Ficool

Linh Ảnh Hắc Nguyệt

cánh_cụt_nhỏ_bé
7
chs / week
The average realized release rate over the past 30 days is 7 chs / week.
--
NOT RATINGS
34
Views
Synopsis
Linh Thiên Nghi – trưởng công chúa Linh tộc – chết thảm ở kiếp trước vì bị muội muội hãm hại và bị gả cho kẻ giả nhân giả nghĩa. Trùng sinh trở lại ngày chọn phu, nàng đổi lựa chọn: gả cho Ma Vương Dạ Hàn Kiêu, tránh xa bi kịch cũ. Tại Ma giới, nàng dần bộc lộ bản lĩnh, vượt qua thử thách, nắm quyền Ma hậu và phát hiện bí mật huyết mạch cổ đại cực mạnh của mình. Trong khi đó, muội muội liên tục gây họa và tự nhận hậu quả. Dạ Hàn Kiêu từ lạnh lùng dần nảy sinh tình cảm, hết lòng bảo vệ và chiều chuộng nàng. Hai người vừa thử dò, vừa hợp tác, cùng đối mặt âm mưu, thân thế bí ẩn và sóng gió từ cả ba giới.
VIEW MORE

Chapter 1 - Chương 1: Ngày Chọn Chồng Lần Thứ Hai

Trời Linh điện phủ sương mỏng. Chuông triệu tập vang lên ba hồi dài, báo hiệu đại lễ chọn hôn phu của hai vị công chúa sắp bắt đầu. Trong đại điện rộng lớn, Linh Thiên Nghi đứng lặng trước gương đồng, đôi mắt đen sâu phản chiếu vẻ bình thản đến lạnh lùng. Chỉ có nàng biết, sự bình thản ấy không thuộc về một thiếu nữ chưa từng trải, mà thuộc về một linh hồn vừa bước khỏi cái chết.

Nàng đã sống một kiếp. Một kiếp dài đầy tổn thương.

Kiếp trước

Linh Thiên Nghi là trưởng công chúa của Linh tộc, sinh ra với tiên căn thuần khiết, lại mang khí tức khác biệt khiến đại tế tư từng nói nàng "thiên sinh chi mệnh". Nhưng điều đó chẳng khiến phụ hoàng hay mẫu hậu yêu nàng hơn.

Từ nhỏ, họ chỉ quan tâm đến muội muội của nàng: Linh Thiên Lam.

Còn Thiên Nghi… chỉ là chiếc bóng đứng cạnh.

Ngày chọn hôn phu năm ấy, hai cái tên được đưa ra trước mặt hai chị em:

Ma Vương Dạ Hàn Kiêu, bậc chủ tể Ma giới, lạnh lùng, bất khả xâm phạm. Hoàng tử Hồ tộc Hồ Dẫn Phong, ôn hòa tao nhã bề ngoài, là giai ngẫu mà không ít thiếu nữ mơ.

Phụ hoàng không hề suy nghĩ:

"Thiên Lam mềm yếu, phải gả vào nơi quyền thế. Hàn Kiêu tuy đáng sợ, nhưng là chỗ dựa tốt nhất.

Còn Thiên Nghi, gả vào Hồ tộc là được rồi."

Một câu nói định toàn bộ số phận hai đời của hai người.

Kiếp trước, Thiên Nghi ngoan ngoãn nhận lệnh. Nàng trở thành phi tử của Hồ Dẫn Phong, còn muội muội bước vào Ma giới với tư cách hôn thê của ma vương.

Rồi số mệnh đảo lộn.

Ma Vương Dạ Hàn Kiêu tuyệt đối không gần nữ sắc. Thiên Lam không được sủng ái, lâu ngày sinh oán hận, bị bỏ mặc, bị hành hạ, sống không bằng chết giữa Ma cung lạnh lẽo.

Trong khi đó, Hồ Dẫn Phong lại dùng sự ôn nhu giả tạo để buộc Thiên Nghi tin hắn. Hắn nhanh chóng leo lên ngôi quân vương, còn nàng trở thành vương hậu của Hồ tộc.

Thiên hạ nhìn vào tưởng nàng phúc khí thâm sâu.

Chỉ mình nàng biết cái giá nàng phải chịu.

Mỗi bước đi của hắn lên ngai vàng đều giẫm lên máu và xương của nàng.

