Ficool

Chapter 21 - Chương 11: Ngôi Nhà Thứ Hai?

“Buổi sáng – Nhà trọ Vọng Thư”

Ánh nắng chói chang len lỏi qua những tầng mây, chiếu rọi lên mái ngói cong cong của nhà trọ Vọng Thư. Mặt hồ phía xa long lanh phản chiếu bầu trời xanh biếc, cây cỏ khẽ lay động trong làn gió mát lành của vùng núi, cùng với tiếng chim hót ríu rít khắp nơi.

Mei lững thững bước xuống cầu thang, tay còn dụi mắt, quần áo xộc xệch, trông như chưa tỉnh ngủ. Vừa bước được vài bậc, cô đã bị chặn lại bởi một giọng nói nhẹ nhàng nhưng không kém phần nghiêm nghị.

- Verr Goldet: Sao rồi, Mei? Mọi chuyện tiến triển thuận lợi chứ?

- Mei (cười toe toét, giơ ngón tay cái): Không một sai sót luôn! Bà chủ yên tâm nha.

- Verr Goldet (mỉm cười, tỏ vẻ hài lòng): Tốt lắm.

- Mei: Cũng may là có bà chủ và mọi người nên buổi lễ mới diễn ra suôn sẻ như vậy á.

Chợt như sực nhớ ra điều gì, Mei nghiêng đầu, hạ giọng như thám tử hỏi cung.

- Mei: À mà... từ khuya hôm qua đến nay, bà chủ có thấy tên nào khả nghi rời khỏi đây không?

- Verr Goldet (trầm ngâm một lát rồi đáp): Ý cô là kẻ giả mạo tiên nhân ấy à? Hắn rời đi từ sáng sớm, vẻ mặt thì tái mét, hấp tấp như thể có quỷ đuổi theo sau vậy.

Nói rồi cô lấy từ trong ngăn kéo ra một bọc giấy và quyển sách quen thuộc, đưa cho Mei:

- Verr Goldet: Hắn để lại thứ này nhờ tôi gửi cho cô. Một lá thư và... Bách Vô Cấm Kị Lục.

Mei nhận lấy, chần chừ một chút nhưng vẫn mở phong thư ra. Cô nhìn lướt qua một lần rồi quả quyết gấp lá thư lại.

- Mei (nghĩ thầm): Dài quá... không đọc.

Nhưng chưa đi được hai bước, cô đã quay đầu lại như bị lương tâm kéo về.

- Mei (tiếp tục nghĩ thầm): Nhưng... nếu có điều quan trọng trong đây thì sao...

Thế là cô lại mở thư ra. Mắt lướt qua từng dòng chữ ngay ngắn, đó là lời sám hối của Tinh Nguyệt Thiên Quân.

Hắn kể rằng bản thân vô cùng hối hận vì những việc đã làm, giờ muốn chuộc lỗi bằng cách hành thiện giúp đời, chu du khắp Teyvat để “cải tà quy chính”.

Cuối thư, hắn không quên ca tụng Xiao – người đã lặng lẽ bảo vệ Liyue qua hàng ngàn năm qua mà không có lấy một lời than vãn nào.

- Mei (nghiêng đầu cảm khái): Ồ! Những lời ca tụng Xiao này, hơi bị chuẩn đó nha.

- Mei: Còn về Bách Vô Cấm Kị Lục, phải tranh thủ trả lại cho Xiao mới được.

---

“Buổi trưa – Nhà bếp”

Nắng trưa trải dài trên lối mòn dẫn vào nhà trọ, xuyên qua những tán lá đung đưa trong gió, để lại từng mảng sáng tối loang lổ trên nền đất. Không khí lúc này vẫn thoảng hương gỗ và mùi lá trà khô phảng phất từ hiên trước. Mei lúc này đang lết từng bước vào bếp như sắp xỉu tới nơi.

- Mei: Yanxiao ơi, tôi đói quá, có gì ăn không vậy? Bánh bao, cơm chiên, cháo nóng gì cũng được...

Cô chống tay lên bàn, than thở bằng cả tấm lòng chân thành của người vừa hoàn thành đại sự sáng nay. Nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng đáng sợ của một căn bếp không người.

- Mei (ngơ ngác): Ủa gì kỳ dạ... Yanxiao đâu rồi?

