Ficool

Chapter 63 - Chương 63: Nhiệm Vụ Huyết Nguyệt

Chưa đầy một tháng sau Đại hội Tông môn, khi danh tiếng của vị Giám sát trẻ tuổi vẫn còn là chủ đề nóng hổi trong mỗi bữa cơm của đệ tử, một phong thư khẩn cấp từ biên giới phía Tây gửi đến đã phá vỡ sự yên bình của Thiên Kiếm Tông.

Vùng Hắc Sa Biên, nơi giáp ranh giữa lãnh thổ phàm trần và khu vực hoang dã, đang bị một luồng ma khí bí ẩn xâm thực. Bầu trời tại đó không còn ánh nắng, mà bị bao phủ bởi một vầng trăng đỏ quạch như máu — hiện tượng Huyết Nguyệt. Hàng vạn tà linh từ dưới lòng đất trồi lên, tàn phá thôn xóm và uy hiếp đến tính mạng của hàng vạn thường dân. Tông chủ Tuyết Nhược Vũ ngay lập tức hạ lệnh, giao cho Lục Vân dẫn đầu một đội đệ tử nòng cốt đi trấn áp.

Xuất Quân Biên Giới

Dưới chân cổng tông môn, mười vị đệ tử ưu tú nhất của nội môn, tất cả đều đạt mức Minh Tuyền tầng 4 hoặc tầng 5, đang đứng trang nghiêm. Khi thấy Lục Vân ngự kiếm từ đỉnh Tuyết Liên hạ xuống, tất cả đồng loạt chắp tay hành lễ:

"Tham kiến Lục Giám sát!"

Lục Vân đáp xuống, ánh mắt nghiêm nghị quét qua một lượt. Cậu không còn vẻ tinh nghịch khi ở bên sư tôn, mà toát ra khí chất của một vị thống lĩnh thực thụ.

"Chuyến đi này không phải là dạo chơi. Ma khí Huyết Nguyệt có khả năng ăn mòn linh lực và làm rối loạn tâm trí. Tất cả phải nghe theo hiệu lệnh, không được tự ý hành động. Xuất phát!"

Mười một đạo kiếm quang xé toạc không gian, lao về phía biên giới. Tốc độ của Lục Vân dẫn đầu, bỏ xa những người còn lại một khoảng cách đáng kể, cho thấy sự chênh lệch rõ rệt giữa Trúc Cơ và Minh Tuyền.

Trận Chiến Huyết Nguyệt

Khi đặt chân đến Hắc Sa Biên, cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều phải rùng mình. Những cánh đồng lúa xanh tốt giờ chỉ còn là đất đen cháy sém, sương mù màu tím đậm đặc che khuất tầm nhìn. Tiếng hú hét của tà linh vang vọng khắp nơi, như tiếng khóc của những linh hồn bị nguyền rủa.

Tại một ngôi làng lớn đang bị bao vây bởi hàng vạn tà linh — những sinh vật nửa người nửa quỷ với đôi mắt đỏ ngầu — người dân đang co cụm lại trong một ngôi đền cổ có lớp hộ thể mỏng manh sắp tan vỡ.

"Các ngươi bảo vệ người dân, lập trận pháp phòng thủ xung quanh ngôi đền! Tuyệt đối không để một con tà linh nào lọt vào!" Lục Vân ra lệnh nhanh gọn.

"Nhưng Lục Giám sát, số lượng tà linh quá đông, một mình ngài..." Một đệ tử lo lắng.

"Đây là mệnh lệnh!"

Lục Vân dứt lời, thân hình cậu hóa thành một vệt hỏa diễm đỏ rực lao thẳng vào tâm điểm của bầy tà linh.

Một Mình Đẩy Lùi Hàng Vạn Tà Linh

Giữa vòng vây của hàng vạn quỷ vật, Lục Vân đứng sừng sững. Cậu không rút kiếm ngay, mà chắp tay sau lưng, linh lực Trúc Cơ bộc phát mạnh mẽ. Một vòng tròn hỏa diễm từ dưới chân cậu lan tỏa ra, thiêu rụi hàng trăm tà linh trong chớp mắt.

