Ánh sáng ban mai xuyên qua những khung cửa sổ, chiếu rọi những hạt bụi vàng nhảy múa trong không khí. Hương thơm thoang thoảng của Trà Tiên Trầm Ngọc bay đến từ khắp phía, lại cộng thêm mùi thơm của những món ăn vừa chế biến xong, đã tạo nên một bức tranh hoàn mĩ về hương liệu.
Đâu đó dưới tầng lại vọng lên những âm thanh ồn ào khắp chốn, như thể đang đánh thức mọi sinh linh đang say giấc nồng.
Mei bước đi trên dãy hành lang vắng vẻ, khẽ nhắm mắt để thích nghi với ánh sáng dịu nhẹ, cũng như để bình ổn lại cảm xúc trước những suy nghĩ rối bời đang hiện hữu. Quay đầu khẽ nhìn lại cánh cửa phòng đang khuất dần đi sau những bước chân, cô thủ thỉ:
“Điên thật chứ! Chuyện gì vừa diễn ra vậy?”
“Lúc đó, Xiao... Xiao đã nói lời cảm ơn với mình thật sao trời?”
Chìm trong những bàng hoàng vốn có, lại không để ý đến một vật cản phía trước. Bụp! Cánh tay tội nghiệp đang bị thương của Mei đã va trúng một chiếc bàn nhỏ đặt trong góc.
“Ây da!” Cô không kìm được sự đau đớn bật thốt lên.
“Ai lại đi đặt cái bàn ở tầng cao nhất như vậy chứ?” Mei ôm cánh tay rên rỉ.
“Cái bàn chết tiệt này! Có cơ hội tao sẽ xin ông bà chủ, đem mày đi bán lấy Mora luôn.”
Cánh tay do bị một lực lớn tác động lại bắt đầu rỉ máu thêm một lần nữa, cơn đau nhức lại bắt đầu cuộn trào ập đến, như một lưỡi dao đang cắt vào từng thớ thịt. Nhìn lớp băng đang dần bị những vết máu vấy bẩn, Mei mệt mỏi, hít một hơi thật sâu, định quay về phòng thay băng thì bất chợt khựng lại.
Ở cuối hành lang, hai bóng dáng quen thuộc đang dần bước đến. Một người là Diluc, điềm đạm và nghiêm nghị như mọi ngày, người còn lại là Elzer, vẫn còn chút gì đó bối rối và suy tư sau những chuyện đã xảy ra.
Diluc là người đi trước, ánh mắt anh vốn dĩ đã rất sắc bén và tinh tường, nên khi nhìn thấy vết đỏ trên cánh tay Mei, thì đã dán chặt vào nó. Anh dừng bước, một nếp nhăn xuất hiện trên vầng trán, khẽ cau mày như đang suy ngẫm điều gì đó.
Elzer thấy Diluc khựng lại, cũng ngước lên nhìn theo. Sau đó là một sự hốt hoảng chiếm lấy gương mặt, khi nhìn thấy lớp băng trắng đã ố đỏ. Anh vội vã tiến lại gần, giọng nói
đầy sự lo lắng chân thành:
“Mei, cô bị thương sao?”
Mei giật mình, theo bản năng cố che giấu cánh tay sau lưng, một nụ cười gượng gạo nở trên môi cô gái nhỏ.
“Haha, không có gì đâu. Đây chỉ là một sơ suất nhỏ thôi.”
Không để Elzer kịp hỏi thêm, Diluc đã lên tiếng. Giọng anh trầm khàn, mang theo một sự chất vấn trực diện, không hề có ý thăm hỏi thông thường.
“Thật vậy sao? Chỉ mới qua một đêm, mà từ một người lành lặn trở nên như vậy.”
“Vết thương này có liên quan đến việc cô giúp chúng tôi giải mã cuốn sách, phải không?”
Ánh mắt anh khóa chặt lấy Mei, lạnh lùng và dò xét. Cô nghe vậy chỉ có thể vội vã khua tay, liên tục lắc đầu phủ nhận.
“Không phải đâu! Việc giải mã nó không gây nguy hiểm gì cho tôi cả.”
Elzer khẽ cau mày, đưa tay chống cằm như đang suy nghĩ, sau đó nói ra suy đoán của bản thân:
“Có phải cô đã bị Ma Vật tấn công không?”
