Ficool

Chapter 166 - Chương 20: Cá… hay xác cá voi?

Chương 20: Cá… hay xác cá voi?

Động tĩnh khi Carlo đứng dậy khiến cả con tàu lắc mạnh.

Chiếc tàu chở hàng khổng lồ tạo bọt trắng trên mặt biển yên ả — nhưng không thể che nổi thân hình hắn.

“Áo!”

Trong khoang, Blue và Echo kêu lên.

Chúng vừa bắt được vài con chuột trong bếp để ăn tạm.

“Keng…”

Một cái muỗng rơi xuống.

Blue nhìn sang, rồi kêu gọi Delta.

“Áo hô?”

“Áo!”

Trên boong có tiếng đáp lại — không căng thẳng, cũng không bình thường.

Tình huống… chưa rõ.

“Ù——”

Con tàu nghiêng nhẹ.

Carlo thò đầu ra, nhìn về phía phát ra va chạm.

Biển vẫn xanh thẳm —

Nhưng dưới mặt nước… có một bóng xanh.

Không — là con tàu đang đẩy bóng đó đi.

Tàu đã giảm tốc từ lúc va chạm, chỉ là Carlo chưa nhận ra.

Đó là gì?

“Két——”

Hắn bước lên boong, kim loại kêu rít.

Hắn nâng cao vị trí, nhìn xuống.

Bóng xanh lớn hơn tưởng tượng.

Kèm theo vệt đỏ nhạt —

Sinh vật sống.

Cá voi?

Carlo hít sâu, cúi xuống, lặn vào nước.

Tàu lập tức nghiêng mạnh — suýt lật.

Dưới nước —

Tầm nhìn khá rõ ở vùng nông, nhưng phía dưới là bóng tối vô tận.

Nước biển ấm lẫn máu lướt qua mặt.

Hắn nhìn về phía mũi tàu —

Một con cá voi dài ~24 mét bị kẹt ngang!

Theo hiểu biết hạn chế —

Có thể là Blue Whale.

Thân nó mắc vào phần “mũi tàu chữ U”.

Rõ ràng… thứ này không phải để kẹp cá voi.

Carlo lập tức nổi lên, trở lại trung tâm tàu.

Con tàu bật mạnh — trở lại cân bằng!

Blue và Echo trong khoang ngã lăn.

Rồi mọi thứ yên lại.

Con cá voi dài bằng nửa Carlo —

Không thể là bị tàu đâm chết… đúng không?

“Whale fall” rất đẹp —

Nhưng xác cá voi thường nổi lên do khí phân hủy.

Còn con này — chưa nổi.

Máu vẫn còn ấm.

=> Chết chưa lâu.

Không thể để vậy.

Carlo suy nghĩ, rồi rút chân khỏi boong.

Hắn nằm sấp trên boong —

Hai tay bám ngang, chân trong khoang, đầu thò ra.

Trông như hình chữ thập… hơi đáng yêu?

Delta vào khoang, chặn Blue và Echo lại.

Cả ba trốn vào hành lang.

Tiếng kim loại ép

Carlo dùng lực —

Mũi tàu bị ép xuống, đuôi nâng lên, chân vịt lộ ra, nước tung tóe.

Tàu: chịu khổ rồi…

Xác cá voi rơi ra.

Carlo lại lặn xuống —

Cắn vào thân nó —

Rồi chỉnh lại vị trí, khóa vào phần gốc đuôi.

“Ào ào——”

Hai chân đạp mạnh!

Hắn kéo cả con cá voi lên khỏi nước!

“BÙM!”

Đuôi tàu rơi xuống, sóng văng cao.

Carlo lùi lại, kéo cá voi vào khoang.

Âm thanh vật nặng rơi + nước tràn.

Mớn nước giảm — nhưng vẫn ổn.

Nếu hỏi sao Carlo kéo nổi >150 tấn —

Vì hắn là Giga kiểu ARK.

Tàu chạy nhanh hơn một chút.

Carlo nhìn xác cá voi —

Phát hiện điều lạ.

Trên thân có nhiều vết thương —

Không phải do hắn.

So sánh… không hề kém hắn.

Vậy—

Thứ gì gây ra vết này?

Biển… vết thương lớn… kẻ săn mồi…

Carlo đột nhiên nhớ ra điều gì đó —

Ngẩng đầu nhìn khắp mặt biển.

Không có gì.

Biển phẳng lặng, trời xanh —

Chỉ có hải âu bay qua.

Không tìm thấy gì.

Hắn ngồi lại trong khoang.

Khoang giờ chật hơn vì xác cá voi.

Tiếng xé thịt

Carlo chưa từng ăn “cá”.

Dù cá voi… không phải cá.

Hắn cắn vào bụng, xé lớp da.

Để hình dung:

Tim cá voi có thể đập nát ô tô.

Mạch máu đủ cho người chui vào.

Tiếng nuốt

Không ngon.

Nhưng là nguồn thức ăn tốt nhất lúc này.

Có thể ăn dư —

Nếu ăn hết.

“Áo?”

Ba cái đầu thò vào.

Velociraptor.

Ăn được không?

Carlo không lo cho mình —

Nhưng lo cho chúng.

Nhưng nhớ lại cảnh đói…

Cho ăn chắc không sao.

“Xoẹt…”

Hắn xé một miếng thịt khổng lồ, ném cho chúng.

“Bịch…”

Ba con ăn ngon lành.

Con tàu méo mó tiếp tục tiến về đại dương.

Phía sau tàu —

Mặt nước gợn nhẹ.

Một cái đầu khổng lồ nổi lên lấy hơi.

Nó nhìn theo con tàu…

Rồi lặn xuống vực sâu.

More Chapters