“Đêm khuya – khu đất trống phía sau nhà trọ Vọng Thư”
Đêm nay, trời trong như mặt gương, nguyệt quang rọi khắp nhân gian, chiếu qua từng kẽ lá, len vào từng bậc đá sau nhà trọ Vọng Thư. Gió khe khẽ thổi qua, đưa theo mùi cỏ cây ẩm ướt sau cơn sương mỏng. Cảnh vật lặng như tờ, chỉ có tiếng gió xào xạc, như đang ru ngủ những sinh linh còn thức giấc.
Mei miệng ngáp liên hồi, mắt nhắm mắt mở, lê từng bước chân lười nhác đến nơi đã hẹn.
Ngay khi cô nhìn thấy người đang đứng giữa khoảng đất trống, mọi cơn buồn ngủ đều bị đá bay ra khỏi đầu.
Là Xiao, anh vẫn với dáng vẻ cô độc và trầm tĩnh, đang đứng lặng lẽ dưới ánh trăng. Ống tay áo khẽ tung bay trong gió, mái tóc rối nhẹ vì sương đêm, đôi mắt màu hổ phách nhìn xa xăm như đang đắm chìm trong một cõi mộng nào đó mà không ai chạm tới được.
- Mei (đứng hình, đỏ mặt thầm cảm thán): Ôi! Đây chính là tuyệt sắc nam nhân trong truyền thuyết sao?
- Mei (ôm ngực, nghĩ tiếp): Aaa, con tim bé bỏng của mình đập nhanh quá. Bình tĩnh nào Mei ơi, không được mất liêm sĩ trước mặt Xiao nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy, Xiao quay lại. Cặp mắt lạnh lẽo như sương khuya vô tình bắt gặp ánh mắt... không mấy tỉnh táo của Mei.
- Xiao (lạnh nhạt): ...Cô đến rồi.
- Mei (giật mình, lắp bắp): À... ừ... xin chào, Xiao.
- Xiao: Nếu đã đến rồi thì bắt đầu thôi.
- Mei: Xiao à, thật ra tôi có chuyện muốn nói...
- Xiao: ...
- Mei (cầm chiếc lư hương, đưa qua cho Xiao): Ngài có thấy cái này nhìn quen quen không?
Xiao nhận lấy, cẩn thận xem xét từng đường nét, hoa văn, và màu men đã ngả màu thời gian. Trong khoảnh khắc đó, ánh trăng chiếu sáng chiếc lư hương khiến nó thêm phần trang nghiêm.
- Xiao (trầm ngâm): Chiếc lư hương này... rất tốt, có lẽ người tạo ra nó rất am hiểu về tiên pháp.
- Xiao (đưa chiếc lư hương lại cho Mei): Được tạo ra với mục đích duy nhất là dùng cho các nghi thức triệu hồi hoặc tiễn tiên.
- Mei (bất ngờ): Wow, không ngờ tôi may mắn tới vậy sao.
- Xiao: Cô đã tìm thấy nó ở đâu?
- Mei: Tôi tìm được nó tại khu đền bỏ hoang phía Nam Thiên Hoành Sơn, trong lúc tìm còn gặp được người quen của Xiao nữa á.
- Xiao (ngạc nhiên nhẹ): Người quen?
- Mei: Là Đồng Tước tiên sinh... anh ấy còn nhờ tôi gửi lời hỏi thăm tới ngài nữa đó.
Sau đó Mei bắt đầu kể về cuộc gặp gỡ của cô và Đồng Tước. Càng nghe, Xiao càng lặng người, ánh mắt dần trầm xuống. Anh im lặng lắng nghe Mei kể hết về cuộc gặp gỡ kì lạ, rồi mới nhẹ giọng đáp:
- Xiao: Quả nhiên là phong cách của Đồng Tước nhỉ.
- Xiao: Nhưng trông thấy Liyue của ngày hôm nay... chắc anh ấy cũng đã đạt được mong muốn rồi.
Anh khẽ thở dài, như đang gác lại một nỗi niềm xa xưa nào đó, rồi quay sang Mei.
- Xiao: Không có việc gì nữa thì bắt đầu nghi thức thôi.
Mei gật đầu chắc nịch, lòng đầy quyết tâm, cả hai nhanh chóng bày biện đồ lễ lên chiếc bàn. Sau đó Xiao tiến về phía đất không xa, dùng nhánh cây vẽ nên một vòng tròn.
