Ficool

Chapter 56 - chương 55:suy đoán

"Cảm ơn cô và em trai đã nhiệt thành hỗ trợ và giúp đỡ tôi về bài kiểm tra tâm lý trắc nhiệm.

hai người cứ làm đi nhé, khi nào xong tôi sẽ sang lấy, tôi cũng cần đi kiểm tra bạn tôi nữa.

Chào cô và em".

Cách~

Ron đóng cửa phòng bệnh rồi anh về một phòng trống ở cuối hành lang, đó không gì khác là phòng của viện trưởng mà anh từng vào.

Bên cạch là phòng thí nghiệm và dạy học cho sinh viên, nơi cát một chiếc bảng trắng để dạy học.

Ron đóng cửa phòng lại, rồi anh lôi ra cuốn sổ cùng linh kiện súng.

Anh lấy ra một tấm bảng và viết lên trên đó, dù đã nghĩ xong nhưng tốt nhất cứ thể hiện ra để tổng kết.

Đầu tiên những gì cần lưu ý:

1:khẩu súng rời rạc.

2: đạn gỗ 2026.

3: toa tàu.

4: mặt đất Pegasus.

5:Trò chơi quỷ săn mồi.

6: Tư duy bản thân bị thay đổi hoặc can thiệp.

7: có thế lực quỷ dị đang quan sát tất cả, nhằm thu thập thông tin và tái tổng hợp giống một AI.

8:Ba loại người, bao gồm màu sắc, điên, và nửa điên có Gift nằm giữa điên và tỉnh.

9: thành phố đang bị thay đổi.

10: có 2 loại huyền bí tách bạch nhau, là tàu hỏa và Pegasus, không rõ vì sao.

Anh suy luận về các thông tin bề mặt.

Thứ nhất, khẩu súng và đạn gỗ là dành cho Ron từ Ron cũ.

Anh suy luận như này:

Đầu tiên là anh đã mang theo các linh kiện súng và vũ khí nóng lạnh từ nhà đi để dạy cho Quân, nhưng căn bản, anh sẽ không lôi chúng ra trong trò chơi trên tàu hỏa.

Lý do gồm hai điều, đầu tiên là bí mật, vũ khí như súng vẫn vô cùng giá trị trong thế giới phép thuật, như là một vũ khí tự vệ cho dân chúng, vì vậy, cho dù có là bản vô giá trị, cũng không thể để lộ thông tin ra.

Thứ hai là, súng là một vật đặc biệt của trái đất, Quân và Ron là hai người duy nhất biết về nó, không ai khác, kể cả những người tạo ra linh kiện trong lò rèn biết chính xác, vậy nên chỉ riêng việc anh dám lôi nó ra ở tàu hỏa và lắp ráp nó cũng là phi lý, vì trừ khi Ron và Quân (có thể trong quá khứ biết cách lắp ráp) thì những người khác không thể biết cách lắp ráp súng, và Ron cũng chẳng cần lôi ra làm gì, và anh cũng sẽ chẳng nói về nó, vì vậy, không ai, kể cả Quân lúc đó biết về súng.

Ron từ chiếc túi đồ thể thao lấy ra một túi giấy đựng hàng chục linh kiện khác nhau, anh nhìn sang chiếc súng phế phẩm và so các linh kiện với nhau.

Qủa thực, nó trùng khớp hoàn hảo các linh kiện.

Loại trừ phương án Ron bỏ đồ lại, bị điều khiển, hay những phương án tiêu hao vật phẩm.

Vậy là còn các phương án: ma thuật, ảo ảnh.

Ron đặt ra khả năng rằng anh chính là kẻ đặt súng ở ghế.

Lý do đầu tiên là anh là người biết số ghế bản thân, nhưng nghe miễn cưỡng quá.

Lý do thứ hai là nếu ai khác lấy linh kiện từ túi của anh, ráp thành súng và vứt ở dưới ghế, thì cũng cần có 2 thứ:

thứ nhất là ma thuật, chí ít là thuật sao chép, nhân bản,…

Thứ hai là họ cần biết Ron là ai, hoặc ít nhất, biết cần làm gì khi đặt súng ở đó.

Nhưng đầu tiên, theo luật trò chơi đã kể trước, trong vòng mười giây phải giết một người nếu dùng ma thuật.

Nếu dùng ma thuật chỉ để cất và tạo ra món này, điều đó sẽ không hợp lý, vì điều đó sẽ ép họ phải giết bằng vật lý hoặc chết, nhưng đồng thời, câu hỏi khác sẽ nảy ra, đó là tại sao phải cất giấu, và sao họ biết súng? Câu trả lời dễ hiểu nằm ở hai phần, hoặc biết Ron và theo dõi Ron, hoặc đã biết qua nguồn khác.

Thứ hai là: Nếu họ đủ khả năng dùng ma thuật và giết người tương ứng, thì điều đó quy vào hai chi tiết: Máu lạnh, và lành nghề.

Hai chi tiết đó có thể ở những kẻ tâm lý xã hội bất ổn, EQ thấp, hoặc sát nhân biến thái, cũng có thể là những kẻ chai sạn, hay những người lính.

Hiện tại đang là thời kì chiến tranh với các thành bang, tức là quân lính không tập trung tại Jinlus hay Pegasus, nơi tương đối yên bình, mà là khu chiến sự hoặc khu gần chiến sự, suy ra nếu là binh lính thì là quân đào ngũ, hoặc là có chức tá cao đủ để không bị rằng buộc mạnh vào các ngày này.