Bạo lực, kiểm soát, tra tấn tinh thần, tổn thương thân thể…

Tất cả đều được che giấu dưới lớp mặt nạ ôn hòa của hắn.

Rồi một ngày, muội muội tìm đến nàng.

Ánh mắt Thiên Lam khi ấy đỏ ngầu, lệch điên, ghen tị và căm thù đến đáng sợ.

"Tại sao tỷ lại được? Tại sao hắn lại yêu tỷ? Tại sao cả thiên hạ lại quỳ dưới chân tỷ?"

Lời nói chưa dứt, mũi dao đã cắm vào tim Thiên Nghi.

Nàng chết.

Không ai khóc.

Không ai nhớ.

Kiếp này

Linh Thiên Nghi mở mắt. Trước mặt nàng là căn điện quen thuộc ngày chọn chồng…

và giọng nói hoảng hốt của thị nữ:

"Điện hạ, lễ sắp bắt đầu! Người phải chọn hôn phu cùng Tố Nghi điện hạ!"

Nàng trở lại.

Đúng ngày hôm ấy.

Đúng ngày tất cả sai lầm bắt đầu.

Thiên Nghi đứng dậy, bước ra khỏi điện, mái tóc đen dài tung bay trong gió sớm. Tâm nàng bình thản đến đáng sợ. Kiếp trước nàng chết vì quá hiền lành. Kiếp này… ai nợ nàng, nàng trả.

Dưới đại điện, hoàng gia Linh tộc đang chuẩn bị bước lên lễ đài. Tố Nghi ngồi cạnh phụ hoàng mẫu hậu, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ, tràn ngập mong ngóng.

Thiên Nghi bước đến, ánh mắt lạnh như hồ thu.

"Muội muốn gả cho ai?" nàng hỏi thẳng.

Linh Thiên Lam lập tức đỏ mặt:

"Muội… đương nhiên muốn gả cho Hồ Dẫn Phong. Hắn ôn nhu, lại là minh châu của Hồ tộc.

Tỷ tỷ, tỷ chớ chọn, nhường cho muội."

Nàng ta nghĩ rằng Hồ tộc sẽ đem lại vinh quang, còn Ma giới là vực sâu trừng phạt.

Nàng ta còn tin rằng Thiên Nghi sẽ sợ gả vào Ma cung.

Sắc mặt cha mẹ bỗng nhẹ nhõm.

Phụ hoàng nói ngay:

"Thiên Nghi, muội muội con thân thể yếu, cả đời chỉ trông vào phúc phận của hôn sự này. Con hãy nhường nó cho muội.

Con gả cho Ma Vương Dạ Hàn Kiêu đi."

Thiên Lam nhìn nàng, nụ cười đầy chiến thắng.

"Tỷ tỷ, muội cảm ơn. Ma Vương kia lạnh lẽo tàn độc lắm. Tỷ ráng chịu."

Thiên Nghi nhìn muội muội kiếp trước giết mình, nhìn cha mẹ chưa từng yêu nàng, rồi nhẹ nhàng nói một câu khiến tam giới đều chấn động về sau:

"Được. Ta đồng ý."

Thiên Nghi sững lại.

Phụ hoàng mẫu hậu cũng cứng người.

Không ai ngờ nàng trả lời dễ như vậy.

Thiên Nghi mỉm cười, đôi mắt lạnh mà sắc, như nhìn thấy hai kiếp đời:

"Muội muốn Hồ Dẫn Phong… vậy muội cứ lấy đi."

Nàng khẽ nghiêng đầu.

"Chúc muội… tận hưởng phúc phận kiếp này."

Lời chúc nhẹ tênh, nhưng như một bản tuyên án.

Ở góc xa lễ điện, một bóng người phủ áo đen đứng tựa cột đá, đôi mắt hổ phách lạnh như dao.

Dạ Hàn Kiêu nhìn nàng, lần đầu tiên trong hàng ngàn năm, ánh mắt ma vương khẽ dao động.

Thiên Nghi không nhìn hắn.

Nhưng nàng biết:

Kiếp này, số phận sẽ đổi.

Và kẻ từng bị xem như địa ngục sẽ trở thành nơi nàng đặt lại số mệnh của chính mình.

Bởi vì nàng không cam chịu bất kỳ ai định đoạt đời mình thêm một lần nào nữa.