Ficool

Chapter 41 - Chương 21: Những Điều Chưa Thể Nói

“Buổi chiều – Nhà bếp”

Không gian bếp nhà trọ Vọng Thư yên tĩnh, chỉ có tiếng xì xèo lách tách từ chiếc bếp lửa. Mei đứng trước Yanxiao, hai tay chắp lại trước ngực, mắt lấp lánh ánh hi vọng.

“Chuyện là như vậy như vậy đó... Yanxiao đại sư, giúp tôi được không?” cô nhỏ nhẹ, vừa thỉnh cầu vừa cố tỏ ra thành kính.

Yanxiao khẽ thở dài, ánh mắt không giấu vẻ phiền lòng nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu.

“Được thôi… chỉ cần cô chịu làm theo thôi. Nhưng nhớ, trong bếp này, tuyệt đối đừng phá hỏng thứ gì.”

“Rõ ạ!” Mei cười tươi, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.

Với sự hướng dẫn tỉ mỉ của Yanxiao, cô bắt đầu từng bước nấu món Đậu Hũ Hạnh Nhân: ngâm hạnh nhân trong nước ấm, xay nhuyễn, nấu với đường và hương liệu. Mei liên tục quan sát, học hỏi, đôi lúc lóng ngóng làm đổ vài thứ, lại có lúc cho lộn gia vị, khiến bao công sức đổ sông đổ bể. Nhưng cô vẫn tỉ mỉ thực hiện đến cùng, không bỏ cuộc.

Yanxiao vừa chỉ dẫn, vừa lẩm bẩm:

“Chưa từng ai hỏi tôi cách làm món này… chỉ có Hàng Ma Đại Thánh…”

“Ồ! Mau kể đi chứ, tôi đang nghe nè!” Mei háo hức thúc giục, ánh mắt sáng lên.

“Haizz… thôi, tập trung vào nồi trước đi, những chuyện khác để sau.” Yanxiao khẽ thở dài, nửa trách nửa thương.

Sau một hồi loay hoay, Mei cuối cùng đã tạo ra thành phẩm của mình. Cô cẩn thận múc một phần đậu hũ ra dĩa, đặt trước mặt Yanxiao, giọng đầy mong đợi:

“Xin mời đại sư thưởng thức tay nghề của tôi.”

Yanxiao nhìn dĩa đậu hũ hắc ám trước mặt, lòng chợt dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Anh miễn cưỡng múc một muỗng, nếm thử… rồi cau mày, lùi ra một bước.

“Ặc! Thứ gì vậy?” anh ôm mặt, không giấu nổi sự hoảng hốt.

“Cô định đầu độc Hàng Ma Đại Thánh sao?” Yanxiao vừa nói vừa đặt dĩa xuống bàn.

Mei cười gượng, gãi đầu:

“Haha, không đến mức đó đâu…” Trong mắt cô vẫn ánh lên niềm vui, ít ra Yanxiao vẫn chịu nếm thử thứ này.

Vài giờ trôi qua, sau nhiều nỗ lực, dĩa Đậu Hũ Hạnh Nhân cuối cùng đã hoàn thiện. Mei nhìn Yanxiao, ánh mắt cầu mong một lời khen. Anh khẽ múc muỗng nếm lại lần nữa, trầm tư giây lát, rồi gật đầu một cách từ tốn, âm thầm chấp nhận.

Mei mừng rỡ, mắt sáng lên như sao, liên tục cảm ơn Yanxiao. Cô nhẹ nhàng đặt Đậu Hũ Hạnh Nhân vào một chiếc hộp nhỏ, cẩn thận niêm phong, rồi nhanh chóng rời khỏi bếp, lòng ngập tràn cảm xúc, chuẩn bị cho khoảnh khắc sắp tới với Xiao.

---

“Buổi tối – Trước cửa phòng Xiao”

Lấy hết can đảm, Mei nhấc tay gõ nhẹ lên cánh cửa đang đóng chặt.

Cộc cộc cộc!

“Xin chào, Xiao! Là tôi đây.”

Năm phút trôi qua mà vẫn không có ai đáp lại. Mei nhíu mày, lại kiên trì gõ tiếp, nhưng kết quả vẫn y nguyên như vậy.