Nhưng lại xảy ra nghịch lý, chức tá cao thường không đi tàu, vì họ đủ tiềm lực để đi phương tiện riêng bằng ma thuật, trừ khi họ có vấn đề nào đó, nhưng nếu họ có vấn đề như vậy, tỉ lệ thăng chức cao rất thấp.

Mà chức thấp thì không giỏi giết người, ít nhất, họ có thể đập ra bã một người rồi dùng ma thuật, và đập chết trong mười giây, điều đó…khả thi.

Tức nếu vậy, từ hai lý luận trên, ta có:

Tâm lý cao, vững.

Biết Ron, hoặc chí ít là súng.

Nằm trong hai nhóm, quân đội các cá nhân chức thấp hoặc đào ngũ và sát nhân.

Lý do Ron không cho các nhóm như đồ tể, đao phủ vào là vì họ không quá mạnh, đồ tể làm các việc không mấy sạch sẽ, thường khá yếu, nếu mạnh, đa phần sẽ chọn các công việc ít mùi máu hơn, trừ trường hợp đặc biệt như tâm lý hay gia đình.

Còn về đao phủ…họ là các tử tù đi giết tử tù khác theo lệnh lãnh chúa, địa vị cao hơn tù binh, thấp hơn dân thường, vé còn không mua nổi.

Ron lật tung danh sách cá nhân đã mua vé, thứ anh lấy từ chỗ Janeus, nhận ra rằng trong số những người toa năm, không có ai làm quân đội.

'Đào ngũ? Sát nhân?'

Ron suy đoán, nhưng may mắn, chẳng có gì hơn, các nghề nghiệp không được in lên để anh suy đoán.

Thành ra, đây lại thành ngõ cụt, anh không biết mặt, không biết danh phận, chỉ là tên và code ID, thứ anh không thể tra trong thư viện ma thuật.

Nhưng rồi, anh nhớ đến ID, tức là để đi tàu hỏa, họ không thể dùng ID thật, thành ra giả, nhưng nếu giả, họ nên chọn một phương tiện khác an toàn hơn, đó là xe ngựa, dù đắt, nhưng nó an toàn hơn là cái chắc.

Ron lập tức xóa con đường suy luận này đi, mặc kệ việc biết Ron hay súng không.

Vậy là xong khẩu súng.

Khẩu súng là của Ron cũ cho Ron mới, khả năng cao là vậy.

Về lý do sao phải đưa súng cho tương lai.

Ron đặt giả thuyết: Ron cũ đã sắp đặt lên tình huống này.

Vì là câu đố, Ron sẽ suy luận qua biểu tượng-logic-ý nghĩa.

Khẩu súng gắn với việc giết người, tức là Ron có thể giết người?

Điều này nghe qua hợp lý, bởi trong quá khứ hay hiện tại ở thế giới cũ, súng gắn với cái chết hơn là bình thường hóa biểu tượng.

Hai kiểu người trong trò chơi trên tàu hỏa là:

Dân thường (29 người)

quỷ (1 người)

Qủy dùng được ma thuật, giết người trong mười giây, một thời gian để nghỉ trong quy định.

Điều này nghe không giống một người cầm súng sao?

Tiếp đến, phân tích sâu hơn:

cần hiểu là: các linh kiện là các linh kiện thay vì vũ khí hoàn chỉnh là bởi bọn chúng là phế phẩm, hàng thải, mang đi để dạy Quân.

Các linh kiện rời rạc đều được khắc số đánh báo thời gian sản xuất khác nhau, linh kiện cũng không cùng loại.

'Thời gian? Hay bản thân ta?'

Đầu tiên, thời gian các linh kiện đều rối loạn tức là có thể kẻ đặt đó cố tình làm như vậy, mục đích là để Ron thấy được sự thay đổi liên tục hoặc sự chắp vá thời gian.

Đây không phải ngẫu nhiên, bởi cò quay súng không thể dùng với súng bán tự động.

Và các linh kiện có thể ghép nối và hoạt động thì không gắn với nhau, mà là các khoảng thời gian rối loạn.

Tức, mọi thứ về thời gian đang rối loạn, có thể liên kết với viên đạn 2026.

Thứ hai, Ron có thể gặp về rối loạn bản thân.

Nhớ lại việc mình bị qua mặt như nào lúc trước, anh chắc chắn về việc mình không tỉnh táo 100%.

Nói cách khác, Ron hiện giờ là mảnh vụn chắp vá.

Cả hai đều là giả thuyết, có lẽ cả hai không đúng, hoặc đúng cả hai.

Ron tạm thời bỏ qua về biểu tượng, anh chuyển sang một thứ khác, thứ mình anh hiểu rõ nhất tương lai nghĩ gì.

Đó không phải cảm xúc, suy luận, mà là kí ức.

Cụ thể là: phương thức ghi nhớ cung điện (Memory Palace)

Anh biết rằng Ron cũ sẽ nghĩ như Ron hiện tại nên mới ra như này, dù sao đều cùng bản năng trí nhớ.

Kí ức đồng bộ từ quá khứ, tương lai về trong một món đồ vật.

"Lý thuyết chiến đấu tầm gần và trung trong thời khắc nguy hiểm".

Mà khẩu súng này là phế phẩm, ghép nối từ các phần vứt đi.

Tức là: từ bỏ chiến đấu trong hiểm nguy?

Ron hiện tại hay khi bước vào Pegasus không hiểm nguy, dù mất mát, nhưng đều chấp nhận được.

Tức đây là kể trong quá khứ? Trong tình thế là quỷ, lại không tấn công, biến vũ khí thành phế phẩm?

 

More Chapters