“Ồ!” Một âm thanh nhỏ phát ra từ Mei.
Cô lúc này ngẩn người đôi chút, sau một thoáng suy tư đã gật đầu một cách đầy dứt khoát, khẳng định:
“Ờ! Đúng thế. Chính là nó đó.”
“Tối hôm qua, lúc tôi đang đi dạo thì đã bị chúng bất ngờ tấn công. May mà có người đi qua cứu giúp, nếu không thì...hic”
Nói đến đây, Mei khẽ đưa đôi tay che lấy khuôn mặt, tỏ ra đau buồn nhất có thể.
Elzer nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt thoáng hiện một tia nghi ngờ nhưng nhanh chóng bị lo lắng che lấp đi mất. Còn Diluc thì không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ lấy ra một lọ thuốc nhỏ từ túi đưa về phía cô.
“Dùng cái này đi.”
Như thể muốn chắc chắn, Diluc lại bổ sung thêm một câu:
“Yên tâm, tôi chưa mở nắp lần nào đâu.”
Mei nhìn thoáng qua lọ thuốc, vỏ ngoài của nó được làm từ thạch anh lâu năm, mọi chi tiết trên thân lọ được chạm khắc một cách tỉ mỉ, thứ thuốc bên trong tỏa ra hương thơm nhàn nhạt dù đã được đóng nắp kĩ càng.
Chỉ cần nhìn lướt qua Mei có thể khẳng định, thứ này là cùng một loại với những cái lọ mà hôm qua Verr Goldet đã đưa cho cô, tức là vô cùng đắt tiền, thậm chí có thể ngang bằng hoặc nhỉnh hơn những lọ thuốc kia.
“Haha, cảm ơn lão gia Diluc!” Cô không khách sáo, vui vẻ nhận lấy lọ thuốc.
Trong lòng Mei, một suy nghĩ chợt lóe lên:
“Có nên lén lút bán đi thứ này không nhỉ?”
Elzer bỗng nhiên cất tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Mei, giọng nói anh đã về lại sự ôn hoà, lịch thiệp vốn có.
“Thật ra, chúng tôi cũng đang muốn có một cuộc trò chuyện nhỏ với Mei.”
“Lão gia Diluc có một lời đề nghị dành cho cô.”
Diluc bước lên, đôi mắt đỏ sẫm như hổ phách dưới ánh sáng hành lang. Anh nhìn thẳng vào Mei, giọng chậm rãi, nặng tựa đá rơi:
“Cô có muốn đến Mondstadt không?”
“Hả!?” Mei đứng chết trân tại chỗ, miệng há hốc.
“Mình có nghe lộn không vậy? Lão gia Diluc mời mình đến Mondstadt sao!?” Cô hoang mang trong lòng.
Diluc tiếp lời một cách bình thản:
“Đừng hiểu lầm nhé. Vì tôi thấy cô Mei đây rất có tiềm năng và kiến thức về rượu. Nên rất muốn mời cô đến làm trợ lý riêng cho tôi.”
“Ôi vãi! Anh ta thấy được tiềm năng gì từ một đứa gục trong ba ly như mình vậy? Lại còn làm trợ lý riêng nữa chứ!” Mei tự hỏi trong đầu, tim như khựng lại một nhịp.
Elzer nghiêng người, cười nhẹ trấn an, như muốn củng cố thêm niềm tin cho cô sau câu nói của Diluc:
“Không cần phải lo lắng đâu, Mei! Lão gia và Tửu trang sẽ không bao giờ ngược đãi cô.”
Diluc lại tiếp tục cất lời, giọng nói đầy kiên quyết:
“Ở đó, tôi đảm bảo cô sẽ nhận được sự bảo vệ của Tửu trang...”
Diluc liếc xuống cánh tay băng bó, giọng anh hạ thấp, đầy kiên quyết:
“Một sự bảo vệ an toàn hơn ở nơi này.”
Elzer nhìn thẳng vào mắt Mei, ánh mắt chân thành và đầy lòng biết ơn.
“Nếu cô đồng ý, chúng tôi sẽ lo liệu mọi thứ. Cô đã giúp đỡ rất nhiều, giờ đây chúng tôi chỉ muốn đáp lại lòng tốt đó.”