Cô đảo mắt một vòng thì giật mình khi phát hiện có một bóng người quen thuộc đang ngồi ở chiếc bàn nhỏ trong góc khuất gần chân cầu thang.

Mái tóc đen pha xanh lam dài ngang gáy, chiếc mặt nạ dạ xoa đeo bên hông, ánh mắt sâu hun hút như vực thẳm... Không cần nhìn kỹ cũng biết là ai.

- Giọng nói quen thuộc (lạnh lùng cất lên): Anh ta không có ở đây đâu.

- Mei (gật mình): Xiao!?

Cô thở phào, vỗ ngực như vừa thoát khỏi cú jumpscare, rồi nhanh nhảu bước tới gần với khuôn mặt rạng rỡ.

- Mei: May ghê, tôi tính đi tìm ngài để trả lại Bách Vô Cấm Kị Lục nè.

- Xiao (nhìn lướt qua, rồi nhận lấy): Ừm. Vất vả rồi.

- Mei (gãi đầu): Hehe...

Đảo mắt nhìn sang bàn, cô phát hiện một đĩa cá nướng còn bốc khói nghi ngút đặt trước mặt Xiao.

- Mei: Ồ! Là Cá Li Hổ nướng sao? Hôm nay Xiao đổi khẩu vị rồi hả?

Xiao khựng lại một chút, ánh mắt hơi trầm xuống.

- Xiao: Đây là món sinh thời Đồng Tước thích ăn nhất...

- Xiao: Nên tôi muốn nếm thử xem vị của nó ra sao.

- Mei (ngập ngừng): Vậy... vậy sao.

- Mei (thầm nghĩ, mặt hơi xụ xuống): Aaa… lại lỡ lời nữa rồi. Mồm miệng này có ngày rước nghiệp mà.

Không khí giữa cả hai chợt trở nên yên ắng. Xiao lặng lẽ gắp miếng cá, còn Mei thì cứ đứng tần ngần như thể chưa muốn rời đi, nhưng lại không biết nên nói gì.

Cuối cùng, chính Xiao là người lên tiếng trước.

- Xiao: …Còn chuyện gì nữa sao? Tôi thích một mình dùng bữa.

- Mei (lúng túng đáp): À… ừm… Vậy… tôi đi đây, không làm phiền ngài nữa...

Dù bước chân có hơi chùn lại, nhưng Mei vẫn quả quyết rời khỏi bếp. Có điều, trong lòng cô cứ len lỏi một cảm giác lưu luyến kỳ lạ.

Dẫu biết Xiao vốn là người không giỏi bày tỏ, nhưng những thay đổi nhỏ nhặt gần đây lại khiến cô nhận ra… anh đã dần mở lòng, dù chỉ là chút ít.

---

“Buổi tối – Nhà trọ Vọng Thư”

Đêm đã buông xuống khắp núi rừng Liyue, trải một lớp chăn nhung màu chàm sẫm lên từng đỉnh núi, từng mái nhà. Đèn lồng treo trên nhà trọ lần lượt được thắp sáng, ánh lửa cam nhè nhẹ lung linh trong gió, in bóng lên những bụi hoa Nghê Thường phía dưới mặt đất.

Trong căn phòng ăn chính giữa nhà trọ, ánh sáng ấm áp phủ lên chiếc bàn tròn bằng gỗ mun đã ngả màu theo năm tháng. Bốn chiếc ghế được kéo sát lại, những chiếc bát gốm men lam tỏa khói nghi ngút.

Những thứ mỹ vị đó: cá đuôi sóc, canh trứng hạt sen, măng chua tươi và một đĩa bánh bao vàng ươm thơm mùi vừng. Mùi hương quen thuộc ấy hòa cùng mùi trà lài dịu nhẹ, khiến cả gian phòng dường như cũng... đói bụng theo.

- Verr Goldet (rót trà, điềm tĩnh cất tiếng): Mọi người vất vả rồi nhỉ?

Mei lúc này miệng đang nhai bánh bao, nhưng cũng hưởng ứng với câu hỏi mà gật đầu liên tục.

- Yanxiao (phì cười, đặt đũa xuống): Haha, ăn từ từ thôi. Có ai bỏ đói cô đâu.

- Mei (nuốt bánh bao cái ực, hừ lạnh một tiếng): Anh còn dám nói, buổi trưa là ai không có trong bếp. Bỏ đói tôi nguyên buổi chứ!

