Bình minh nơi Vọng Thư thức giấc bằng những vệt nắng vàng rực rỡ, len lỏi qua khung cửa sổ gỗ, chiếu vào căn phòng nhỏ của Mei. Tiếng ồn ào quen thuộc từ dưới sảnh vọng lên, đánh thức cô khỏi giấc ngủ còn vương vấn. Đôi mắt còn mơ màng dụi nhẹ, Mei khẽ ngồi dậy, ngước nhìn khắp căn phòng tĩnh lặng trước khi những hoạt động thường nhật bắt đầu.
Sau những nghi thức quen thuộc buổi sáng, Mei thả mình vào dòng người qua lại ở khu vực tiếp khách, một thói quen nhỏ để tìm kiếm niềm vui giữa những ngày phiêu bạt. Ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt, từng góc nhỏ, cho đến khi dừng lại ở một chiếc bàn khuất sau cột trụ, nơi Diluc và Elzer đang chìm trong một cuộc trò chuyện trầm lắng.
Giọng Diluc trầm thấp vang lên, mang theo một chút nghi hoặc.
- Diluc: Vậy là cậu định đốt nó đi sao?
Elzer ngồi đối diện, đôi tay siết chặt một cuốn sách cũ kỹ, gân tay nổi lên.
- Elzer: Đúng vậy! Lần này tôi đã quyết tâm rồi. Thứ này… không nên tồn tại thì tốt hơn.
Giọng anh nghẹn lại, ánh mắt nhìn cuốn sách như nhìn một vật thể ô uế.
- Elzer: Đó là tất cả những gì tôi có thể làm cho ông ta lúc này…
Câu nói cuối cùng chìm vào không gian tĩnh lặng, mang theo một nỗi buồn khó tả.
Mei khựng lại, những lời nói của họ như một sợi dây vô hình níu giữ sự chú ý của cô. Nhưng ánh mắt cô lại hoàn toàn bị cuốn hút bởi cuốn sách trong tay Elzer.
- Mei: Ủa, cuốn sách đó quen quá vậy ta. không lẽ là…
Một cảm giác mơ hồ trỗi dậy trong lòng Mei, như một mảnh ký ức xa xôi vừa chợt lóe sáng. Không thể kìm nén sự tò mò đang trào dâng, Mei vô thức tiến lại gần chiếc bàn, cất tiếng chào hỏi một cách tự nhiên nhất có thể.
- Mei: Chào buổi sáng Diluc, Elzer.
Cả Diluc và Elzer đều có phần bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của Mei. Diluc khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng chút lạnh lùng lướt qua cô, trong khi Elzer nở một nụ cười nhẹ, có phần gượng gạo.
- Mei ( ánh mắt không rời quyển sách, cất lời ): Cho tôi hỏi một chút, quyển sách đó tên gì vậy?
Elzer cúi đầu nhìn xuống cuốn sách, ngón tay vuốt nhẹ lên bìa giấy đã sờn cũ.
- Elzer: Đây là ‘The Vanity of the Wind’, một cuốn sách đã bị cấm lưu hành ở Mondstadt.
- Mei ( liếc nhanh qua trang bìa, chắc chắn trong lòng ): Không thể sai được, có một quest ở Sumeru đã nhắc về nó.
- Mei: Tôi có nghe chút ít về nó rồi thì phải, được viết bởi Khemusanta – một nhà văn rất nổi tiếng ở Mondstadt đúng không?
Ánh mắt Elzer chuyển sang cuốn sách, mang theo một nỗi chán ghét sâu sắc.
- Elzer: Đúng vậy, nhưng cuối cùng ông ta lại viết ra một tác phẩm rác rưởi như vậy... chẳng có gì ngoài những lời chế nhạo lịch sử Mondstadt và phong thần Barbatos.
- Elzer ( giọng nói chua chát ): Là một con dân của phong thần, ông ta đã tự đạp đổ đi chính danh dự mà mình đã tạo nên, chỉ vì vài đồng mora ít ỏi.
- Elzer: rốt cuộc...tại sao ông ta lại viết lên một thứ như vậy chứ?
- Mei ( tò mò cất tiếng ): Sao anh biết rõ về Khemusanta vậy?
Elzer im lặng một thoáng, rồi khẽ thở dài, ánh mắt nặng trĩu.
- Elzer:…Ông ấy là cha của tôi.
- Mei: Hả!?
Mei không khỏi kinh ngạc, miệng há hốc, đôi mắt mở to không tin vào những gì vừa nghe thấy. Nội tâm Mei gào thét, hàng loạt câu hỏi không lời đáp xoay quanh trong đầu.