- Xiao: Ừm! Vậy là được rồi, tiếp theo sẽ đến phần quan trọng.
Gió đêm lại thổi về, mang theo tiếng động lạch cạch của những chiếc lá khô va vào nhau, như thể cũng đang hồi hộp trước buổi nghi lễ kỳ bí này.
- Xiao (nghiêm túc): Quá trình thực hiện gồm bốn bước là dâng hương, tịnh tâm, niệm chú và phóng tên.
- Xiao (liếc nhìn Mei): Phần này tôi giao cho cô.
- Mei (mặt tái mét): Hả!?
Cô há hốc miệng, như thể bản thân vừa bị gọi lên kiểm tra miệng đột xuất khi trong đầu không có lấy một chữ. Xiao không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu bắt đầu.
- Mei (lúng túng gãi đầu): Ưm... tôi có thể... không phóng tên được không?
- Xiao (thẳng thừng): Không được, đây là tiên pháp.
- Xiao (thẳng thừng): Nếu không thực hiện đủ các bước, pháp thuật sẽ bị phản phệ. Lúc đó... hậu quả cô tự gánh lấy.
Mei nuốt nước bọt cái “ực”, hít sâu một hơi rồi tiến đến bàn chuẩn bị thực hiện nghi lễ.
- Xiao: Đầu tiên là “Dâng hương”, thắp một nén hương dâng lên Nham Vương Đế Quân.
Mei lấy một nén hương từ bó hương to tổ bố trước mặt, luống cuống châm lửa rồi cắm vào lư.
- Xiao: Kế tiếp là “Tịnh tâm”, tập trung suy nghĩ đến đối tượng cần triệu hồi, xóa bỏ mọi tạp niệm ngáng đường.
Mei nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra khuôn mặt, điệu bộ và cách hành xử của Tinh Nguyệt Thiên Quân. Càng nghĩ đến hắn ta, lửa giận trong Mei lại càng sục sôi.
- Mei (thầm chửi): Tên khốn... tên khốn... tên khốn kiếp...
- Mei (cố trấn tĩnh): Không được... tịnh tâm... mình phải tịnh tâm...
- Xiao: Tiếp đến là “Niệm chú”, đọc to thần chú “Đế Bà Dạ Xoa, tam thi áp giải”.
- Mei (dõng dạc): Đế Bà Dạ Xoa, tam thi áp giải!
- Xiao: Cuối cùng là “Phóng tên”, phóng mũi tên về phía vòng tròn tiên pháp, xem như đã lập khế ước.
Mei nắm chặt mũi tên trong tay, nhắm mắt hít sâu một hơi lấy tinh thần, rồi nhắm về hướng vòng tròn mà phóng đi.
Phập!
Mũi tên vừa bay không lâu đã ỉu xìu hạ cánh thẳng xuống đất, chưa đi được nửa quãng đường.
- Xiao (trố mắt): ….
- Mei (lúng túng thầm nghĩ): …Quả nhiên là mình có khác, phóng hụt rồi.
- Xiao (mặt không đổi sắc): Nghi thức... thất bại rồi.
- Mei (ngượng ngùng cất lời): Xin lỗi... Xiao, tại tôi chưa bao giờ đụng vào thứ này nên...
- Mei (ôm mặt, thầm than khóc): Huhu, giấu mặt vào đâu đây trời... mình yếu đuối đến vậy sao?
- Xiao: Không sao, làm lại cho đến khi nào được thì thôi.
- Mei: …
Mei thở dài não nề, tiếp tục theo hướng dẫn của Xiao mà bắt đầu lại nghi thức.
Lần thứ hai... phóng hụt tên.
- Xiao: Làm lại.
Lần thứ ba... vẫn tiếp tục hụt.
- Xiao: …
Lần thứ tư... như đã đoán từ trước.
- Xiao (che mặt, thầm nghĩ): Sao lại có một phàm nhân vô năng như vậy chứ?
Mei lúc này mệt đừ, nhưng vẫn cắn răng thực hiện lại nghi thức một lần nữa. Nắm chặt mũi tên trong tay, cô quyết tâm thầm nhủ:
- Mei: Phải làm được... lần này chắc chắn sẽ được.
