Ficool

Chapter 14 - CHAP 14: LỜI TUYÊN BỐ

Buổi chiều, ánh nắng yếu dần len qua những tòa nhà cao tầng, tạo ra những khoảng tối dài trên mặt đất. Không khí trở nên nặng nề, như báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra.

Trong một căn phòng trống, Lizbeth đứng quay lưng về phía cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm, không biểu lộ cảm xúc.

Tiếng cửa mở.

King bước vào.

Không cần nhìn, Lizbeth cũng biết là ai.

(im lặng vài giây)

King:

– Mày mau mồm lắm đấy.

Lizbeth không quay lại.

Lizbeth:

– Cái gì cơ?

King bước thêm vài bước, ánh mắt sắc lạnh.

King:

– Tao chỉ định tự mình kể lại chuyện đó cho John.

(im lặng)

King:

– Nhưng mày đã nói rồi.

Lizbeth quay đầu lại, ánh mắt bình tĩnh.

Lizbeth:

– Tôi chỉ làm điều cần làm.

King khẽ cười nhạt.

King:

– "Cần làm" à?

(im lặng)

King:

– Hay là mày đang chọn phe?

Không khí chợt lạnh xuống.

Lizbeth nhìn thẳng vào King.

Lizbeth:

– Tôi không đứng về phía ai cả.

King:

– Trong WJ-01… không có khái niệm đứng giữa.

(im lặng vài giây)

Lizbeth:

– Nếu vậy… thì anh đang đứng về phía nào?

King không trả lời ngay.

Chỉ nhìn chằm chằm.

---

Không gian như bị bóp nghẹt.

---

Lizbeth:

– King…

(im lặng)

Lizbeth:

– Anh sẽ giết Kols thật sao?

Một giây.

Hai giây.

King bước lại gần, giọng trầm xuống.

King:

– Người sẽ giết hắn…

(im lặng)

King:

– Là tao.

Không một chút do dự.

---

Lizbeth nhìn King, ánh mắt thoáng thay đổi nhưng rất nhanh trở lại bình thường.

Lizbeth:

– John chưa ra lệnh.

King:

– Tao không cần.

(im lặng)

Lizbeth:

– Anh đang phá luật.

King khẽ nhếch môi.

King:

– Luật… là do kẻ mạnh đặt ra.

(im lặng vài giây)

King:

– Và nếu có ai phá luật…

Ánh mắt hắn tối lại.

King:

– Thì cũng chỉ có thể là tao.

---

Lizbeth không nói gì.

Chỉ nhìn King một lúc lâu.

---

Lizbeth:

– Nếu anh giết Kols…

(im lặng)

Lizbeth:

– Thì đây sẽ không còn là vấn đề nội bộ nữa.

King:

– Tao biết.

Lizbeth:

– Nó sẽ kéo theo hậu quả.

King:

– Tao cũng biết.

(im lặng vài giây)

Lizbeth:

– Vậy tại sao?

King quay lưng, bước về phía cửa.

King:

– Vì có những thứ…

(im lặng)

King:

– Không thể giữ lại.

---

King dừng lại trước cửa, không quay đầu.

King:

– Chuẩn bị đi.

Lizbeth:

– Chuẩn bị cái gì?

King:

– Hỗn loạn.

---

Cánh cửa mở ra.

King bước ra ngoài.

---

Căn phòng trở lại im lặng.

Lizbeth đứng đó, ánh mắt trầm xuống.

Không ai biết cô đang nghĩ gì.

Nhưng có một điều rõ ràng…

WJ-01…

Đang đứng trước một vết nứt không thể hàn gắn.

More Chapters