- Mei: What!? Elzer là con trai của Khemusanta á? Trong lore có nghe nhắc gì đâu trời!
- Mei: Kỳ vậy ta, đây là đang ở trong quest nào nữa vậy? Không có gợi ý nào sao?
Diluc quay sang nhìn Mei, gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy. Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại sắc bén quan sát phản ứng của Mei.
- Diluc: Tin tức này đối với cô ấy có vẻ rất sốc nhỉ?
Elzer khẽ nhếch môi, một nụ cười khinh miệt thoáng qua.
- Elzer: Cũng phải thôi, trước khi viết ra thứ kia thì ông ta đã được rất nhiều người yêu mến, ngưỡng mộ mà.
- Mei ( đồng tình, thầm nghĩ ): Cái này thì đúng nha, Khemusanta tuy không trực tiếp xuất hiện trong quest đó, nhưng là một nhân vật để lại ấn tượng tốt với tôi.
- Mei ( nghĩ thầm): Còn về việc vì sao Khemusanta lại viết ra ‘The Vanity of the Wind’…
Dòng suy nghĩ của Mei bị cắt ngang bởi giọng nói ôn hòa của Elzer. Anh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh, mỉm cười ái ngại với cô.
- Elzer: Ngại quá, để cô phải nghe thấy những điều không hay rồi.
- Mei ( vội lắc đầu, nở một nụ cười tươi tắn ): Haha, sao có thể chứ. Tôi rất vui vì anh đã chia sẻ câu chuyện của bản thân đó.
- Mei ( ánh mắt nghiêm túc nhìn sang Elzer): Nhưng, nếu tôi nói cha của anh không phải là người như vậy… anh có tin tôi không?
Khi nghe câu hỏi đó, đôi mắt Elzer khẽ cụp xuống, ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
- Elzer: Sự thật không phải đã quá rõ ràng rồi sao…
- Mei ( thở dài trong lòng ): Haizz, không tin cũng phải thôi, Khemusant thuộc tuýp người nói ít làm nhiều mà.
- Mei ( nghĩ thầm): Còn về quyển sách đó… nó chính là chìa khóa quyết định trong câu chuyện này.
- Mei ( đấu tranh nội tâm ): Nhưng… mình có nên nói ra không nhỉ, lỡ giống như vụ rượu có độc hôm trước thì sao?
Mei đang chần chừ, ánh mắt dao động giữa sự tò mò và lo lắng. Cô nhìn vào đôi mắt của Elzer khi anh nhắc về cha mình – một ánh mắt phức tạp, vừa có sự tức giận, khinh miệt, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một nỗi đau xót không thể che giấu. Hít sâu một hơi, ánh mắt hiện lên sự kiên quyết, siết chặt bàn tay, Mei lên tiếng:
- Mei: Elzer! Có thể cho tôi mượn quyển sách này được không? Ngày mai tôi nhất định sẽ trả lại cho anh.
- Elzer ( có phần nghi ngờ, nhìn Mei với ánh mắt dò xét ): Mei tiểu thư mượn nó làm gì chứ? Dù sao cũng là thứ không tốt đẹp gì. Thà đọc sách về ủ rượu còn có ích hơn.
- Mei ( chắp tay, giọng thành khẩn ): Không sao đâu, tôi đọc được hết đó. Cho tôi mượn đi mà, Elzer.
Elzer nhìn sang Diluc, như đang chờ đợi sự đồng ý từ chủ nhân của mình. Diluc nhìn Mei một lát, ánh mắt không lộ rõ cảm xúc, rồi khẽ gật đầu. Elzer trầm ngâm một chút, cuối cùng cũng lên tiếng:
- Elzer: Được rồi! Tuy không biết tại sao cô lại muốn mượn nó như vậy… nhưng cho nó tồn tại thêm một ngày nữa cũng không ảnh hưởng gì.
- Mei ( mừng rỡ reo lên ): Cảm ơn nha! Thôi không làm phiền hai người nữa, tôi đi đây.
Trước khi rời đi, Mei quay lại, nhìn thẳng vào mắt Elzer với một sự chắc chắn kỳ lạ.
- Mei: Elzer, ngày mai tôi sẽ cho anh biết một sự thật không thể thật hơn á. Anh chuẩn bị sẵn tinh thần đi nha.
Elzer nhìn theo bóng dáng Mei khuất dần sau cánh cửa, trong lòng đầy những hoài nghi.
