Ficool

Chapter 43 - Chương 22: Tạm Biệt Vùng Đất Khế Ước – Tiến Đến Với Hành Trình Đầy Gió

Những tia nắng sớm của Liyue vẫn ấm áp như nhung, nhưng hôm nay, không khí ở Nhà trọ Vọng Thư lại trầm lắng đi một phần. Dưới mảnh sân rộng lớn, sự tấp nập vẫn hiện hữu: vô số người hối hả lướt qua nhau.

Những chàng trai lực lưỡng đang thận trọng vác những thùng rượu to tướng lên các xe ngựa kéo hàng. Cách đó không xa là Elzer, anh đang lịch thiệp trò chuyện cùng hai thương nhân trong đoàn.

Mei lúc này đứng ở lan can tầng trên, dõi mắt nhìn xuống khung cảnh nhộn nhịp bên dưới. Cô lại đưa mắt nhìn quanh khung cảnh đã quá đỗi thân thuộc này, lòng dấy lên một cảm giác luyến tiếc khó tả. Khẽ thở dài, cô tự hỏi:

“Mình sẽ rời khỏi đây thật sao?”

Như vừa nhận ra bản thân đang tự nói một điều thừa thãi, Mei vội đưa tay, vỗ “bốp” lên má, buộc mình phải trấn tĩnh:

“Tỉnh táo lên nào! Còn phải tìm cách về nhà nữa!”

Mei cứ thế đắm chìm vào mớ suy nghĩ hỗn độn của riêng mình, đến nỗi những bước chân “lộp cộp” sau lưng cũng không thể lôi cô ra khỏi mớ bòng bong đó. Một giọng nói không hề xa lạ cất lên, kèm theo một cái vỗ vai nhẹ nhàng:

“Đã chuẩn bị xong hành lí chưa, Mei?”

Mei giật mình thót tim, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường khi thấy Verr Goldet. Cô gãi đầu, cười gượng gạo đáp:

“Haha, bà chủ. Tôi có hành lí đâu mà chuẩn bị chứ. Quần áo đều là của nhà trọ cả.”

Verr Goldet nghe vậy, khẽ cau mày, giọng nói trầm đi đôi chút:

“Đồ tôi đã đưa có nghĩa là nó đã thuộc về cô. Cứ mang đi đi.”

“Tôi hiểu rồi.” Mei có chút bối rối đáp lại.

Bỗng, một chiếc khăn nhỏ lọt vào tầm mắt Mei. Khi cô còn đang ngơ ngác chưa kịp định hình, Verr Goldet đã nhẹ nhàng nhét chiếc khăn mềm mại đó vào tay cô:

“Giữ lấy nhé!”

“Ơ... cái này...” Mei ngạc nhiên nhận lấy chiếc khăn.

Cô cầm nó trong tay, không kìm được sự cảm thán dâng trào trong lòng. Chiếc khăn mềm mại như được dệt từ hàng ngàn cánh hoa Nghê Thường, chính giữa thêu một đóa Túi Lưu Ly màu tím trong, thêm vào những đường kim tinh xảo khiến nó trông diễm lệ vô cùng.

“Sao thế, cô không thích nó à?” Verr Goldet nhìn Mei hỏi dò.

“Không đâu, nó rất đẹp! Cảm ơn bà chủ nhiều ạ.” Mei vội vàng xua tay phủ nhận.

Verr Goldet gật đầu, tỏ vẻ hài lòng.

“Ừm, nhớ giữ kĩ đấy.”

Im lặng chốc lát, cô lại nói tiếp. Giọng nói nhỏ nhẹ, khác hẳn sự nghiêm trang thường thấy:

“Nếu không muốn ở lại Tửu trang Dawn nữa... thì cứ quay về đây nhé.”

Mei đơ người khi nghe lời nói ấy. Cô khẽ cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Verr Goldet. Hốc mắt bỗng dưng đỏ hoe, sống mũi cay cay. Cô nghẹn giọng đáp:

“Được ạ.”

Sau đó, Verr Goldet quay trở lại quầy, tiếp tục công việc thường ngày của mình. Mei lúc này đã bình tĩnh trở lại, ngồi xuống một chiếc bàn, cô lại bất giác đưa mắt về phía chân trời.