Mei đứng bất động giữa hành lang yên tĩnh, sau một lúc im lặng, cô cuối cùng cũng cất tiếng. Dường như trong lòng vẫn còn vương vấn hình bóng của ai đó, nhưng giọng nói lại vang lên đầy dứt khoát:
“Thật lòng mà nói... thì tôi thấy ở đây an toàn hơn nhiều.”
Elzer khựng lại, ngỡ ngàng khi nghe được câu trả lời kiên quyết của Mei. Định lên tiếng thì Diluc đã giơ tay ngăn lại. Ánh mắt Diluc ánh lên một tia sắc lạnh, xen lẫn điều gì khó đoán. Anh im lặng nhìn cô vài giây, rồi mới buông một câu ngắn gọn:
“Cô đang ám chỉ điều gì?”
Mei nhìn thẳng vào anh, cơ thể khẽ run rẩy, một giọt mồ hôi chảy xuống khuôn mặt của thiếu nữ, tuy vậy cô vẫn kiên quyết cất tiếng:
“Không điều gì cả, đây chỉ là cảm nhận riêng của tôi thôi.”
Diluc, với trí óc nhạy bén của mình, đã xâu chuỗi mọi chuyện. Anh biết nó không đơn giản như câu trả lời của Mei. Sự bất thường của vết thương, sự xuất hiện đột ngột của cô, và giờ là thái độ kiên quyết muốn ở lại.
Diluc hiểu rằng có một thế lực khác, một thế lực mạnh mẽ như Thất Tinh Liyue, đang âm thầm bảo vệ Mei. Nó lớn đến mức có thể khiến cô chọn ở lại mà không chút động lòng.
Mặc dù có chút khó chịu vì không thể nắm bắt được toàn bộ tình hình, nhưng anh biết, lúc này vẫn nên quyết định lùi một bước thì hơn.
“Được rồi!”
Diluc lên tiếng, giọng lại quay về vẻ lãnh đạm như thường.
“Hãy cứ từ từ suy nghĩ nhé, tôi sẽ đợi câu trả lời sau cùng của cô.”
Elzer nhìn Mei, ánh mắt đầy vẻ cảm thông, anh khẽ mỉm cười, cất tiếng:
“Cô nói đúng, Mei. An toàn là một điều hiếm thấy trong thời buổi này, nhưng đây cũng là một cơ hội rất hiếm có đó.”
“Nghĩ kĩ nhé, đoàn của chúng tôi sẽ không vội vã rời đi đâu.”
Mei gật đầu, lòng cảm thấy nhẹ nhõm đi đôi chút. Cô biết mình cần thêm thời gian để đưa ra một quyết định lớn như vậy.
“Ừm! Tôi sẽ suy nghĩ thật kĩ.”
Diluc nghe vậy khẽ gật đầu, điềm tĩnh cất tiếng:
“Vậy chúng tôi về phòng trước đây.”
Sau đó, cả Diluc và Elzer đều rời đi, để lại Mei một mình trên hành lang. Cô nhìn theo bóng họ cho đến khi khuất hẳn, khẽ thì thầm:
“Mondstadt...”
---
Tách trà còn ấm trong tay, hơi nóng len nhẹ qua ngón tay khiến tôi vô thức nhớ lại lời đề nghị sáng nay của Diluc.
“Cô có muốn đến Mondstadt không?”
Câu hỏi ấy cứ như bị ai cài vào đầu, từ sáng đến giờ không chịu rời đi. Nên đi hay ở đây? Chọn cái nào cũng kéo theo một đống lo âu tìm đến.
Tôi khẽ nhắm mắt, thả hồn theo những ngọn đèn lồng trôi lơ lửng bên ngoài cửa sổ, nhớ về khung cảnh của lục địa tự do mà mình vẫn thường nhìn thấy trong game. Nơi có những ngọn gió không bao giờ ngừng thổi, với những cối xay gió luôn hướng về ánh bình minh và trên hết là giai điệu “The City Favored by Wind” quen thuộc, văng vẳng bên tai. Tựa như đang thì thầm với tôi rằng: “Thử đi sợ chi.”
“Ừm, làm việc ở Tửu trang Dawn... cũng không tệ nhỉ?”
