"Cảm ơn cô và em trai đã nhiệt thành hỗ trợ và giúp đỡ tôi về bài kiểm tra tâm lý trắc nhiệm.
hai người cứ làm đi nhé, khi nào xong tôi sẽ sang lấy, tôi cũng cần đi kiểm tra bạn tôi nữa.
Chào cô và em".
Cách~
Ron đóng cửa phòng bệnh rồi anh về một phòng trống ở cuối hành lang, đó không gì khác là phòng của viện trưởng mà anh từng vào.
Bên cạch là phòng thí nghiệm và dạy học cho sinh viên, nơi cát một chiếc bảng trắng để dạy học.
Ron đóng cửa phòng lại, rồi anh lôi ra cuốn sổ cùng linh kiện súng.
Anh lấy ra một tấm bảng và viết lên trên đó, dù đã nghĩ xong nhưng tốt nhất cứ thể hiện ra để tổng kết.
'Trước tiên, suy nghĩ về bề mặt'.
Khẩu súng, nó tuy cùng màu cùng dạng về các linh kiện, nhưng thực tế không hoạt động, không tương thích.
Không rõ làm cách nào mà nó lại nằm toa năm, có lẽ là do Ron lúc chưa mất kí ức đặt đó?
Tuy nhiên, cần hiểu là các linh kiện gốc vẫn ở bên Ron.
Cạch~
Ron từ chiếc túi đồ thể thao lấy ra một túi giấy đựng hàng chục linh kiện khác nhau, anh nhìn sang chiếc súng phế phẩm và so các linh kiện với nhau.
Qủa thực, nó trùng khớp hoàn hảo các linh kiện.
Loại trừ phương án Ron bỏ đồ lại, bị điều khiển, hay những phương án tiêu hao vật phẩm.
Vậy là còn các phương án: ma thuật, ảo ảnh.
Nhưng đầu tiên, theo luật trò chơi đã kể trước, trong vòng mười giây phải giết một người nếu dùng ma thuật.
Nếu dùng ma thuật chỉ để cất và tạo ra món này, điều đó sẽ không hợp lý, vì điều đó sẽ ép họ phải giết bằng vật lý hoặc chết, nhưng đồng thời, câu hỏi khác sẽ nảy ra, đó là tại sao phải cất giấu, và sao họ biết súng? Câu trả lời dễ hiểu nằm ở hai phần, hoặc biết Ron và theo dõi Ron, hoặc đã biết qua nguồn khác.
Thứ hai là: Nếu họ đủ khả năng dùng ma thuật và giết người tương ứng, thì điều đó quy vào hai chi tiết: Máu lạnh, và lành nghề.
Hai chi tiết đó có thể ở những kẻ tâm lý xã hội bất ổn, EQ thấp, hoặc sát nhân biến thái, cũng có thể là những kẻ chai sạn, hay những người lính.
Hiện tại đang là thời kì chiến tranh với các thành bang, tức là quân lính không tập trung tại Jinlus hay Pegasus, nơi tương đối yên bình, mà là khu chiến sự hoặc khu gần chiến sự, suy ra nếu là binh lính thì là quân đào ngũ, hoặc là có chức tá cao đủ để không bị rằng buộc mạnh vào các ngày này.
Nhưng lại xảy ra nghịch lý, chức tá cao thường không đi tàu, vì họ đủ tiềm lực để đi phương tiện riêng bằng ma thuật, trừ khi họ có vấn đề nào đó, nhưng nếu họ có vấn đề như vậy, tỉ lệ thăng chức cao rất thấp.
Mà chức thấp thì không giỏi giết người, ít nhất, họ có thể đập ra bã một người rồi dùng ma thuật, và đập chết trong mười giây, điều đó…khả thi.
Tức nếu vậy, từ hai lý luận trên, ta có:
Tâm lý cao, vững.
Biết Ron, hoặc chí ít là súng.
Nằm trong hai nhóm, quân đội các cá nhân chức thấp hoặc đào ngũ và sát nhân.
Lý do Ron không cho các nhóm như đồ tể, đao phủ vào là vì họ không quá mạnh, đồ tể làm các việc không mấy sạch sẽ, thường khá yếu, nếu mạnh, đa phần sẽ chọn các công việc ít mùi máu hơn, trừ trường hợp đặc biệt như tâm lý hay gia đình.
Còn về đao phủ…họ là các tử tù đi giết tử tù khác theo lệnh lãnh chúa, địa vị cao hơn tù binh, thấp hơn dân thường, vé còn không mua nổi.
Ron lật tung danh sách cá nhân đã mua vé, thứ anh lấy từ chỗ Janeus, nhận ra rằng trong số những người toa năm, không có ai làm quân đội.
'Đào ngũ? Sát nhân?'
Ron suy đoán, nhưng may mắn, chẳng có gì hơn, các nghề nghiệp không được in lên để anh suy đoán.
Thành ra, đây lại thành ngõ cụt, anh không biết mặt, không biết danh phận, chỉ là tên và code ID, thứ anh không thể tra trong thư viện ma thuật.
Nhưng rồi, anh nhớ đến ID, tức là để đi tàu hỏa, họ không thể dùng ID thật, thành ra giả, nhưng nếu giả, họ nên chọn một phương tiện khác an toàn hơn, đó là xe ngựa, dù đắt, nhưng nó an toàn hơn là cái chắc.
Ron lập tức xóa con đường suy luận này đi, mặc kệ việc biết Ron hay súng không.