Đâu đó, những làn gió mát nhẹ nhàng thổi đến, như thể muốn an ủi tâm trạng người thiếu nữ. Nhưng ngọn gió hôm nay lại mang một thứ gì đó rất khác lạ, như một ánh mắt vô hình đang dõi theo cô. Khẽ nhấp một ngụm trà, Mei cảm thán:

“Hừm, sao gió hôm nay lạ vậy ta? Không giống mọi ngày.”

“Ài, chắc do mình tưởng tượng ra thôi.” Cô đặt tách trà xuống bàn, thầm nhủ bản thân.

---

Những tia nắng chói chang bắt đầu rọi vào căn phòng quen thuộc. Mei gấp gọn những bộ đồ cô thường mặc vào chiếc vali cầm tay do Verr Goldet đưa. Khẽ lau giọt mồ hôi trên trán, cô lẩm bẩm:

“Chắc đem nhiêu đây là được rồi.”

“Haizz, dù Bà chủ đã nói cứ mang hết đi... Nhưng mình sao làm như vậy được chứ. Mặt đã đủ dày lắm rồi.”

Khẽ đưa mắt nhìn chiếc vòng tay đang đặt trên bàn, Mei thoáng khựng lại. Cô nhìn nó một lúc lâu, sau đó thở hắt ra một hơi dài rồi đeo nó lên tay.

“Cộc cộc cộc.”

Tiếng gõ cửa vang vọng bên ngoài, lại kèm theo giọng nói hào sảng, khiến Mei không khỏi tò mò.

“Ông chủ và cả Yanxiao nữa!?” Mei mở cửa, há hốc miệng vì ngạc nhiên.

“May thật, cô còn ở đây. Tôi tưởng cô đã lên xe ngựa rồi chứ.” Yanxiao vuốt ngực, thở phào nhẹ nhõm.

“Diluc nói tôi cứ từ từ thu dọn, anh ấy sẽ đợi. Giờ tôi đang định ra xe đây.” Mei đặt chiếc vali ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại.

Lúc này, Huai’an khẽ nhét vào tay Mei một bình rượu, vẫn giữ giọng điệu vui vẻ, ông nhắc nhở cô:

“Nhớ chia sẻ cho mọi người uống cùng nhé.”

Yanxiao cũng tiến đến, nhét một hộp điểm tâm vào tay còn lại của Mei. Anh ho khan một tiếng, nói thẳng thắn:

“Nếu không chê tay nghề của tôi thì cứ nếm thử.”

Mei bật cười, vội vàng lắc đầu phủ nhận:

“Haha, sao có thể chứ! Tay nghề của anh là số một ở cái Liyue này luôn đó.”

“Xem ra khẩu vị của cô cũng không tệ nhỉ.” Yanxiao hưởng ứng đáp lại, đôi mắt ánh lên ý cười.

Huai’an nghe cuộc trò chuyện của cả hai thì cũng vui vẻ góp lời, khẽ vỗ vai Mei, ông cất tiếng:

“Nếu hết rượu hay thấy đồ ăn ở Mondstadt không hợp khẩu vị, thì cứ về lại Vọng Thư nhé.”

“Lúc đó tôi sẽ mang ra cho cô.”

Mei hít một hơi sâu, rồi nở một nụ cười. Nhưng nụ cười ấy lại chứa đựng một sự buồn bã khó tả:

“Cảm ơn hai người rất nhiều! Cũng không còn sớm nữa, tôi đi đây.”

Yanxiao khẽ gật đầu, còn Huai’an khẽ vẫy tay, giọng nói có chút trầm lặng:

“Bảo trọng nhé, Mei.”

---

Trông thấy Mei bước xuống từ phía cầu thang, Diluc khẽ bước đến. Giọng nói của anh vẫn lãnh đạm như thường lệ:

“Chuẩn bị xong hết rồi chứ?”

“Xong hết rồi.” Mei gật đầu đáp lại.

Diluc bỗng nhiên đưa tay về phía Mei. Trong sự ngạc nhiên của cô, anh cầm lấy chiếc vali và tiến thẳng ra phía xe ngựa. Mei thấy vậy thì hoảng loạn, tay chân huơ loạn cả lên:

“Ơ... Lão gia Diluc, vali của tôi…”

Trong lòng cô, vô số câu hỏi đã nảy lên: “Đừng nói với mình là anh ta sợ trong đó có ám khí, hay bơm nổ chậm gì đó nha trời!”