“Haizz, hết cách rồi. Đành phải mặt dày lên xíu thôi!”

Cô hít một hơi thật sâu, cố lấy hết can đảm, rồi quả quyết cất tiếng:

“Xiao, tôi biết ngài đang ở trong đó.”

Ngập ngừng một chút, Mei hít thêm một hơi nữa, rồi lớn giọng:

“Nếu ngài còn không ra mở cửa...tôi... tôi sẽ nằm đây ăn vạ luôn đó!”

Lời nói này cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Sau vài nhịp, cánh cửa chậm rãi hé mở, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc với ánh mắt hổ phách, nhìn Mei với vẻ miễn cưỡng nhưng không giấu được sự quan sát.

“Có việc gì sao?” Giọng nói lạnh lùng, xa cách vang lên như mọi khi.

Mei khẽ cúi đầu, siết chặt chiếc hộp trong tay. Cô thở hắt, rồi đưa hết can đảm tiến về phía Xiao:

“Cái này...là một chút lòng thành của tôi, ừm... Xiao hãy nhận nhé.”

Xiao thoáng ngẩn người, mắt nheo lại, chăm chú nhìn chiếc hộp trong giây lát, rồi lắc đầu:

“Hãy mang về đi, tôi không có thói quen nhận quà của phàm nhân.”

“Ngài thật sự không muốn nhận nó sao?” Mei khẽ hỏi, giọng nhỏ nhẹ.

“Dù sao tôi cũng không nếm ra được vị gì đâu.” Xiao đáp lại một cách thẳng thắn.

Không gian bao trùm trong một sự im lặng chết chóc, Mei lúc này cúi gầm mặt xuống, đôi vai khẽ run rẩy, những âm thanh thút thít khẽ vang lên.

“Xin lỗi, Xiao. Lần sau tôi sẽ không làm phiền ngài nữa đâu.”

Chứng kiến cảnh tượng quen thuộc sắp diễn ra, Xiao lúc này cứng đờ người, mắt mở trừng trừng, không biết phải làm thế nào, anh chỉ có thể mấp máy môi.

“Gì... Gì vậy?” Anh hỏi, giọng khẽ lạc đi.

“Không có gì… chỉ là… làm ra thứ này tốn nhiều thời gian quá. Trong lúc làm còn không cẩn thận nên bị thương nữa…” Mei dùng cánh tay còn trống che lấy khuôn mặt ủ rũ.

“Hưm, sao mình không rặn ra được giọt nước mắt nào hết vậy trời? Chiến thuật này thất bại rồi sao?... Không được... ráng thêm chút nữa đi Mei!” Cô gào thét một cách điên cuồng trong lòng.

Xiao nhìn cảnh tượng này, chỉ có thể thở dài, nhận lấy chiếc hộp và đặt nó lên bàn. Giọng anh từ tốn, nhưng vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng:

“Lần này tôi sẽ nhận, nhưng sẽ không có lần sau đâu!”

Anh tiến gần Mei, ánh mắt hổ phách lướt qua cô một lượt, rồi lại hạ xuống, lạnh lùng nhắc nhở:

“Chẳng phải đã nói rất nhiều lần rồi sao? Đừng tiếp xúc với tôi nữa.”

Nếu là bình thường, Mei ắt hẳn sẽ phản bác lại, sẽ nói rằng bên cạnh Xiao rất an toàn. Nhưng giờ đây cô chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối khó tả, nhẹ giọng cất tiếng:

“Có lẽ... Sau này tôi sẽ không làm phiền ngài được nữa rồi.”

“Hửm?” Xiao khoanh tay, nghiêng đầu, ánh mắt lộ vẻ bối rối trước câu nói của thiếu nữ.

“Haha, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé Xiao, tôi đi trước đây.”

Xiao nhìn theo bóng dáng Mei khuất dần trên bậc thang, mắt dán vào chiếc hộp trên bàn. Những câu hỏi không ngừng hiện lên trong đầu anh, nhưng cuối cùng, vị dạ xoa ấy chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, thở hắt ra như để xua tan những suy nghĩ rối ren, rồi thốt lên một câu ngắn gọn:

“Phàm nhân thật khó hiểu.”

