Ficool

Chapter 2 - Chương 2: Thiên Kiếm Đỉnh, Sư Tôn Như Họa

Chiếc phi chu bằng gỗ trầm hương ngàn năm, chạm khắc phù văn cổ xưa, rẽ ngang tầng mây trắng xóa như một con cá kình khổng lồ bơi giữa biển bạc. Lục Vân đứng ở mạn thuyền, đôi bàn tay nhỏ bé bám chặt vào lan can đá ngọc bích. Phía dưới chân cậu, vạn dặm giang sơn thu nhỏ lại chỉ bằng một bức tranh thủy mặc, những dòng sông uốn lượn như sợi chỉ, và ngôi làng Thanh Vân bé nhỏ đã sớm tan biến sau những rặng núi mờ sương.

Cậu bé sáu tuổi hít một hơi thật sâu, luồng không khí ở độ cao này buốt lạnh nhưng lại mang theo một loại năng lượng thanh khiết khiến tinh thần cậu sảng khoái lạ thường. Vị tiên nhân dẫn đường – người mà cậu gọi là Thanh Phong đạo nhân – khẽ mỉm cười nhìn cậu bé:

"Tiểu Vân, phía trước chính là Thiên Kiếm Tông. Đó là nơi đứng đầu trong lục đại tông môn, cũng là nơi gần với Tiên giới nhất ở thế giới này."

Vừa dứt lời, áng mây trước mặt bỗng nhiên tản ra, để lộ một cảnh tượng khiến Lục Vân phải nín thở. Chín ngọn núi cao vút, tựa như chín thanh thần kiếm khổng lồ đâm toạc trời xanh, bao quanh lấy một đỉnh núi trung tâm lơ lửng giữa không trung. Những dãy cung điện nguy nga rực rỡ dưới ánh nắng đại ngàn, thác nước từ trên trời cao đổ xuống như những dải lụa bạc, tiếng hạc kêu lảnh lót vang vọng giữa các tầng mây. Đây chính là thánh địa mà hàng triệu phàm nhân cả đời cầu mà không được.

Phi chu hạ cánh xuống quảng trường Thiên Kiếm, nơi được lát bằng những phiến bạch ngọc mát lạnh. Lục Vân lọt thỏm giữa những hàng cột đá cao chọc trời, đi theo Thanh Phong đạo nhân tiến vào Đại điện Thiên Kiếm.

Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ mở ra, một luồng kiếm khí vô hình nhưng uy nghiêm tràn ra khiến bước chân của Lục Vân khẽ khựng lại. Bên trong điện, không gian rộng lớn đến mức tiếng bước chân của cậu vang lên những âm thanh trầm mặc. Ở hai bên, các vị trưởng lão và phong chủ với tu vi thâm hậu đang ngồi tĩnh tọa, ánh mắt của họ như những tia điện quét qua người cậu bé, khiến da thịt Lục Vân cảm thấy tê rần.

Tuy nhiên, mọi sự chú ý của Lục Vân đều đổ dồn về phía chiếc ngai báu làm từ vạn năm hàn băng ở chính giữa đại điện.

Ở đó, một nữ tử đang ngồi.

Nàng vận một bộ trường bào trắng muốt như tuyết đầu mùa, tà áo rủ xuống sàn điện như những cánh hoa lê. Mái tóc đen dài như thác đổ được cài đơn giản bằng một thanh trâm ngọc, tôn lên làn da trắng sứ và khuôn mặt thanh tú đến mức không thực. Đôi môi nàng đỏ nhẹ như cánh hoa đào, nhưng đôi mắt phượng lại mang theo sự lạnh lùng, tĩnh mịch của một hồ nước đóng băng ngàn năm.

Đó chính là Tuyết Nhược Vũ, vị Tông chủ trẻ tuổi nhất trong lịch sử Thiên Kiếm Tông.

Trong giới tu tiên khốc liệt này, người ta thường dành hàng trăm, hàng ngàn năm mới có thể chạm đến ngưỡng cửa của quyền lực. Nhưng nàng, chỉ mới 70 tuổi – một con số cực kỳ "non nớt" đối với các lão quái vật ở cảnh giới Chí Tôn – đã đường hoàng ngồi lên vị trí cao nhất, dùng kiếm trấn áp bốn phương.

Thanh Phong đạo nhân cúi người hành lễ, giọng nói đầy tôn kính:

"Bẩm Tông chủ, thuộc hạ đi tuần thú phương Nam, tìm được một mầm non tốt tại Thanh Vân Thôn. Đứa nhỏ này là Hỏa linh căn trung phẩm, nhưng hỏa khí vô cùng tinh thuần, ý chí kiên định, rất hợp với kiếm đạo của bản tông."