Ngay khoảnh khắc vừa dứt lời, một bàn tay lạnh lẽo nhưng rắn chắc đặt lên tay cô. Xiao đã đứng sau lưng Mei lúc nào không hay, cầm tay cô một cách nghiêm túc… rất nghiêm túc.
- Xiao (lặng lẽ nói): Thả lỏng cơ thể. Nhắm thật chuẩn. Dồn lực phóng đi.
Cơ thể Mei lúc này bốc khói, mặt đỏ như quả cà chua, tim thì đập thình thịch như sắp chui ra ngoài hóng chuyện.
- Mei (ngại ngùng thầm nghĩ): Gần... gần quá... trời ơi! Mình muốn xỉu tại chỗ luôn rồi.
Xoẹt!
Mũi tên vút bay, rạch ngang màn đêm rồi cắm phập vào giữa vòng tròn. Mei lúc này tròn xoe mắt, há hốc mồm, không thốt được thành lời.
- Mei ( lắp bắp ): được...làm được rồi!
- Xiao (bình thản): Phần của cô xong rồi, còn lại để tôi.
- Xiao: Chuẩn bị tinh thần đón tiếp hắn đi.
- Mei (vẫn chưa hoàn hồn): À... ừ... được.
Xiao tiến đến phía vòng tròn, thi triển một loạt ấn chú khó hiểu rồi đập mạnh tay xuống mặt đất. Một luồng sáng chói lòa bừng lên từ vòng tròn tiên pháp, thổi tung lớp lá khô và bụi đất xung quanh.
- Xiao (cất tiếng): Triệu!
Không khí lập tức trở nên nặng nề. Trong màn khói mờ mịt, một bóng người nhạt nhòa bắt đầu hiện ra – Tinh Nguyệt Thiên Quân.
Hắn xuất hiện trong bộ trang phục giả tiên nhân đã nhăn nhúm, tóc tai rối bù, gương mặt ngơ ngác như vừa ngủ dậy.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (khó hiểu): Ơ... nơi này là đâu đây?
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (cúi mặt): Cơ thể mình sao vậy nhỉ? Lâng lâng như thể không có trọng lượng...
- Mei (khoanh tay, hừ một cái): Ngươi chết rồi thì có trọng lượng thế quái nào được?
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (hốt hoảng): Cái gì!? Chết... chết rồi á!?
- Tinh Nguyệt Thiên Quân: Sao có thể chứ... rõ ràng bổn tiên vừa mới thiếp đi ở nhà trọ Vọng Thư mà...
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (ngẫm ra điều gì đó): Phải rồi, chắc chắn là vậy. Bổn tiên chỉ đang nằm mơ mà thôi.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (tự tin bật cười): Haha, bổn tiên đúng là cao minh thật, đến cả giấc mơ cũng có phong cảnh tiên giới như này!
- Mei: Nằm mơ cái con khỉ... cái tên này hết cứu thật rồi.
- Mei (chỉ vào mặt hắn): Tên khốn khiếp kia... vừa giả danh tiên nhân, vừa xúi giục dân lành làm loạn, lại còn hại ta suýt ngắm gà khỏa thân!
- Mei: Hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (gào lên): Vô lễ! Trong giấc mơ của bổn tiên mà ngươi dám lộng hành như vậy sao!?
Hắn rít lên, vung tay định lao đến tấn công Mei thì một luồng khí mạnh mẽ chấn động không gian ập tới.
- Xiao (bình tĩnh niệm chú): Tĩnh!
Ngay lập tức, cơ thể Tinh Nguyệt Thiên Quân đóng băng giữa không trung. Tay hắn còn giữ nguyên tư thế đấm đang dang dở. Biểu cảm trên mặt là sự hoang mang tột độ.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (bàng hoàng): Chuyện... chuyện gì đang diễn ra vậy? Sao ta lại không cử động được chứ!?
Xiao bước lên phía trước, như một hộ vệ lạnh lùng che chắn cho Mei. Mei thì khỏi nói, như được buff max cấp độ, lao đến với sự hăng máu đỉnh cao.
- Mei (xắn tay áo, lườm lườm): Hơ hơ, có đại thánh bảo kê thì ngại gì không combat? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là nắm đấm của công lý!
Rồi cô lao vào...
Bốp! – một cú đấm vào bụng tên Tinh Nguyệt Thiên Quân.