Trái với sự lúng túng của Mei, Diluc lại rất điềm nhiên mà cất tiếng:

“Sao tôi có thể để một quý cô tự xách vali được chứ.”

Mei nghe xong chỉ có thể gượng cười, bước theo anh ra xe ngựa.

Trước khoảng sân rộng, là hai chiếc xe ngựa và xe kéo. Đa số mọi người đều đang tập trung lên xe. Chỉ còn lại hai bóng hình vẫn đứng đó như đang chờ đợi ai đó: Elzer và một người đàn ông xa lạ mà Mei chưa từng gặp mặt.

“Hửm!? NPC mới hả ta. Quest này là cái nào vậy?” cô thắc mắc trong lòng.

Người đàn ông có đôi mắt và mái tóc nâu hạt dẻ bước đến gần Diluc và Mei, khẽ nở nụ cười, cuối chào một cách lịch thiệp:

“Mọi thứ đã chuẩn bị hoàn tất, có thể xuất phát rồi, thưa Lão gia.”

Diluc nhìn ông ta, một ánh nhìn lạnh lẽo, khẽ cất tiếng, giọng nói đều đều:

“Vất vả rồi, Viber.”

Sau đó, anh bước đến chiếc xe ngựa đầu tiên trong đoàn, nhìn về phía Mei, cất tiếng:

“Phía bên này.”

“Hình như có gì đó sai sai ở đây thì phải.” Mei thầm cảm thấy bất an trong lòng.

Thấy cô vẫn còn đứng chết trân tại chỗ mà không cất bước, Elzer lúc này tiến đến, khẽ chạm tay lên vai cô, giọng nói nhẹ nhàng:

“Mau lên xe đi, Lão gia đang chờ cô đó.”

Mei lúc này như bị sét đánh, miệng há hốc, đôi chân run rẩy. Khẽ lau đi giọt mồ hôi, cô gượng cười bước đến cạnh Diluc:

“Tôi có thể đi chung với Elzer không?”

Diluc khẽ liếc nhìn Elzer một cái, sau đó nhìn lại về phía Mei, giọng nói lạnh nhạt:

“Elzer còn việc khác phải làm, không thể tiếp đón cô chu đáo được.”

Mei ngoài mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng bên trong đã gào thét điên cuồng:

“Tiếp đón chu đáo cái quái gì chứ! Chỉ cần nhìn lướt qua cái khuôn mặt lạnh lùng kia thôi, tôi đã nuốt không trôi bánh rồi!”

Ngừng một chút, anh nói tiếp:

“Lên xe đi.” Diluc khẽ đưa tay ra, như thể để cô bám vào.

Mei lúc này chỉ có thể bất lực làm theo. Ánh mắt cầu cứu trong vô vọng nhìn về phía Elzer. Vẻ đáng thương ấy lọt hết vào mắt Elzer, nhưng anh chỉ có thể gượng cười, chắp tay thành khẩn như đang ngầm ý: “Lần này tôi không thể giúp được cô rồi.”

Đoàn xe bắt đầu lăn bánh, đi đến bên chiếc cầu nối liền nhà trọ với Dịch Hoa Châu. Mei khẽ quay đầu ngó qua cửa sổ, nhìn lại nơi này lần cuối. Cảm nhận được luồng gió mát lan tỏa khắp xung quanh, những ký ức cũ từng trải qua ở đây lại vô thức lướt qua đầu cô.

Mei khẽ thở dài, cảm thấy một sự luyến tiếc không thể nói thành lời bủa vây lấy bản thân. Cô vẫn muốn ở lại thêm chút nữa, để có thể tiếp tục trò chuyện cùng Verr Goldet, cắt tỉa cây cảnh với Huai’an và cùng Yanxiao làm bếp. Nhưng giờ đây, khi bản thân đang ngồi trên chiếc ghế êm ả của xe ngựa, Mei lại cảm thấy trống rỗng đến lạ.