- Yanxiao (tỏ ra bất đắc dĩ đáp): Cái này đâu thể trách tôi được! Hàng Ma Đại Thánh lâu lâu mới đích thân xuất hiện gọi món, sao tôi có thể phá hoại không gian riêng tư của ngài ấy chứ.

Nghe vậy, Mei có chút thuận tai mà lên tiếng.

- Mei: Cũng... cũng đúng...

- Huai’an (thở dài): Ta mới về chưa được một tháng mà đã có chuyện như vậy xảy ra rồi...

- Huai’an: Cũng may có Hàng Ma Đại Thánh ra tay giúp đỡ. Nếu phải trực tiếp xử lý... danh tiếng nhà trọ e là sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều rồi.

- Mei (gật đầu, nét mặt trở nên nghiêm túc hiếm thấy): Đúng đó, ông chủ... tên đó được nước làm càng lắm. Lúc ở nghi thức, hắn còn tính hành hung tôi nữa đó.

- Yanxiao (hơi sững người): Thật sao, cô có bị thương không?

- Mei (khoanh tay, vênh mặt tự hào): Tất nhiên là không rồi! Có Hàng Ma Đại Thánh bảo kê mà, sao tôi có thể bị thương được chứ!

- Verr Goldet (nét mặt giãn ra, dịu giọng cất tiếng): Không sao là tốt, tôi đã cho người giữ kín chuyện này rồi.

- Verr Goldet: Nên không cần phải lo lắng nữa đâu.

- Mei (giơ ngón cái cảm thán): Ồ! Quả là bà chủ có khác.

Huai’an vui vẻ cũng gật đầu tán thành, sau đó qua một lúc trầm ngâm ông đột ngột cất tiếng.

- Huai’an: Khi đến Thương Cảng Liyue, ta nghe mọi người nói rằng Tửu Trang Dawn đang mở rộng kinh doanh ở nơi đây và điểm đến đầu tiên chính là nhà trọ Vọng Thư.

- Huai’an (quay sang Verr Goldet): Thật vậy sao, Goldet?

- Verr Goldet (nhàn nhã gật đầu): Đúng vậy! Lúc chàng còn ở Thương Cảng, Elzer đã xuất hiện đề nghị với em về việc đó.

- Verr Goldet: Nhưng em vẫn còn băn khoăn, nên chưa nhận lời của hắn.

- Verr Goldet: Chàng thấy lời đề nghị hợp tác này thế nào?

- Huai’an (nghĩ ngợi một chút rồi cất tiếng): Việc hợp tác này có mặt tốt cũng có mặt xấu, chung quy lại không tồi.

- Huai’an (suy tư): Nhưng vẫn cần xem xét kỹ, không thể để ảnh hưởng tới sự yên tĩnh của nơi này được.

- Mei (gật đầu tán thành): Ông chủ nói chí phải, nghĩ đến cái cảnh khách lữ hành đến đây rồi say rượu, quậy phá khắp nơi, làm phiền mọi người...

- Mei (rùng mình): Mỗi lần ngủ trưa thì đều bị phá giấc ngủ... nghỉ thôi đã muốn điên lên rồi.

- Yanxiao (vừa gắp rau vừa lẩm bẩm): Cô mà nổi điên chắc cả Vọng Thư này rung rinh mất…

- Mei (giả vờ trợn mắt): Nè nha! Đừng có hạ thấp sức công phá của tôi như vậy chứ. Nếu anh muốn biết thế nào là “cơn thịnh nộ của Mei”, thì cứ thử hỏi tên Tinh Nguyệt Thiên Quân là biết liền.

Cả bàn lại cười vang, tiếng đũa va vào bát, tiếng ấm trà được rót đầy. Từng khoảnh khắc ấy, nhẹ nhàng như những làn gió lùa qua vách gỗ, mang theo sự ấm áp của một mái nhà hiếm hoi giữa vùng đồng bằng bao la.

Trong lòng Mei dù vẫn còn trăm mối lo chưa dứt, nào là chuyện xuyên không, nào là hành trình phía trước. Nhưng khoảnh khắc này, khi được ngồi cùng những người thân quen, cô cảm thấy mình đang thực sự sống trong một thế giới đúng nghĩa.

Chứ không phải nơi mà mọi người chỉ lặp đi lặp lại vài câu thoại được lập trình sẵn, rồi mãi mãi chẳng thể thay đổi.

More Chapters