Ficool

Chapter 108 - Chương 60: Con người và khu bảo tồn

📖 Bản dịch

Chương 60: Con người và khu bảo tồn

Trên sa mạc hoang vắng tĩnh lặng, cát vàng trải dài vô tận như một tấm thảm do thiên nhiên dệt nên.

Thỉnh thoảng, từng cơn gió thổi qua, cuốn lên những đợt sóng cát, kể lại câu chuyện kéo dài hàng chục triệu năm.

Một cơn bão cát nhỏ vừa kết thúc.

Lớp cát vàng che trời dần bị gió thổi tan—

để lộ một hàng dài màu đen mảnh như sợi chỉ.

Đó là đàn Dreadnoughtus.

Trong phân của chúng chứa một loại pheromone đặc biệt—

giúp những con non mới sinh tìm được đàn và mẹ của mình.

So với trước, số lượng con non đã giảm đi rất nhiều do cuộc di cư.

Nhưng—

đó là thử thách mà chúng buộc phải trải qua.

Một con non tên Tiểu Bạch đi ở cuối đàn.

Tình trạng của nó rất tệ.

Không chỉ thiếu thức ăn—

mà còn bị ánh nắng thiêu đốt.

Cơn bão cát lúc trưa vừa rồi đã che đi ánh mặt trời.

Dù khiến cả đàn khó di chuyển—

nhưng lại giúp nó có được chút thời gian nghỉ ngơi.

Giờ đây, mặt trời lại xuất hiện.

Thời gian của nó không còn nhiều.

Nó phải tìm chỗ râm trước khi ngất vì say nắng.

“Rống!”

Tiếng kêu phấn khích từ phía trước vang lên.

Tiểu Bạch ngẩng đầu lên—

sự kinh ngạc khiến nó quên cả cơn choáng váng.

Giữa vùng đất khô cằn—

xuất hiện những bụi cây xanh mướt.

Chúng mọc thành từng ô vuông đều đặn—

phủ kín cả vùng đất.

👉 Nơi đây—

gió cát dừng lại.

Đây là kỳ tích của con người.

Những con phía trước đã bắt đầu chạy.

Tiểu Bạch cố gắng chạy theo.

Những bụi cây không cao—

nhưng với con non—

đó là nơi tránh nắng hoàn hảo.

Mỗi con một bụi cũng đủ.

Nhưng với Tiểu Bạch—

vẫn chưa đủ.

Làn da đau rát nhắc nó rằng—

nó cần một nơi không có ánh sáng.

Tốt nhất là ẩm ướt.

Nó bứt vài chiếc lá—

rồi chui vào khe đá.

Không ẩm—

nhưng tối hoàn toàn.

Nơi trú ẩn hoàn hảo.

Thiên nhiên luôn như vậy—

vừa tàn nhẫn—

vừa dịu dàng.

Nhưng…

tàn nhẫn—

cũng ẩn trong dịu dàng.

Nơi có con mồi—

sẽ có kẻ săn.

Phụt cát—

Một con Spinosaurus đứng trên đồi.

Nó nhìn xuống những “điểm đen” đang di chuyển trong bụi cây.

Đã đến lúc—

mở tiệc buffet.

Cơ thể nó hòa vào màu cát.

Dài gần 9 mét—

nhưng lao xuống không phát ra tiếng động.

Ngụy trang hoàn hảo.

“Chít!!”

Tiếng kêu hoảng loạn vang lên.

Tiểu Bạch thò đầu ra—

và thấy cảnh tượng không bao giờ quên.

Đồng loại bị hất lên trời.

Spinosaurus ngẩng đầu—

há miệng—

chờ con mồi rơi xuống.

Rắc—

Nó nghiền nát thịt và xương—

rồi nuốt chửng.

Nuốt sống.

Tiếng kêu tuyệt vọng vang lên trong miệng nó.

Tiểu Bạch run rẩy.

Nó không biết bị nuốt sống là gì—

và cũng không muốn biết.

Nó vội rút vào khe đá.

Bên ngoài—

hỗn loạn bùng nổ:

tiếng kêu hoảng loạn

tiếng săn mồi hưng phấn

🦖 Karlo xuất hiện

Một bàn chân khổng lồ giẫm xuống đất.

Đàn Dreadnoughtus lùi lại—

tạo thành một lối đi.

Karlo bước qua giữa chúng.

Không vội vàng.

Nó không đến để săn.

Cũng không phải thăm hỏi.

“Rống—”

Một con Dreadnoughtus trắng (Bạch Vương) tiến lên.

Karlo nghiêng đầu.

Đuổi mình à… hay chào hỏi?

“Rống—”

Nó đáp lại—

rồi đi thẳng vào rừng.

Đàn Dreadnoughtus dần bình tĩnh lại.

Ở phía hồ—

hai con quen mặt:

“Rống!!”

“Có siêu thú săn mồi!!”

“Rống!!”

“Nằm im! Giả chết!!”

Hai con Dreadnoughtus đứng im như tượng.

Bình thường Karlo sẽ trêu chúng—

nhưng hôm nay thì không.

Nó cúi xuống—

ngửi.

Một mùi lạ.

👉 Con người.

Khu bảo tồn… sao lại có người?

Karlo suy nghĩ.

Khác với khu nguyên sinh—

khu bảo tồn có thể có khách du lịch.

Nhưng—

tiếp cận gần như vậy là quá nguy hiểm.

Không hợp lý.

Nó lần theo mùi—

ra khỏi rừng—

thấy hai vết bánh xe trên cát.

“Ngửi…”

👉 Chưa đi xa.

Karlo xác định vị trí—

rồi đuổi theo.

🚙 Con người

“Vút—!”

Mũi tên gây mê bay qua—

sượt qua Spinosaurus.

Nó quay đầu—

nhưng không muốn bỏ bữa.

Nó đối mặt chiếc xe jeep.

“Anh bắn kiểu gì vậy?!”

Một gã giàu có nổi giận.

“Đây là tài sản quý giá—”

“Im đi.”

Xạ thủ cắt lời—

thay đạn.

Tài xế bình tĩnh—

lùi xe.

“Anh dám nói vậy với khách—”

“tôi sẽ khiếu nại!”

“Vút—!”

Mũi tên thứ hai—

vẫn trượt.

Spinosaurus đột nhiên—

quay đầu chạy.

Nó phát hiện thứ gì đó đáng sợ.

Xạ thủ ngơ ngác—

định đuổi theo.

Hơi thở…

Một bóng đen phủ xuống xe.

Luồng khí nóng phả vào lưng.

Anh ta cứng đờ.

Karlo đứng sau lưng.

Người lính run rẩy—

rút súng.

Ồ, đúng là các ngươi rồi.

ẦM!

Karlo bước qua xe—

rồi—

vung đuôi.

Chiếc xe bị quật bay—

lật nhiều vòng—

mới dừng lại.

Karlo liếc nhìn chiếc xe bốc khói.

Không quan tâm nữa.

Nó quay đầu—

nhìn về phía—

những con non đang trốn.

More Chapters