Ficool

Chapter 3 - chương 2: Người vợ danh nghĩa

CHƯƠNG 2: NGƯỜI VỢ DANH NGHĨA

Tôi tỉnh dậy khi bên cạnh đã trống.

Chiếc giường rộng lớn lạnh lẽo, như thể chưa từng có ai nằm bên cạnh.

Tôi ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng xa lạ.

Đêm qua… giống như một giấc mơ.

Một giấc mơ không có cảm xúc.

Tôi bước xuống giường, vừa định rời đi thì ánh mắt dừng lại trên chiếc bàn cạnh cửa sổ.

Một tờ giấy.

Tôi cầm lên.

Chỉ có một dòng chữ, ngắn gọn, lạnh lùng giống hệt chủ nhân của nó.

"Đừng làm mất mặt tôi."

Tôi bật cười.

Một tiếng cười khẽ, nhưng đầy châm biếm.

"Yên tâm…"

Tôi vò nhẹ tờ giấy trong tay.

"Tôi còn không có hứng thú làm phiền cuộc sống của anh."

Buổi sáng đầu tiên với thân phận "vợ tổng tài" bắt đầu như vậy.

Không chào hỏi.

Không quan tâm.

Không tồn tại.

Tôi thay đồ, tự mình gọi xe đến công ty.

Tôi không muốn dựa vào anh.

Ngay từ đầu… đây đã là một giao dịch.

Công ty nhỏ của tôi nằm ở một góc thành phố.

Không sang trọng.

Không nổi bật.

Nhưng là nơi duy nhất tôi cảm thấy mình thuộc về.

"Ủa? Hôm nay nhìn cậu khác nha."

Tiếng bạn thân vang lên phía sau.

Tôi quay lại.

"Khác chỗ nào?"

"Xinh hơn… mà cũng lạnh hơn."

Tôi cười nhẹ.

"Chắc do ngủ không đủ."

Tôi không nói cho cô ấy biết… tôi đã kết hôn.

Một cuộc hôn nhân không ai nên biết.

Giờ nghỉ trưa.

Tôi đang đứng ở quầy nước thì một giọng nói lạ vang lên.

"Cô mới à?"

Tôi quay lại.

Một người đàn ông cao ráo, nụ cười ấm áp.

Khác hoàn toàn với người nào đó.

"Tôi làm ở đây lâu rồi."

Anh ta cười.

"Vậy chắc là tôi chưa có cơ hội làm quen."

Anh đưa tay ra.

"Tôi là Minh."

Tôi do dự một giây, rồi cũng bắt tay.

"Tôi là—"

"Tôi biết."

Anh cắt lời, ánh mắt có chút thú vị.

"Người mà cả phòng đang bàn tán sáng giờ."

Tôi nhíu mày.

"Bàn tán?"

"Ừ."

Anh hạ giọng.

"Nghe nói cậu vừa… 'đổi đời'?"

Tôi khựng lại.

Tin tức lan nhanh thật.

Tôi rút tay về, giọng lạnh đi.

"Tôi không thích bị bàn tán."

Anh nhìn tôi vài giây, rồi bật cười.

"Được, tôi xin lỗi."

Rồi anh nghiêng đầu, nói nhỏ:

"Nhưng mà… tôi thấy cậu không giống kiểu người dựa vào đàn ông."

Tôi hơi bất ngờ.

Lần đầu tiên trong ngày… có người nói một câu khiến tôi dễ chịu.

"Tôi cũng không phải."

Tôi đáp.

Không ai biết…

Ở phía xa, phía sau lớp kính trong suốt…

Một ánh mắt lạnh lẽo đang dõi theo tất cả.

Chiếc điện thoại trên bàn anh rung nhẹ.

"Thưa tổng tài, phu nhân đang ở công ty cũ."

Anh không trả lời.

Chỉ nhìn xuống màn hình.

Hình ảnh từ camera hiện rõ.

Cô đang cười.

Cười với một người đàn ông khác.

Ngón tay anh siết chặt.

Ánh mắt tối lại.

"Cô ấy… cười như vậy với ai?"

Giọng anh trầm xuống.

"Là một nhân viên trong công ty, thưa ngài."

Một khoảng im lặng kéo dài.

Rồi—

"Tối nay."

Anh nói chậm rãi.

"Đưa cô ấy về."

Chiều hôm đó.

Khi tôi vừa tan làm—

Một chiếc xe sang dừng lại trước mặt.

Cửa kính hạ xuống.

Gương mặt quen thuộc, lạnh lùng.

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt không rõ cảm xúc.

"Lên xe."

Không phải yêu cầu.

Là mệnh lệnh.

Tôi đứng im vài giây.

Rồi cười nhạt.

"Chúng ta có điều khoản phải đưa đón nhau sao?"

Ánh mắt anh tối lại.

"Em là vợ tôi."

Anh nói.

"Tôi không thích vợ mình đi cùng đàn ông khác."

Tim tôi khựng lại một nhịp.

Nhưng rất nhanh, tôi lấy lại bình tĩnh.

"Chỉ là đồng nghiệp."

"Vậy thì từ nay… tránh xa."

Giọng anh lạnh như băng.

Tôi nhìn thẳng vào anh.

"Anh đang quan tâm tôi à?"

Một câu hỏi nhẹ.

Nhưng khiến không khí đông cứng.

Anh im lặng.

Một giây.

Hai giây.

Rồi anh nói—

"Đừng hiểu lầm."

Ánh mắt anh lại trở về lạnh lẽo như cũ.

"Tôi chỉ không thích đồ của mình… bị người khác để ý."

Tôi cười.

Một nụ cười không rõ cảm xúc.

"Yên tâm."

Tôi mở cửa xe.

Ngồi vào.

"Thứ không phải của tôi… tôi cũng không giữ."

Không ai biết…

Khoảnh khắc đó—

Ánh mắt anh… tối đi một cách đáng sợ.

More Chapters