- Elzer: Tuy tôi không hiểu Mei tính làm gì, nhưng tôi sẽ đợi cô.
Sau khi Mei đi khuất, Diluc mới cất tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Giọng anh trầm thấp, ẩn chứa một sự nghi ngờ không hề nhỏ.
- Diluc: Cô ta khi nào cũng xuất hiện vào những lúc như thế này hết, trùng hợp thật nhỉ.
Elzer trầm tư nhìn vào nơi Mei vừa đứng, ánh mắt mang theo một chút hy vọng le lói.
- Elzer: Nhưng những lời cô ấy nói… Cha tôi không phải loại người như vậy, còn về cuốn sách đó nữa… khiến tôi có chút mong đợi.
- Diluc ( nhìn Elzer, khẽ gật đầu ): Chẳng phải đó là điều tốt sao? Biết đâu sự thật lại không phải như chúng ta đã thấy thì sao?
Nghe được lời này của Diluc, Elzer rũ mắt xuống, như chìm đắm trong những suy tư miên man về một quá khứ xa xôi. Diluc thấy vậy thì đứng dậy, cất tiếng:
- Diluc: Tôi về phòng nghỉ ngơi trước đây.
- Elzer ( khẽ gật đầu, mats không rời quyển sách ): Ừm, tôi hiểu rồi.
Sau khi Diluc đã rời đi, Elzer vẫn ngồi ngây ra đó, chìm đắm trong những câu hỏi không có lời giải đáp.
- Elzer: Rốt cuộc tại sao năm ấy, cha lại viết ra cuốn sách đó chứ?
- Elzer: Rốt cuộc những điều mình đã biết bao năm qua… có phải là sự thật không?
Anh cứ thế đắm chìm trong những dòng hồi tưởng về người cha tưởng chừng như đã hiểu rõ, bất giác nhớ về một ngày đã rất xa…
---
“11 năm trước – một ngôi nhà cũ ở góc nhỏ thành Mondstadt…”
Elzer, khi ấy còn là một chàng trai trẻ, đang cần mẫn quét dọn sân nhà. Bất chợt, một bóng dáng quen thuộc nhưng cũng xa lạ hiện ra trước mắt anh. Đó là một người đàn ông gầy gò, ốm yếu, khuôn mặt hốc hác lộ rõ vẻ khắc khổ. Bộ quần áo trên người ông xộc xệch, mái tóc rối bù, dường như đã lâu không được chăm sóc, khiến ông trông già hơn nhiều so với tuổi thật.
- Elzer ( tức giận thốt lên, giọng nói đầy chua xót ): Cha về đây làm gì chứ? lại còn viết ra một thứ như thế nữa. Mọi người đều nếu cha là kẻ phản quốc... Cha không cảm thấy xấu hổ sao?
Ánh mắt anh căm phẫn, lại thêm phần bi ai nhìn thẳng vào người đàn ông. Khemusanta thấy vậy chỉ khẽ thở dài, một tia chua chát thoáng qua trên gương mặt hốc hác.
- Khemusanta: Dù sao cũng đã nhận mora rồi, họ thích thế nào thì ta viết thế đó thôi.
Giọng ông bình thản đến lạnh lùng, như thể đang nói về một chuyện chẳng liên quan đến mình. Elzer nghe được câu nói đó thì nghẹn ngào cất tiếng, sống mũi cay cay.
- Elzer: Cha bỏ rơi tôi và mẹ suốt bốn năm trời, Lúc ông đi biệt tích thì bà ấy đã đau lòng đến nỗi sinh bệnh rồi qua đời. Đám tang của bà ấy cũng không thấy ông xuất hiện!
Giọng anh vỡ vụn, những ký ức đau buồn ùa về như cơn lũ.
- Elzer: Bây giờ lại nói như thể tất cả mọi chuyện là bình thường… tại sao cha vẫn còn mặt mũi để quay về vậy?
Nói đến đây, đôi mắt Elzer đã đỏ hoe, trực chờ những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Anh nhớ mẹ, nhớ giọng nói dịu dàng và những cử chỉ ấm áp của bà, nhớ những lời an ủi nghẹn ngào về việc cha sẽ sớm trở về…
Anh cũng nhớ những đêm bà tựa người mệt mỏi bên khung cửa sổ, ánh mắt thất thần dõi ra ngoài màn đêm tĩnh lặng, miệng khẽ mấp máy:
“Vẫn chưa trở về sao…”
“Chẳng phải đã hứa rằng cả nhà sẽ cùng nhau tham gia Lễ Hội Hoa Gió như mọi năm sao?”
