được, hắn sẽ giết trong không giây. Còn nếu không dùng được thì sao? Đó chính là câu hỏi hắn tự đặt ra trong đầu.
Ron sẽ dùng một vật đủ sắc nhọn, mượn tay đám đông đưa lên tay kẻ đó một cách ẩn danh. Ngay khi mọi người đang kết tội và chuẩn bị bẻ tứ chi, hắn đứng ra đóng vai người an ủi, nhưng thực chất chỉ để kẻ đó nhìn thấy nụ cười diễu cợt của mình.
Trong trạng thái tâm lý bị đè nén tột cùng, kẻ đó sẽ ra tay giết người. Hắn không chọn ma thuật vì nghĩ rằng nếu giết thêm bằng tay, mình sẽ trở thành vua, kẻ có quyền quyết định cứu một mạng người. Một dạng ảo tưởng quyền lực thuần túy.
Để điều đó diễn ra thuận lợi, Ron đã dùng thân phận đức tin tập hợp toàn bộ vé tàu. Hắn cất chúng vào túi, rồi "vô tình" để một chiếc bị rách, tất nhiên là cố tình.
Trong tình huống cấp bách, "quỷ mới", kẻ vừa giết người, sẽ ảo tưởng về quyền hành và chọn người để giết. Nhưng quyền năng đó chỉ kéo dài không giây. Nếu trong khoảng không giây ấy hắn không thể giết thì sao?
Điều đó nằm ở nhịp thời gian. Ron, kẻ có trách nhiệm gắn kết tất cả, tuyệt nhiên là người có quyền lựa chọn thời điểm định đoạt. Hắn chọn gần cuối trò chơi. Khi đám đông đang bận dò xét kẻ kia, hắn khéo léo điều chỉnh thì giờ, đếm sai, khiến thời gian đếm chậm hơn thực tế.
Để tối ưu hóa quyền lực, quỷ mới sẽ do dự lâu hơn. Ron chỉ cần gây ra sự sai sót thời gian, kéo dài khoảng chờ cho đến khi tàu cập bến, lúc trò chơi kết thúc.
Lúc này, quỷ mới định dùng quyền bảo hộ lên bản thân nhưng phát hiện không được, vì Ron chưa từng là người chơi thực thụ cầm quyền đó trước mặt hắn. Vì vé tàu chỉ nằm ở số ghế ngồi chứ không ghi tên, Ron và đồng minh nhanh chóng phân phát lại, rồi về chỗ cũ. Con quỷ mới tội nghiệp kia chính thức trở thành vật tế thần.
