Ficool

Chapter 62 - Chương 62: Vị Thế Mới

Tiếng gió rít gào từ màn Ngự Kiếm Phi Hành của Lục Vân vẫn còn vang vọng trong màng nhĩ của hàng vạn đệ tử, nhưng bầu không khí tại quảng trường lúc này đã chuyển từ kinh ngạc sang một sự tôn nghiêm đến nghẹt thở.

Trên đài cao – nơi vốn chỉ dành cho những bậc tiền bối nắm giữ vận mệnh của Thiên Kiếm Tông, các vị Phong chủ và Trưởng lão đang xôn xao. Việc một đệ tử trẻ tuổi bước lên đó không phải là chưa từng có tiền lệ, nhưng bước lên với tư cách một tu sĩ Trúc Cơ Cảnh thực thụ và nắm giữ chức vị Giám sát tối cao thì Lục Vân chính là người duy nhất trong lịch sử nghìn năm của tông môn làm được điều này.

Chỗ Ngồi Của Cường Giả

Lục Vân đáp xuống thềm đá của lễ đài. Từng bước chân của cậu vững chãi, khí chất trầm ổn đến lạ kỳ. Bộ trường bào trắng viền bạc tung bay, trên thắt lưng là tấm lệnh bài Giám sát tối cao tỏa ra ánh vàng ròng rực rỡ, như một lời khẳng định về quyền lực tuyệt đối mà Tông chủ đã ban thác.

"Chúc mừng Lục Giám sát xuất quan!"

Một vị trưởng lão chấp pháp trước đây vốn có thái độ trung lập, nay lại là người đầu tiên đứng dậy, chắp tay hành lễ với một sự kính trọng chân thành. Hành động này như một hiệu ứng quân bài domino. Lần lượt, các vị trưởng lão khác cũng đứng lên chào đón.

Lục Vân thong thả bước tới hàng ghế đầu tiên, nơi đặt những chiếc ghế gỗ sưa chạm rồng khắc phượng. Cậu không ngồi ở hàng ghế dành cho đệ tử ưu tú, mà đường hoàng tiến thẳng tới vị trí ngay bên cạnh Tuyết Nhược Vũ và các vị Phong chủ đại diện cho mười hai đỉnh núi.

Cái ghế ấy, trước đây Nhị trưởng lão từng ngồi. Giờ đây, Lục Vân ngồi xuống đó, dáng vẻ hiên ngang, đôi mắt đỏ thẫm bình thản nhìn xuống toàn cảnh quảng trường. Ánh mắt cậu lướt qua những đệ tử nội môn đang đứng dưới đài – những kẻ từng rêu rao cậu là kẻ "ăn đan dược để thăng cấp". Giờ đây, khi đối diện với cái nhìn của Lục Vân, tất cả đều cúi đầu, không một ai dám nhìn thẳng. Đó không chỉ là sự nể phục, mà còn là một nỗi e dè, sợ hãi trước một vị lãnh đạo trẻ tuổi có thực lực áp đảo.

Bình Phẩm Kiếm Chiêu

Đại hội tiếp tục diễn ra, nhưng tâm điểm đã hoàn toàn thay đổi. Những trận đấu dưới đài bỗng trở nên nhỏ bé trước sự hiện diện của vị "Giám sát" trên cao.

"Lục Vân, con thấy chiêu thức của đệ tử Lôi Phong thế kia như thế nào?" Nhất Phong chủ — một lão giả với mái tóc bạc phơ — khẽ quay sang hỏi, giọng nói mang theo ý vị khảo nghiệm nhưng cũng đầy sự nể trọng.

Lục Vân nhìn xuống trận đấu, nơi một đệ tử đang thi triển "Cửu Thiên Lôi Kiếm" một cách hung mãnh. Cậu khẽ lắc đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang xa:

"Kiếm chiêu tuy mạnh, nhưng tâm không tịnh. Hắn quá chú trọng vào việc tạo ra tiếng vang của sấm sét mà quên mất rằng tinh túy của Lôi hệ chính là sự tốc độ và tính xuyên thấu. Nếu đối phương là kẻ dày dạn kinh nghiệm, chỉ cần lách qua nhát chém đầu tiên, hắn sẽ lộ ra sơ hở chết người ở mạn sườn trái."