"Kiếm ý dung nham: Đại Địa Phần Thiên!"

Lục Vân rút kiếm gỗ sồi, mỗi nhát chém ra không còn là những tia lửa nhỏ nhoi, mà là những đợt sóng dung nham cuồn cuộn. Cậu di chuyển như một bóng ma giữa chiến trường, thực lực Trúc Cơ cho phép cậu áp đảo hoàn toàn đám tà linh vốn chỉ có sức mạnh tương đương Minh Tuyền sơ kỳ.

Cậu vung kiếm một vòng tròn, tạo thành một đóa hoa sen lửa khổng lồ bao trùm cả một vùng rộng lớn. Những tà linh chạm vào cánh sen đều lập tức hóa thành tro bụi. Đám đệ tử đứng bảo vệ ngôi đền nhìn cảnh tượng đó mà đứng hình. Họ chưa từng thấy ai có thể chiến đấu bền bỉ và mãnh liệt đến vậy. Linh lực hỏa hệ của Lục Vân dường như vô tận, mỗi chiêu thức đều mang theo uy lực của một núi lửa phun trào.

Suốt ba canh giờ chiến đấu liên tục, một mình Lục Vân đã quét sạch gần như toàn bộ bầy quỷ vật. Khi con tà linh cuối cùng gục xuống, sương mù tím bắt đầu tan biến, để lộ ra ánh bình minh yếu ớt đang dần thay thế cho vầng trăng máu.

Sự Cảm Kích Của Nhân Dân

Khi trận chiến kết thúc, Lục Vân tra kiếm vào vỏ, mồ hôi đầm đìa nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc. Cậu bước về phía ngôi đền. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, hàng trăm dân làng run rẩy bước ra ngoài.

Nhìn thấy thiếu niên áo trắng đứng giữa bãi tro tàn của lũ quỷ, người dân biết rằng họ đã được cứu. Một lão già trưởng thôn run rẩy quỳ xuống, theo sau đó là hàng trăm người dân đồng loạt dập đầu.

"Đa tạ tiên nhân cứu mạng! Nếu không có ngài, làng chúng tôi hôm nay đã tuyệt diệt rồi!"

Lục Vân vội vàng bước tới đỡ lão trưởng thôn đứng dậy, giọng nói trở nên dịu dàng: "Mọi người đứng lên đi. Bảo vệ dân chúng là trách nhiệm của Thiên Kiếm Tông chúng tôi. Các vị không cần phải hành lễ đại diện thế này."

Cậu lấy ra một ít đan dược trị thương và linh thạch để hỗ trợ dân làng khôi phục nhà cửa. Đám đệ tử đi cùng nhìn thấy cảnh này, lòng đầy cảm phục. Họ không chỉ phục Lục Vân vì tu vi cao cường, mà còn vì tấm lòng nhân hậu, không hề có chút kiêu ngạo của một vị "quan lớn" trong tông môn.

Một bé gái nhỏ cầm một bông hoa dại nhặt được giữa đống đổ nát, rụt rè tiến lại gần và đưa cho Lục Vân: "Anh tiên nhân ơi, tặng anh này... Anh là người hùng của làng em."

Lục Vân khựng lại, cậu ngồi xổm xuống, nhận lấy bông hoa và xoa đầu cô bé, nụ cười của cậu lúc này rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời vừa lên.

Nhiệm vụ Huyết Nguyệt kết thúc thắng lợi rực rỡ. Danh tiếng của Lục Vân không chỉ vang xa trong giới tu tiên, mà bắt đầu ăn sâu vào lòng người dân phàm trần như một vị thần hộ mệnh. Tuy nhiên, nhìn vào thanh kiếm gỗ sồi đã bị cháy sém và nứt toác sau khi thi triển đại chiêu, Lục Vân biết rằng thời gian của nó đã hết.

"Đã đến lúc tìm kiếm vật liệu... để rèn một thanh kiếm xứng tầm với danh hiệu 'Người hùng' này rồi." Lục Vân thầm nhủ, ánh mắt hướng về dãy núi xa xăm, nơi chứa đựng những khoáng thạch ngàn năm.

More Chapters