Tuyết Nhược Vũ không nói gì. Nàng hơi nghiêng đầu, đôi mắt phượng lướt qua thân hình nhỏ bé của Lục Vân. Trong khoảnh khắc đó, Lục Vân cảm thấy như mình đang đứng trước một đại dương mênh mông, vừa bao la vừa nguy hiểm. Cậu thấy áp lực đè nặng lên vai, đôi chân run rẩy, nhưng cậu không cúi đầu. Cậu siết chặt nắm tay, ngước mắt nhìn thẳng vào vị nữ tông chủ xinh đẹp kia.

Bốn mắt chạm nhau. Một bên là sự thâm trầm của bậc Chí tôn, một bên là sự bướng bỉnh của một đứa trẻ vừa bước ra khỏi lũy tre làng.

Bỗng nhiên, một tia sáng đỏ rực ranh mãnh lóe lên trong sâu thẳm con ngươi của Lục Vân – đó là sự cộng hưởng của hỏa linh căn với kiếm ý bẩm sinh.

Hàng lông mày lá liễu của Tuyết Nhược Vũ khẽ nhướng lên. Nàng nhận thấy trong huyết quản của đứa trẻ này, ngọn lửa không hề hỗn loạn mà cháy rất có nhịp điệu, tựa như một thanh kiếm đang được nung đỏ trong lò rèn, chờ đợi ngày rèn giũa để chém đứt xiềng xích.

Nàng chậm rãi đứng dậy. Động tác của nàng nhẹ nhàng nhưng khiến cả đại điện trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Luồng áp lực kinh người tan biến, thay vào đó là một cơn gió thanh mát lướt qua. Nàng bước từng bước xuống bậc thềm bạch ngọc, hương thơm thanh khiết như hoa tuyết lan tỏa trong không gian.

Khi đứng trước mặt Lục Vân, nàng mới nhận ra cậu bé chỉ cao đến ngang hông mình. Tuyết Nhược Vũ khẽ đưa bàn tay thon dài, hơi lạnh toát ra từ đầu ngón tay chạm nhẹ vào trán cậu.

"Hỏa khí thuần túy, nội hàm kiếm ý..."

Giọng nói của nàng vang lên, trong trẻo như tiếng chuông bạc chạm vào nhau, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm của người đứng đầu một tông môn lớn. Nàng khẽ gật đầu, một nụ cười cực kỳ mờ nhạt, thoảng qua như mây khói hiện ra trên khóe môi:

"Đứa nhỏ này, ta nhận. Từ hôm nay, Lục Vân sẽ là đệ tử thân truyền đầu tiên của Tuyết Nhược Vũ ta. Các vị trưởng lão có ý kiến gì không?"

Cả đại điện xôn xao. Các vị trưởng lão nhìn nhau đầy kinh ngạc.

"Tông chủ, ngài mới lên chức, tu vi vẫn cần củng cố, nhận đệ tử lúc này có phải hơi sớm không?" – Một vị phong chủ râu tóc trắng xóa lên tiếng.

Tuyết Nhược Vũ xoay người, tà áo trắng bay lượn như một đóa sen tuyết nở rộ. Nàng lạnh lùng đáp:

"Duyên phận đến thì nhận, cần gì sớm hay muộn? Thiên Kiếm Tông chúng ta chọn đồ đệ, chọn là ở tâm tính và kiếm tâm, không chỉ ở linh căn phẩm cấp. Ta thấy cậu bé này có kiếm tâm thiên bẩm, vậy là đủ."

Nàng quay lại nhìn Lục Vân, ánh mắt dường như mềm mỏng hơn một chút nhưng vẫn đầy vẻ bỡ ngỡ của một người lần đầu làm sư phụ:

"Đi thôi, đồ nhi. Theo ta về đỉnh Tuyết Liên."

Lục Vân nhìn bóng lưng mảnh mai nhưng vững chãi của nàng, trong lòng nảy sinh một cảm xúc khó tả. Cậu vội vàng chạy theo, đôi chân nhỏ nhắn lạch bạch trên sàn đá, miệng lẩm bẩm:

"Sư tôn... người đợi con với!"

Dưới ánh hoàng hôn vàng rực đổ bóng xuống Thiên Kiếm Đỉnh, một vị tông chủ trẻ tuổi xinh đẹp đi phía trước, một cậu bé mang theo ngọn lửa đỏ rực chạy phía sau. Định mệnh giữa họ đã bắt đầu xoay chuyển, mở ra một chương mới cho cả giới tu tiên đầy khốc liệt này.

Vào lúc đó, Tuyết Nhược Vũ không hề biết rằng, đứa trẻ mà nàng vừa nhận làm đệ tử vì "thấy hợp mắt", sau này sẽ là người cùng nàng gánh vác cả thiên hạ, và cũng là người khiến nàng phải rũ bỏ vẻ lạnh lùng để trở thành thê tử của chính đồ đệ mình.

More Chapters