Diluc trông thấy Mei có vẻ chán nản, chỉ khẽ lướt qua và không để ý đến. Nhưng khi thấy cô cúi đầu, ngắm nhìn chiếc vòng trên tay với vẻ buồn bã, anh đã cất tiếng, giọng nói đầy dứt khoát:

“Những lựa chọn của chúng ta đều có cái giá của nó. Cô đã quyết định rồi. Giờ hãy nghĩ về những gì đang chờ đợi phía trước, thay vì những gì chúng ta đã bỏ lại.”

Mei thoáng ngẩn người khi nghe câu nói này của Diluc. Tuy lời nói này được thốt ra một cách lạnh lùng, nhưng nó lại khiến cho tâm trạng Mei khá hơn một cách kì lạ.

Khẽ liếc nhìn chàng trai đang nghiêng đầu ngó ra cửa sổ, như chưa từng thốt lên câu nói ấy. Một lúc sau, Mei đã có động tĩnh. Hít sâu một hơi như để lấy lại tinh thần, cô dõng dạc cất tiếng:

“Lão gia nói rất đúng. Hành trình phía trước của tôi còn rất dài, không thể tiếp tục buồn bã như vậy được.”

Diluc gật đầu, sau đó nhìn xuống cánh tay mới thay băng của Mei, hỏi dò:

“Vết thương của cô thế nào rồi?”

“Nó vẫn ổn, không còn chảy máu quá nhiều nữa.” Mei dè dặt cất lời.

Diluc đáp lại một tiếng, rồi lại tiếp tục nhìn sang phía cửa sổ, giọng nói đều đều:

“Những ngọn gió ở Liyue lúc nào cũng kì lạ như vậy sao?”

“Hửm?” Mei khó hiểu trước câu nói ấy, nhưng vẫn bỏ qua như không nghe thấy gì.

Đang đi về hướng Dịch Hoa Châu, cô bắt gặp một nhóm Nhà Mạo Hiểm đang trò chuyện rôm rả về vấn đề gì đó. Mei chỉ nghe loáng thoáng được vài câu như:

“Người dân quanh đây vào sáng sớm hai ngày trước, đã phát hiện nhiều vết máu kì lạ thật sao?”

“Ừm, chỉ có vết máu thôi, không phát hiện thêm gì cả. Đến hôm nay thì cũng không còn dấu vết gì luôn.”

“Đáng sợ thật...”

Sau đó, xe ngựa nhanh chóng đi xa khiến cô không thể nghe ngóng thêm gì nữa.

“Sao nghe quen quen vậy ta?” Mei thắc mắc trong lòng.

Diluc thấy Mei tập trung hóng chuyện đến nỗi gần như trườn người ra ngoài cửa sổ, nên đã hỏi dò, ánh mắt chăm chăm nhìn thẳng vào Mei:

“Cô có vẻ rất hứng thú với những tin đồn đó nhỉ?”

“Haha, có sao? Chắc anh nhìn nhầm rồi đó.” Mei gãi đầu, cố gượng cười.

“Cô đã làm việc tại Vọng Thư khá lâu nhỉ? Cô thấy đấy, đôi khi những người làm dịch vụ lại là người biết rõ về thế giới này hơn cả những kẻ nắm quyền. Cô Mei, có vẻ cô nắm được nhiều thứ hơn những gì cô thể hiện.” Ánh mắt Diluc lặng lẽ quan sát biểu cảm trên khuôn mặt đối phương.

“Không đâu, công việc của tôi ở nhà trọ không cần phải nắm nhiều tin tức đến thế.” Mei vội vàng xua tay phủ nhận.

“Trời ơi! Mình biết ngay mà, ngồi chung xe với Diluc quả nhiên là một cực hình.” trong lòng Mei thầm gào thét.

Xe ngựa cứ thế đi xa dần, Nhà Trọ Vọng Thư cũng dần khuất sau những tầng mây dày đặc. Trong suốt chuyến đi, Mei vẫn luôn trong trạng thái dè dặt, phòng trường hợp Diluc lại bất ngờ hỏi thêm thứ gì đó. Nhưng may thay, đến tận bây giờ anh ta vẫn chưa cất tiếng lần nào.