---

“Vài giờ sau – Ban công Nhà Trọ Vọng Thư”

Màn đêm phủ kín khắp nơi, tựa như một tấm vải nhung dày đặc bao trùm lấy mọi vật. Gió thổi nhẹ quanh các ngọn đèn tiêu, làm những ngọn lửa nhỏ chập chờn trong bóng tối. Không gian tĩnh mịch một cách kì lạ, nhưng với một vị tiên nhân như Xiao, đó lại là sự bình yên hiếm hoi.

Xiao đang ngồi tựa vào một thân cây to lớn phía mái ngói của nhà trọ, đưa mắt nhìn ra nơi xa xăm nào đó, cơ thể anh khẽ thả lỏng như đang hòa mình với mọi sinh linh đang tồn tại.

Lúc này, một bóng người từ lối đi xuất hiện, tiếng bước chân đều đều, giọng nói lãnh đạm nhưng quen thuộc khẽ vang lên:

“Ồ! Trùng hợp thật đấy. Hiếm khi lại gặp được ngài ở nơi đây đó.” Verr Goldet nhàn nhạt cất tiếng.

“Vì hôm nay ma vật ít hơn mọi ngày.” Xiao trả lời, giọng đều đều.

“Ra vậy.” Verr Goldet khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua Xiao một thoáng, như chần chừ nhưng rồi lại trở về bình thường.

“Vết thương của ngài sao rồi?”

“Những vết thương đó không là gì với tôi đâu.” Xiao khẳng khái đáp lại.

Verr Goldet gật đầu, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi anh. Một khoảng lặng trôi qua, cô khẽ thở dài, nở một nụ cười thoáng buồn:

“Cảm ơn ngài rất nhiều, Xiao.”

Xiao khẽ hạ mắt, anh hiểu cô đang nói về điều gì. Nhưng anh lại không quá quan tâm đến nó, lòng biết ơn của một ai đó, hay sự bất kính của họ, giờ đây không còn quan trọng với anh nữa.

Có lẽ... cảm xúc đó đã bị mài mòn đi, sau hàng ngàn năm chiến đấu không ngừng nghỉ. Lòng Xiao lúc này không chút gợn sóng, thản nhiên đáp lại.

“Tôi đã chọn bảo vệ nơi này, thì chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ.” Anh đáp, giọng nói đều đều.

“Haha, quả là phong cách của ngài nhỉ?” Verr Goldet cười khẽ, ánh mắt thoáng trầm xuống.

Cô như nhớ ra điều gì, tiếp tục cất tiếng:

“Chắc hẳn ngài đã nhận được quà chia tay của Mei rồi nhỉ?”

“Quà chia tay?” Giọng Xiao vọng xuống, pha lẫn chút tò mò và ngạc nhiên.

Như đã nhận ra điều gì đó bất thường, lúc này Verr Goldet không giấu được sự hiếu kỳ, hỏi ngược lại Xiao.

“Bộ cô ấy không nói với ngài rằng ngày mai sẽ xuất phát đến Mondstadt sao?”

Xiao lúc này im lặng không đáp lời, đôi mắt nhìn thẳng về phía những hàng cây mọc san sát nhau. Verr Goldet thấy vậy thì thở nhẹ một tiếng, giọng nói đầy nhấn nhá:

“Ngày mai, ngài có định đến tiễn Mei không?”

Xiao khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng đều đều như tảng băng:

“Chuyện của phàm nhân chẳng liên quan gì đến tôi cả.”

Không đợi Verr Goldet nói thêm, Xiao khẽ xoay người. Giống như một cái bóng bị xua tan bởi ánh trăng, cơ thể anh ta tan biến trong một làn gió xoáy nhỏ, chỉ để lại tiếng lá trúc xào xạc và một khoảng trống lạnh lẽo.

Verr Goldet nhìn theo khoảng trống mà Xiao vừa biến mất, khóe môi vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt khẽ trĩu nặng.

“Haha, thật sự sẽ không đến sao?”

Giữa màn đêm tĩnh mịch ấy, tiếng gió như thể mang theo câu nói của cô, tan vào không trung.

More Chapters