Ficool

Chapter 13 - CHAP 13: NỨT VỠ

Buổi trưa, ánh nắng chiếu xuống những con hẻm chật hẹp phía sau khu trung tâm. Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió lùa qua những bức tường cũ kỹ.

Trong một con hẻm nhỏ, King đứng dựa vào tường, ánh mắt lạnh lẽo. Không khí xung quanh nặng nề, như có thứ gì đó sắp xảy ra.

Kols bước tới, tay đút túi, dáng vẻ vẫn ngông nghênh như thường.

King:

– Kols.

(im lặng)

Kols:

– Gọi tôi có việc gì không… thưa ngài King?

King nhìn chằm chằm vào hắn vài giây.

King:

– Mày làm việc cẩu thả quá đấy.

Không khí chợt chùng xuống.

Kols hơi nhếch môi.

Kols:

– Tôi đã làm sai ở chỗ nào?

(im lặng)

Kols:

– Thưa ngài?

Ánh mắt King tối lại.

Trong một chuyển động nhanh, King rút súng, chĩa thẳng vào đầu Kols.

King:

– Vậy tại sao cảnh sát lại bắt đầu lăm le thông tin về WJ-01 hả thằng khốn?

Không khí đông cứng.

Kols không lùi.

Chỉ nhìn thẳng.

Kols:

– Có gì thì hạ súng xuống rồi nói chuyện chứ… King.

Một giây im lặng.

Hai giây.

Ánh mắt King thay đổi.

Cơn giận bùng lên.

Không cần suy nghĩ, King lao tới, tung một cú đấm thẳng vào mặt Kols.

Kols loạng choạng, lùi lại.

King:

– Thứ chó như mày… không có tư cách ra lệnh cho tao.

(im lặng)

Kols lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt vẫn không chịu khuất phục.

Nhưng không nói thêm gì.

---

Cách đó không xa, Lizbeth đứng trong bóng tối, quan sát toàn bộ.

Không biểu cảm.

Không can thiệp.

Chỉ lặng lẽ quay lưng.

---

Một lúc sau.

Trong căn phòng trên tầng cao khách sạn, John đứng quay lưng về phía cửa kính, ánh mắt trầm xuống.

Cánh cửa mở ra.

Lizbeth bước vào.

John:

– Nói.

Lizbeth:

– King.

(im lặng)

John:

– Hắn làm gì?

Lizbeth:

– Hai cảnh sát… là do hắn giết.

Không gian như dừng lại trong một nhịp.

John quay lại.

Ánh mắt thoáng thay đổi.

John:

– Chắc chứ?

Lizbeth:

– Tôi tận mắt xác nhận.

(im lặng vài giây)

John:

– Hắn hành động mà không báo.

Lizbeth:

– Không chỉ vậy.

John:

– Còn gì nữa?

Lizbeth:

– Hắn đang muốn xử lý Kols.

John nhíu mày.

John:

– Vì vụ Rutas?

Lizbeth:

– Phải.

(im lặng)

John:

– Gọi hắn.

---

Lizbeth gật đầu, rút điện thoại.

Cuộc gọi kết nối.

---

King:

– Nói.

John:

– Là tao.

(im lặng một giây)

King:

– Ngài.

John:

– Hai cảnh sát… là mày làm?

King:

– Phải.

Không một chút do dự.

John:

– Lý do.

King:

– Dọn dẹp.

(im lặng)

John:

– Mày biết mày vừa làm gì không?

King:

– Biết.

(im lặng vài giây)

King:

– Và tôi cũng biết… ai gây ra chuyện này.

John:

– Nói.

King (giọng lạnh):

– Thằng Kols chó chết đó.

(im lặng)

King:

– Tôi sẽ giết hắn.

John:

– Không.

King:

– Sẽ không ai cản được tôi.

(im lặng)

John:

– Vì sao?

King:

– Vì hắn quá yếu kém.

(im lặng)

King:

– Chính vì hắn… mà đàn em của Rutas đã nổi loạn. Chúng đang tìm cách trả thù.

Không khí trở nên nặng nề.

John:

– Nghĩa là chúng ta đã bị lộ.

King:

– Không bao giờ có chuyện đó.

(im lặng)

John:

– Cảnh sát đã lần tới WJ-01.

King:

– Chỉ là đoán.

(im lặng vài giây)

King:

– Chúng không có gì trong tay.

John không nói gì.

Ánh mắt anh trầm xuống.

---

Cuộc gọi kết thúc.

---

Lizbeth đứng yên.

John quay lại nhìn thành phố.

Một khoảng im lặng kéo dài.

Lizbeth:

– Ngài định làm gì?

John (giọng thấp):

– Nếu King tiếp tục hành động như vậy…

(im lặng)

John:

– Thì hắn không chỉ giết kẻ thù.

(im lặng)

John:

– Mà sẽ kéo cả WJ-01 xuống cùng.

More Chapters