Nghe thì có vẻ sáng sủa, nhưng nỗi lo vẫn dồn dập ùa về. Diluc đã cam đoan sẽ bảo đảm an toàn cho tôi, nhưng ai mà biết chắc được. Lỡ sang đến Mondstadt xong, anh ta quay ngoắt một cái, “đem con bỏ chợ” thì sao? Hoặc khi tôi đã hết giá trị, thì sẽ bị đá bay không thương tiếc? Nghĩ tới thôi đã thấy rùng mình rồi.
Suy cho cùng, tôi thấy ở lại Nhà trọ Vọng Thư vẫn là một lựa chọn sáng suốt hơn. Ừm... Thì ai lại không thích công việc nhẹ nhàng, ngày làm khoảng hai ba tiếng, bao ăn ở hẳn hoi chứ? Nhất là với một nô lệ tư bản như tôi đây.
“Với lại, ông bà chủ và mọi người cũng đối xử với mình rất tốt nữa.”
Nhưng tôi chợt khựng lại, một ý nghĩ vụt qua trong đầu. Nếu như hầu hết những chuyện mình trải qua ở Teyvat đều là các “Quest” như trong game. Vậy khi tôi hoàn thành hết chúng, thì liệu... tôi có thể trở về thế giới cũ không?
Ý nghĩ đó đã bị tôi bác bỏ ngay lập tức, nó viển vông như việc người ngoài hành tinh sẽ tấn công trái đất. Game này Quest thì nhiều vô kể như những hạt cát ở sa mạc vậy. Hoàn thành hết á? Mơ đi.
Nhưng dù sao, sang Mondstadt cũng không tệ. Ở đó tôi có thể gặp thêm nhiều người, biết đâu tình cờ lại tìm được một manh mối để quay về. Cứ cắm rễ ở nhà trọ cũng không phải là ý hay và trên hết tôi cũng không muốn làm phiền Verr Goldet và Huai’an thêm nữa.
Ánh mắt vô tình rơi xuống cánh tay đang băng bó, khẽ thở dài một tiếng:
“Phải rồi, còn cả cái thứ ánh sáng ảo ma kia nữa.”
Nó luôn xuất hiện một cách rất kì quặc, dường như ánh sáng ấy chỉ phản ứng với những gì liên quan đến oán khí thôi nhỉ? Tôi đã thử dùng vào lúc bình thường, chẳng có gì xảy ra. Nếu đến Mondstadt, biết đâu tôi sẽ tìm ra được nguồn gốc và cách hoạt động của nó chăng.
“Tại sao nó lại xuất hiện vào lúc đó chứ?”
Tôi cứ thế chìm trong những suy tư sâu xa đó, chẳng biết đã qua bao lâu. Chén trà trên tay đã không còn hơi ấm từ bao giờ, khẽ đặt nó lên bàn, ngả người về phía sau như đang trút đi một gánh nặng.
Bỗng lọt vào mắt tôi là những thứ vô cùng quen thuộc được cất gọn ở góc bàn, nơi có ánh đèn le lói khó khăn chiếu sáng màn đêm tĩnh mịch. Đó là một bộ quần áo tôi đã mặc lúc vừa bị đưa đến đây, thẻ nhân viên và một chiếc vòng ngọc Jadeite xanh lá, trên thân vòng có khắc dòng chữ nhỏ “Bình an một đời”.
Cầm chiếc vòng trên tay, tôi lại bất giác nhớ đến họ. Suốt hơn hai tháng qua, tôi đã chẳng dám đeo nó nữa. Vì tôi sợ... nếu nó có mệnh hệ gì, thì chẳng phải sẽ không còn chút hy vọng gì để bấu víu vào sao?
“Thử một chút cũng được mà nhỉ? Dù sao thì cũng tốt hơn không làm gì...”
Khẽ siết chặt chiếc vòng trong tay, bản thân cũng thầm đưa ra quyết định cuối cùng. Cho dù là niềm tin mỏng manh, một hy vọng hão huyền do tôi tự ảo tưởng ra cũng được, tôi không quan tâm, nếu có khả năng tôi vẫn sẽ nắm lấy.
“Mình nhất định sẽ trở về nhà bằng mọi cách.”
“Nhất định là như vậy!”