Lời vừa dứt, dưới đài đúng như lời Lục Vân nói, vị đệ tử Lôi Phong bị đối thủ lách mình né tránh và đánh một đòn chí mạng vào sườn, ngã gục ngay lập tức.

Các vị Phong chủ nhìn nhau, thầm kinh hãi trước nhãn quan sắc bén của Lục Vân. Ở cảnh giới Trúc Cơ, cách nhìn nhận về kiếm đạo của cậu đã đạt đến mức "nhìn thấu bản chất". Cậu không còn nhìn vào chiêu thức, mà nhìn vào quỹ đạo của linh lực và ý chí của người cầm kiếm.

Sự Kính Sợ Từ Đám Đông

Phía dưới đài, những đệ tử từng có ý định cạnh tranh với Lục Vân nay cảm thấy một sự chua xót xen lẫn tự hào. Họ tự hào vì tông môn có một thiên tài nghịch thiên, nhưng chua xót vì biết rằng mình vĩnh viễn không thể đuổi kịp bóng lưng ấy.

"Hắn... hắn thực sự đã khác rồi." Một đệ tử nội môn lẩm bẩm. "Trước đây hắn là mục tiêu để chúng ta vượt qua. Bây giờ, hắn là người phán xét chúng ta."

Tuyết Nhược Vũ ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười. Nàng thấy được sự trưởng thành của đồ đệ mình không chỉ ở tu vi mà còn ở phong thái lãnh đạo. Lục Vân ngồi đó, không cần tỏa ra sát khí, nhưng luồng uy áp tự nhiên của linh lực dung nham đậm đặc khiến không gian xung quanh cậu luôn duy trì một sự tôn nghiêm bất khả xâm phạm.

Bữa tiệc của quyền lực và thực lực đã chính thức bắt đầu. Lục Vân không còn là đứa trẻ cần sự che chở, cậu đã trở thành một cột trụ, một vị Giám sát tối cao có quyền sinh quyền sát trong tay. Ánh mắt nể phục của những trưởng lão chính trực và sự e dè của những kẻ còn mang lòng dạ hẹp hòi đã minh chứng cho một điều: Vị thế của Lục Vân tại Thiên Kiếm Tông đã được đóng đinh vào lịch sử.

Nỗi Trăn Trở Của Người Cầm Kiếm

Tuy nhiên, giữa những lời tán dương và ánh mắt sùng kính, lòng Lục Vân lại vô cùng tĩnh lặng. Cậu nhìn xuống thanh kiếm gỗ sồi đang đặt bên cạnh ghế. Thanh kiếm ấy đã theo cậu từ những ngày đầu, nhưng sau khi đột phá Trúc Cơ, cậu cảm nhận được cấu trúc gỗ sồi đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn cực nhỏ do không chịu nổi sức nóng của linh lực dung nham cấp độ mới.

Ta cần một thanh kiếm thực sự. Lục Vân thầm nghĩ. Một thanh kiếm có thể gánh vác được ý chí của ta, một thanh kiếm có thể cùng ta bước lên đỉnh cao của thế giới này.

Khi ánh hoàng hôn buông xuống, Đại hội Tông môn kết thúc trong vinh quang của đỉnh Tuyết Liên. Lục Vân đứng dậy, chắp tay chào các vị tiền bối rồi ngự kiếm bay đi, để lại sau lưng những tiếng bàn tán xôn xao không dứt. Cậu không quay về động phủ để nghỉ ngơi, mà hướng thẳng về phía cấm địa của tông môn — nơi lưu giữ những ghi chép cổ xưa về các loại vật liệu luyện khí huyền thoại.

Hành trình mới đã bắt đầu. Lục Vân hiểu rằng, vị thế hiện tại chỉ là bàn đạp. Để bảo vệ sư tôn, bảo vệ tông môn và thực hiện công lý của một Giám sát tối cao, cậu cần một sức mạnh thực chất hơn nữa. Và bước tiếp theo của sức mạnh đó, chính là việc rèn đúc một thanh thần kiếm bản mạng.

More Chapters