Ánh nắng nhỏ bé của buổi chiều tà nhẹ nhàng chiếu xuống, nhuộm đỏ một vùng trời màu cam ấm áp. Trái ngược lại, bên trong chiếc xe ngựa lại lạnh lẽo một cách kì lạ. Vẫn không có tiếng nói nào cất lên, không gian chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, khiến Mei "không rét mà run".

“Không khí này... thấy ghê quá đi à.” cô rùng mình, thầm nghĩ.

“Chắc hẳn mình đã phải dùng hết vận xui cuộc đời mới được ngồi chung với Diluc. Lẽ ra kịch bản phải là được ngồi cạnh Elzer, vui vẻ thưởng trà, ăn bánh, cùng ngắm hoàng hôn chứ.” cô nàng thầm oán than trong lòng.

Cứ thế, sự chán chường và mệt mỏi bao vây lấy Mei. Đôi mắt cô bắt đầu chùng xuống, cảm giác uể oải lan tỏa khắp cơ thể, khiến Mei bất giác tựa người vào góc cửa sổ và thiếp đi lúc nào không hay.

“Cộc!” Một chấn động nhỏ từ ngoài xe ngựa truyền vào, khiến đầu Mei va nhẹ vào bả vai Diluc. Nhưng cô nàng vẫn ung dung thở đều, hoàn toàn không hay biết gì.

Diluc cúi đầu, nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn đang say giấc. Hơi thở ấm áp của cô phả nhẹ vào bả vai anh. Anh thở dài, khẽ dịch người lại gần để cô tựa vững hơn, không có thêm động tĩnh gì.

Sau đó, lại tiếp tục đưa mắt nhìn bầu trời đang dần phủ một màu đen huyền bí bên ngoài. Diluc lại rơi vào trầm tư, một mảng ký ức về buổi tối hôm đó, cái ngày Mei cho anh và Elzer thấy được bí mật của “The Vanity of the Wind” bỗng hiện về.

---

“Sao chứ!? Lão gia muốn mời cô ấy đến tửu trang làm việc sao?” Elzer đứng bật dậy, thảng thốt cất tiếng.

“Có gì không ổn sao? Tôi thấy cô ta cũng được việc đấy chứ.” Diluc khoanh tay, bình thản tựa người vào cửa sổ trong căn phòng.

Elzer lúc này đã lấy lại được dáng vẻ điềm đạm, nhưng ánh mắt anh vẫn còn dao động, đắm chìm trong sự suy tư.

“Không phải như vậy... Mei... Chúng ta chưa biết gì về cô ấy mà. Ngài làm như vậy có phải quá vội vàng không?”

Diluc nhìn thẳng vào Elzer, lạnh lùng cất lời:

“Ừm, có lẽ là vậy."

Ánh mắt Diluc hướng về phía ly nước nho đặt trên bàn, anh tiến về phía nó, nhấc lên, lắc nhẹ theo vòng tròn một cách thành thạo.

"Nhưng tôi không nghĩ đó chỉ là trùng hợp. Cô ta biết nhiều hơn những gì thể hiện ra. Từ chuyện rượu, đến cuốn sách... mọi thứ đều gợi lên nghi ngờ."

“Dù sao, nếu có thể khai thác được những gì cô ta biết, thì đây ắt hẳn là một quân bài đáng giá.”

Elzer lúc này dường như đã bị lời nói của Diluc thuyết phục. Anh không muốn can dự quá nhiều vào các quyết định của Diluc, anh tin ông chủ của mình.

“Vậy, nếu cô ấy làm điều gì đó gây hại cho Mondstadt thì sao?” Elzer nhẹ giọng, một câu hỏi cuối cùng anh dành cho Diluc.

Diluc nhướng mày, giơ cao chiếc ly, màu tím sẫm của nó tựa như màn đêm tối tăm, nuốt trọn lấy ánh đèn phía trên. Ánh mắt anh sắc bén, giọng nói lạnh đi vài phần:

“Người tôi mang về, tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm.”

“Nếu cô ta gây hại, tôi sẽ đích thân chấm dứt mọi rắc rối.” Giọng nói đanh thép, nhấn mạnh từng chữ.

Cuối cùng chỉ còn nghe những tiếng "ực" sảng khoái, cùng với ly nước nho dần vơi đi. Elzer nghe xong chỉ khẽ thở dài, chấp thuận theo lời ông chủ.

More Chapters