Ficool

Chapter 115 - 67

Dưới đây là bản dịch đầy đủ theo yêu cầu của bạn:

Không còn chữ Trung

Giữ tên khủng long tiếng Anh (Dreadnoughtus, Giganotosaurus)

Dịch toàn bộ tiếng gầm

Chương 67: Tôi thừa nhận… tiếng tôi hơi to

ẦM!!!

Mặt đất rung chuyển.

Sự hỗn loạn của bầy Dreadnoughtus lan khắp cả ốc đảo.

Mà nguyên nhân—

chỉ là một cá thể to lớn hơn chút,

nhưng không hề khác biệt rõ rệt.

Nó chỉ là một thành viên bình thường.

Không thể thể hiện sức mạnh với con cái

Liên tục bị từ chối

Dần dần…

👉 tự ti → tích tụ → bùng nổ

Nó không yếu.

Chỉ là không bằng Bạch Vương.

Không dám khiêu chiến kẻ mạnh—

nên quay sang bắt nạt kẻ yếu.

Đâm, quật, giẫm lên đồng loại.

Với những sinh vật khổng lồ chậm chạp như Dreadnoughtus—

thứ đáng sợ nhất không phải săn mồi…

👉 mà là NGÃ.

Karo hiểu rất rõ điều đó.

Nó không vội ra tay.

Chỉ… từ từ bước vào đường đi của con điên kia.

“RỐNG!”

Con Dreadnoughtus kia nhìn thấy Karo—

👉 không sợ.

👉 còn phấn khích.

“Đánh bại kẻ săn mồi = chứng minh bản thân!”

Karo không đáp lại.

Không nhìn thẳng.

Nó chỉ đứng ngang đường.

Chờ.

RẦM RẦM RẦM

Con Dreadnoughtus tăng tốc.

Mỗi bước chân làm đất tung bụi.

Nó lao tới—

giơ hai chi trước lên—

ĐỨNG DẬY.

Như một ngọn núi dựng thẳng.

“RỐNG——”

Tiếng gầm như tuyên bố chiến thắng.

ẦM!!!

ẦM—!!!

Một “cú đạp toàn lực”.

Sóng xung kích lan ra xung quanh.

Nó đã giẫm trúng.

Nhưng—

👉 Karo vẫn đứng đó.

Không hề ngã.

Không hề bị đè.

Thực ra…

trông như con kia đang “chống tay lên cái gì đó”.

RẮC… RẮC…

Mặt đất nứt toác.

Trung tâm—

👉 chính là dưới chân Karo.

Mọi thứ… im lặng.

Tất cả Dreadnoughtus—

kể cả Bạch Vương—

đều hiểu một điều:

👉 Con săn mồi nhỏ hơn này…

👉 vừa đỡ trọn đòn toàn lực…

👉 và còn RẤT NHẸ NHÀNG.

“...Rống?”

“Ủa… sao mình chưa chạm đất?”

Con kia ngơ ra.

Nhìn xuống—

Đối diện ánh mắt của Karo.

👉 “Tôi thừa nhận… lúc nãy tôi hơi to tiếng…

👉 Có thể hòa giải không?”

THỊCH

Karo động rồi.

Nó hạ thấp thân.

Toàn bộ trọng lượng con kia đè lên—

👉 nhưng chỉ làm nó hơi chậm lại.

Nó… đẩy.

Đẩy cả một con Dreadnoughtus đi.

“RỐNG!!!”

“Không không không đừng mà!!!”

Con kia hoảng loạn.

Chân trước trượt khỏi lưng Karo.

Giờ thì—

👉 Karo áp sát bụng nó.

👉 đẩy thẳng.

Chân ngắn của Dreadnoughtus cố chạy theo—

👉 vô ích.

“ẦM——!!!”

Nó vấp.

Ngã.

Ngọn núi… đổ.

“Rống…”

Xương kêu răng rắc.

Nó chưa chết.

Nhưng—

👉 không thể sống.

Trước kia—

đồng loại sẽ cho nó ăn…

để “phó mặc số phận”.

Còn bây giờ?

👉 Nó sẽ chết đói.

Karo:

“…Ờ… giờ mình phải đặt chân lên nó… rồi gầm lên chiến thắng à?”

Một ý tưởng kỳ lạ xuất hiện trong đầu nó.

Nó bước lên.

Đặt chân lên bụng con kia.

“…Đúng không ta?”

“…Ơ không không không!”

Nhận ra cả bầy đang nhìn—

👉 Karo xấu hổ.

👉 rút chân về ngay.

“Lần sau… thử khi không ai nhìn…”

“Rống…”

Con kia rên rỉ.

Không rõ—

cầu chết

hay cầu sống

Karo cũng không hiểu.

Nhưng rõ ràng—

👉 sống còn đau hơn.

“Gừ—”

Karo gầm nhẹ:

👉 “Ta không giết ngươi.”

(Dù nó không hiểu)

Karo quay đi.

👉 Nó không đến để săn.

👉 Chỉ là “tiện tay” xử lý.

Phần còn lại—

👉 để bầy Dreadnoughtus tự giải quyết.

Nhưng—

bóng tối lại phủ xuống.

Karo quay lại.

Bạch Vương đứng dậy—

giống hệt tư thế vừa rồi.

ẦM!!!

PHỤT!!!

Cú giẫm—

trực tiếp nghiền nát con điên.

Máu bắn tung.

Karo cảm thấy mặt mình ấm lên.

“…Dính máu rồi.”

“RỐNG——”

Bạch Vương gầm lên chiến thắng.

Nhìn Karo.

Rồi—

👉 hạ đầu xuống ngang tầm.

“Gừ—”

Karo đáp lại.

Rồi quay đi.

“…À, con Diplodocus kia chưa từng làm vậy…

Chắc phải tìm hiểu sau.”

Cả bầy lặng lẽ nhìn Karo rời đi.

Chúng…

đã bắt đầu quen với sự tồn tại của nó.

Bạch Vương đứng trước xác chết.

Im lặng rất lâu.

Muốn nói gì đó—

nhưng cuối cùng…

chỉ thở dài.

“Rống——”

Nó gọi bầy—

dẫn đi nơi khác.

Trong hồ nước—

“Rống?”

“Chúng ta cứ thế đi à?”

“Rống—”

“Ừ.”

“Đừng can thiệp quá sâu vào chuyện của bầy.”

“Rống?”

“Nhưng chuyện này… sẽ còn xảy ra chứ?”

“…Để lần sau rồi nói.”

Hai con Dreadnoughtus lặng im.

👉 Tách khỏi bầy…

👉 nhưng chưa từng thật sự rời đi.

More Chapters