Chương 73: Chính thức bắt đầu
4:52
“Lucian?! Anh đang làm cái gì vậy?! Chuyện này không giống như chúng ta đã thỏa thuận!”
Hàng rào sắt của khu bảo tồn Mojave bị nổ tung, tạo thành một lỗ hổng khổng lồ.
Một đoàn xe dày đặc treo đầy cờ của bọn “Kẻ Tàn Sát”, xếp hàng dài trên vùng hoang mạc.
“Dudley, sự hợp tác của chúng ta kết thúc tại đây. Cảm ơn vì những gì anh đã giúp đỡ trước giờ.”
Lucian đứng trên nóc một chiếc Jeep.
Đeo mặt nạ, hắn hoàn toàn không còn vẻ thân thiện trước kia.
Thậm chí còn không thèm nhìn Dudley một cái.
Chỉ tập trung chỉnh thiết bị livestream trong tay.
“Wooo!”
ĐOÀNG!
Một chiếc xe địa hình lao ra trước tiên.
Tiến vào khu bảo tồn đang chìm trong màn đêm.
Người ngồi ghế sau thò tay ra ngoài cửa sổ—
Cầm súng trường tự động—
Xả đạn lên trời.
Như đang trút giận.
5:00
“Các bạn của Jurassic Hắc Ám! Xin chào! Ừm… tôi không phải streamer, nên không nói nhiều. Cuộc trả thù của loài người đối với khủng long—bắt đầu từ bây giờ—”
“ÁÁÁÁ——!”
Tiếng hét xé lòng vang lên từ bóng tối.
Kèm theo—
Tiếng súng.
Tiếng xe nổ.
Rồi…
Im lặng.
Lucian khựng lại.
Đang định quay đầu—
Thì tầm nhìn bị kéo theo một chiếc xe cháy như sao băng—
Rơi xuống.
“ẦM!!!”
Quả cầu lửa đâm thẳng vào đoàn xe.
Gây ra vụ nổ lớn hơn.
May mắn—
Các xe đứng cách nhau.
Chỉ một chiếc “xui xẻo” bị xóa sổ.
Không gây nổ dây chuyền.
Lucian không quan tâm đến sự hỗn loạn.
Nhanh chóng quay đầu—
Nhìn về phía bên kia hàng rào.
Trong sa mạc—
Những đốm lửa le lói.
Chiếu lên làn da trắng.
Một bóng đen khổng lồ che khuất bầu trời.
Trên đó—
Ánh vàng lấp ló.
“Thình…”
Mặt đất rung lên.
Bóng đen di chuyển.
Rời khỏi vùng ánh lửa.
Chỉ còn lại—
Chấn động.
Đang tiến gần.
“Tắt… à không, bật đèn!”
“BỤP!”
Một chiếc pickup bật đèn pha cực mạnh.
Ánh sáng như ban ngày.
Nhưng—
Chỉ chiếu tới…
Đôi chân khổng lồ.
“BỤP!”
Đèn thứ hai—
Chiếu tới phần đùi.
“BỤP!”
Đèn thứ ba… thứ tư…
Ánh sáng hội tụ.
Cơ thể đen-trắng dần hiện ra.
Tiến từng bước.
“THÌNH…”
Cú rung cuối cùng.
Con quái vật dừng lại.
Chắn ngay lỗ hổng hàng rào.
“BỤP!”
Đèn cuối cùng bật lên—
Toàn bộ cơ thể lộ diện.
Carlo.
Ánh sáng chói khiến hắn hơi nheo mắt.
Hai chân mở rộng.
Rồi—
GẦM!!!
“ROARRRR———!!!”
Âm thanh không chói tai—
Nhưng…
Đủ để rung chuyển cả trời đất.
Những kẻ không đeo tai nghe—
Lập tức “ăn hành”.
Sau tiếng gầm—
Mọi thứ…
Chìm vào im lặng.