Chát! – một cái tát vào má trái.
Chát! – thêm cái nữa bên má phải.
- Mei (thở hồng hộc, xoa xoa bàn tay): Hừ, đấm tên này đau tay thiệt sự.
- Xiao (nghiêng đầu quan sát): ….
- Xiao (nghĩ thầm): Phàm nhân khi trừng trị một ai đó... đều hành động như vậy sao?
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (lúc này khóc không ra nước mắt): Trả lại tiên tôn cho ta đi… đừng… đánh nữa…
- Mei (chế giễu): Hừ! Mới có vài chiêu đã than đau rồi, không phải ngươi pháp lực đầy mình sao?
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (mếu máo): Ta... ta thừa nhận là bản thân đã giả dạng tiên nhân mà...
- Tinh Nguyệt Thiên Quân: Đại tiên hãy tha cho ta lần này đi, nhất định không có lần sau đâu...
- Mei (chỉ sang Xiao): Ta không phải tiên nhân, bên đây mới là hàng real... là hàng thật nè!
- Tinh Nguyệt Thiên Quân: Hả!?
Xiao bước đến, toả ra khí thế áp đảo như muốn chém hắn làm đôi. Lạnh giọng cất tiếng:
- Xiao: Ngươi suốt ngày mạo danh tiên nhân lừa dối mọi người, đuổi tà mà không trừ, chẳng màng đến an nguy của chúng sinh.
- Xiao: Lâu dần chắc chắn sẽ tha hóa, bị tà ma dụ dỗ đến nỗi sa đọa, muôn kiếp chẳng thể hồi tâm.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân: Ngài... ngài là...
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (chợt nhận ra, chắp tay cung kính): Cho tiểu nhân mạn phép hỏi, tên danh của ngài là gì vậy ạ?
- Xiao: …
Thấy Xiao chẳng đáp, Mei lúc này mới lên tiếng:
- Mei: Còn ai vào đây nữa? Chính là Hàng Ma Đại Thánh đó.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân: Thật... thật sao...
- Mei (tự tin): Nhìn khí thế là biết rồi, cần gì hỏi nữa.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (ngẫm nghĩ rồi mừng rỡ): Quả nhiên là trời cao phù hộ, lúc sinh thời lại được gặp Hàng Ma Đại Thánh – Hộ Pháp Dạ Xoa!
- Tinh Nguyệt Thiên Quân: Quả thật là ngài rồi!
- Mei: Ngươi biết Xiao hả?
- Tinh Nguyệt Thiên Quân ( xúc động ): Đương nhiên rồi! Từ nhỏ tôi đã nghe chuyện về Hàng Ma Đại Thánh mà lớn lên đó.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân: Vào một hôm, tôi tìm thấy Bách Vô Cấm Kỵ Lục từ di vật ông nội để lại.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân: Ban đầu tôi chỉ thích giả làm tiên nhân thôi, nhưng về sau lại càng lún sâu hơn mà không thoát ra được.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (thành tâm): Chuyện đến nước này, tôi sẽ không tái phạm nữa đâu.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (quay sang Mei): Còn về việc khi đó tôi xém hại cô mất mạng... thành thật xin lỗi, vì lúc đó hoảng loạn quá... nên mới hành xử như vậy.
Nghe vậy, Mei cũng nguôi đi cơn giận. Phẩy tay, nói:
- Mei: Được rồi, tạm tha thứ cho ngươi đó.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (quay sang Xiao): Hôm nay trước mặt Hàng Ma Đại Thánh, tôi xin thề... từ nay sẽ hành thiện tích đức, yên ổn sống qua ngày, không làm bại hoại danh dự của tiên nhân nữa!
- Xiao: Ta sẽ ghi nhớ... giờ thì đi đi.
- Tinh Nguyệt Thiên Quân (xúc động): Cảm ơn ngài rất nhiều... tôi sẽ không quên khoảnh khắc này đâu.
Sau đó, linh hồn Tinh Nguyệt Thiên Quân từ từ tan biến vào hư không, như thể hắn chưa từng tồn tại. Xiao lúc này quay sang Mei, cất tiếng:
- Xiao: Việc cần làm cũng đã xong, tôi đi trước đây.
- Mei (gật đầu, hơi nuối tiếc): Vậy... tạm biệt, Xiao.