- Khemusanta ( khẽ thở dài, giọng ông trầm xuống ): Elzer à, nghe ta nói này, Ta yêu cô ấy hơn bất cứ thứ gì trên đời, cả con và cô ấy đều là những báu vật vô giá của ta...
- Elzer ( cắt ngang lời cha, giọng anh run rẩy ): Đủ rồi, đừng nói nữa! Mẹ đã chết rồi, ông nói những thứ này để làm gì chứ?
- Elzer ( giọng nói nghẹn lại trong cổ ): Lúc nhỏ…tôi đã từng rất ngưỡng mộ ông, muốn lớn lên cũng có thể trở thành một nhà văn như vậy. Rốt cuộc tại sao chứ?
- Khemusanta ( hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn xa xăm ): Nhà văn gì đó… dẹp đi, ta không làm nữa.
Nghe được những lời này, Elzer sững người một chút, bao nhiêu cảm xúc dồn nén bỗng chốc vỡ òa.
- Elzer ( giọng nói chua sót, xen lẫn sự tức giận và thất vọng ): Tôi thấy ông từ bỏ làm nhà văn cũng đúng thôi, một người đánh đổi danh dự và lòng tự trọng chỉ vì mora thì cũng không cần phải đặt bút nữa.
Khemusanta chỉ nhìn anh, mỉm cười buồn bã, không một lời giải thích nào được thốt ra. Mối quan hệ giữa hai cha con cứ thế xa cách dần theo năm tháng, như một vết nứt không thể hàn gắn.
“9 năm trước – căn nhà gỗ ở ngoài thành Mondstadt…”
Elzer nhẹ nhàng đưa chén thuốc đến bên giường cho người đàn ông đang nằm thoi thóp.
- Elzer ( giọng khẽ khàng ) : Thuốc này rất tốt, được chính tay Baizhu tiên sinh kê đó. Nếu chịu khó uống thường xuyên thì sẽ có khả năng khỏi bệnh.
Khemusanta nằm trên giường, cơ thể gầy yếu như bị rút cạn sinh khí. Ông cố gắng gượng dậy, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy. Giọng nói yếu ớt, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự thanh thản lạ kỳ.
- Khemusanta: Cơ thể này của ta… ta là người biết rõ nhất. Đừng có tìm cách chạy chữa cho ta nữa, vô ích thôi.
- Khemusanta: Có lẽ… cha sắp được đoàn tụ với mẹ con rồi…
- Elzer ( vội ngăn lời cha, hốc mắt hơi đỏ ): Đừng nói những điều xui xẻo như vậy nữa... Chắc chắn đơn thuốc này sẽ có hiệu quả thôi!
- Khemusanta ( khẽ mỉm cười, giọng khàn đặc ): Haha, sau cùng… ta đã viết ra một tác phẩm rác rưởi nhất nhỉ?
- Elzer ( khẽ thở dài, giọng anh có chút trách móc ): Đến nước này rồi còn nói chuyện đó làm gì.
- Elzer: Dù sao thì… danh tiếng của ông cũng đã không còn lại chút gì sau khi nó ra đời rồi.
---
Dòng hồi tưởng của Elzer bị cắt ngang bởi một tiếng chào hỏi lịch sự vang lên từ phía sau.
- ???: Haha, xin chào ngài Elzer.
- Elzer ( giật mình hoàn hồn, khẽ quay đầu lại ) Ồ! Xin chào ông chủ.
- Huai’an ( tiến đến, nở nụ cười hòa nhã trên môi ): Ngồi thất thần lâu như vậy, là đang có tâm sự sao?
- Elzer ( vội mỉm cười, lắc đầu nhẹ ): Không có gì, tôi chỉ đang nhớ lại chút chuyện cũ thôi.
- Elzer ( khéo léo chuyển chủ đề ): Về việc hợp tác giữa nhà trọ và tửu trang, ngài và phu nhân đã có câu trả lời chưa?
- Huai’an ( đáp lời, nụ cười vẫn không tắt trên môi ): Về việc đó, chúng tôi cần thêm thời gian để suy nghĩ.
- Elzer ( xua tay, tỏ vẻ không hề gấp gáp ): Haha, không cần vội vã đâu, tôi và ông chủ sẽ chờ đợi câu trả lời của hai vị.
Sau khi nhận được câu trả lời, Elzer xin phép rời đi để nghỉ ngơi. Huai’an cũng không níu kéo, hào sản tiễn anh một đoạn.