Ẩn trong xe—
Bọn người nghe rõ:
Tim mình.
Hơi thở mình.
Nếu nhìn tay—
Sẽ thấy run không kiểm soát.
Nhưng—
Lucian vẫn cười.
Hắn trèo vào cửa sổ nóc xe.
Dùng tai nghe liên lạc:
“Mục tiêu đã vào vị trí. Tất cả đội—xuất phát. Hãy tận hưởng màn trả thù.”
“ẦM! ẦM! ẦM!”
Tiếng nổ từ xa.
Carlo quay đầu.
Không chỉ một nơi—
Nhiều chỗ bốc cháy.
Mùi thuốc súng lan ra.
“ẦM! ẦM!”
Hai vụ nổ nữa—
Cách hắn khoảng 50 mét—
Hàng rào lại bị phá thêm hai lỗ.
Đám xe trước mặt chia làm ba.
Hai đội—
Lao vào khu bảo tồn.
Một trái, một phải.
“Ê! Nhìn đây!”
Một tên giơ pháo sáng đỏ—
Thu hút Carlo.
Tạo cơ hội cho đồng bọn xâm nhập.
Cũng khá… dũng cảm.
Nhưng—
“BÙM!”
Đuôi Carlo quét ngang.
Một chiếc xe định đánh lén—
Bị nghiền nát ngay lập tức.
Hắn xoay người—
Giơ chân trái—
Đạp mạnh xuống.
Tiếng kim loại bị ép—
Lẫn tiếng người kêu thảm.
Chưa kịp dứt—
“BOOM!”
Xe nổ.
Lửa bao trùm chân hắn.
Lan ra xung quanh.
“Quái vật thật…”
Với khủng long bình thường—
Đòn này đủ chết.
Nhưng với Carlo—
Không hề hấn.
Cái chết của đồng đội—
Chọc giận đám “Kẻ Tàn Sát”.
Xe bắt đầu vờn quanh hắn.
Chuẩn bị nổ súng.
“Khoan! Đừng giết nó!”
“Nó giết *** rồi!”
“Làm nó kiệt sức! Phải để nhiều người thấy! Đừng giết!”
Mệnh lệnh của Lucian.
Không ai dám cãi.
Nhưng—
Carlo không có hứng “diễn”.
“RẮC—”
Hắn cúi xuống.
Cắn luôn chiếc xe đang cháy.
Bỏ qua cảm giác bỏng ở lợi.
Nâng đầu—
Ngắm mục tiêu vừa khiêu khích.
NÉM!!!
“Không… tôi làm gì sai vậy?!”
Chiếc xe cháy lao tới—
Nuốt chửng hắn.
Nổ tiếp.
“Đã sẵn sàng lao móc!”
Một chiếc pickup—
Trang bị pháo bắn lao kim loại.
Phóng ra!
“PHẬP!”
Lao đâm trúng Carlo—
Nhưng—
Không xuyên.
Chỉ cong lại.
Rơi xuống.
“…Đùa à?”
Carlo liếc xuống.
Thấy dây kéo.
Giẫm lên.
RẮC!
Chiếc xe đang chạy—
Bị kéo giật—
Lật ngược.
“Bắn vào đầu nó!”
“VÚT!”
Một mũi lao khác.
Carlo bắt được ánh sáng—
Tính toán—
CẮN!!!
Giữ chặt.
Chiếc Jeep phía sau—
Bị kéo.
Động cơ không chống nổi.
Mất kiểm soát.
Carlo nhấc chân phải—
Chờ—
Rồi—
ĐẠP!!!
“BOOM!”
Chỉ trong 30 giây—
Hai xe bị xóa sổ.
Carlo ngẩng đầu—
Nhìn vào sâu trong khu bảo tồn.
Khứu giác của hắn—
Quét toàn bộ chiến trường.
Theo dõi từng chuyển động của con người.
