Trong thế giới của người tu hành, thời gian đôi khi chỉ là một khái niệm mờ nhạt. Đối với Lục Vân, ba tháng ngồi dưới Thác Hàn Băng không phải là sự hành xác, mà là một cuộc hành trình đi sâu vào bản ngã. Ba tháng, chín mươi ngày đêm đối diện với tiếng gầm thét của dòng nước và sự thiêu đốt của dược lực, cậu bé sáu tuổi ấy đã dần lột xác.
Da thịt của Lục Vân không còn vẻ trắng trẻo, mềm mại của một đứa trẻ phàm trần. Giờ đây, lớp da ấy ánh lên một sắc hồng nhạt như rạng đông, ẩn hiện dưới đó là một tầng hào quang mỏng manh nhưng bền bỉ. Những tạp chất trong cơ thể theo mồ hôi và hơi nước thoát ra ngoài, để lại một thân hình dẻo dai, chứa đựng sức sống dồi dào của một hỏa chủng đang chờ ngày bùng cháy.
Vào một buổi sớm tinh khôi, khi vạn vật trên đỉnh Tuyết Liên vẫn còn chìm trong màn sương giá buốt, một khoảnh khắc định mệnh đã đến.
Lục Vân, người đã nhắm nghiền đôi mắt suốt nhiều ngày qua, chợt khẽ rung động hàng mi. Giữa tiếng thác đổ ầm ầm, tâm thức của cậu bỗng đạt đến một sự nhạy bén cực hạn. Cậu chậm rãi mở mắt. Tầm nhìn của cậu xuyên qua làn sương mù dày đặc, xuyên qua những tia nước bắn tung tóe, và dừng lại ở một khe đá hẹp ngay bên cạnh dòng thác.
Ở đó, có một nhành cỏ dại nhỏ bé, mỏng manh đang run rẩy trước những cơn gió lùa buốt giá. Những hạt nước từ thác bắn vào nhành cỏ, vốn dĩ sẽ ngay lập tức biến thành băng đá và nghiền nát sinh mệnh yếu ớt ấy. Thế nhưng, đúng lúc đó, một tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua tầng mây, rọi thẳng vào khe đá.
Hơi ấm từ tia nắng ấy, dù chỉ là mỏng manh, lại đủ để xua tan cái lạnh, khiến những giọt nước đọng trên lá cỏ tan ra, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Nhờ có luồng ánh sáng hỏa thuộc tính nguyên thủy nhất từ mặt trời, nhành cỏ không những không bị đóng băng mà còn vươn mình đầy kiêu hãnh.
Một tia sáng xẹt qua trí óc non nớt của Lục Vân.
"Hỏa... hóa ra là như vậy sao?" — Cậu bé lẩm bẩm trong lòng.
Trước đây, khi nghĩ về hỏa, Lục Vân chỉ liên tưởng đến lò rèn đỏ lửa, đến những đám cháy rừng dữ dội hay sự nóng nảy của những thanh kiếm rực cháy. Nhưng nhành cỏ kia đã dạy cho cậu một bài học khác. Hỏa đâu phải chỉ là tàn phá? Hỏa còn là hơi ấm chở che, là cội nguồn của sự sống giữa mùa đông khắc nghiệt. Hỏa là ánh sáng soi rọi vào những góc tối tăm nhất của thế gian, mang lại niềm hy vọng khi vạn vật tưởng chừng như đã lụi tàn.
Cậu chợt nhớ đến Sư tôn của mình — Tuyết Nhược Vũ. Nàng xinh đẹp tuyệt trần nhưng luôn bao phủ mình bằng một lớp băng giá vạn năm, lạnh lùng và xa cách.
"Có lẽ..." — Lục Vân nghĩ thầm với sự ngây ngô của một đứa trẻ — "Người lạnh lùng như vậy là vì người chưa tìm thấy một ngọn lửa thực sự sưởi ấm tâm hồn? Nếu hỏa của mình có thể dịu dàng như tia nắng kia, liệu sư tôn có mỉm cười nhiều hơn không?"
Chính cái suy nghĩ đầy thiện lương và giản đơn ấy lại vô tình chạm đúng vào "Kiếm Đạo Tâm Hỏa" — một tầng ý cảnh thâm sâu mà ngay cả những lão quái vật Nguyên Anh cảnh cũng chưa chắc đã ngộ ra được. Tu tiên không chỉ là tu lực, mà còn là tu tâm. Khi tâm cảnh thông suốt, thiên địa quy tắc sẽ tự động cộng hưởng.
Vù!
Không gian xung quanh Thác Hàn Băng bỗng nhiên biến đổi. Những hạt linh khí li ti màu đỏ không còn trôi nổi dập dềnh hay tinh nghịch né tránh nữa. Như cảm nhận được tiếng gọi từ một vị vua mới, chúng bắt đầu rung động mãnh liệt.
Một cơn lốc nhỏ màu đỏ thẫm hình thành ngay xung quanh Lục Vân, hút lấy hỏa linh khí từ khắp mọi ngách ngách trên đỉnh Tuyết Liên. Những sợi linh khí giờ đây kết lại thành những dải lụa đỏ rực, vận hành theo một trật tự hoàn hảo, không còn một chút hỗn loạn. Chúng ngoan ngoãn chui vào đỉnh đầu, vào lỗ chân lông, hội tụ về phía đan điền của cậu bé.
Đúng lúc này, trên một tán tùng cổ thụ cách đó không xa, một bóng trắng thoát tục lặng lẽ xuất hiện. Tuyết Nhược Vũ đứng đó, tà áo trắng bay nhẹ trong gió tuyết, đôi mắt phượng vốn luôn tĩnh lặng nay co rụt lại vì kinh ngạc.
Nàng đã đứng quan sát từ lâu, nhưng cảnh tượng trước mắt thực sự nằm ngoài dự liệu của nàng. Một đứa trẻ sáu tuổi, linh căn trung phẩm, lại có thể tiến vào trạng thái "Thiên Nhân Hợp Nhất" chỉ sau ba tháng nhập môn? Thậm chí, nó còn tự ngộ ra ý cảnh của Hỏa đạo mà không cần bất kỳ sự dẫn dắt nào?
"Tâm tính của nó... rốt cuộc là được đúc bằng gì vậy?" — Tuyết Nhược Vũ khẽ thốt lên, giọng nói chứa đựng sự chấn động không thể che giấu.
Nàng nhớ lại bản thân mình năm xưa, dù là thiên tài vạn năm có một, cũng phải mất nửa năm mới chạm đến ngưỡng cửa này. Đứa trẻ này không cần những lời đạo lý cao siêu của nàng, nó tự học từ thiên nhiên, tự học từ chính sự tĩnh lặng của bản thân. Nàng nhận ra sự lo lắng về việc "không biết dạy đệ tử" bấy lâu nay của mình hóa ra lại là một sự dư thừa đáng yêu. Lục Vân không cần một người thợ rèn cầm tay chỉ việc, cậu là một khối ngọc thô tự mình biết cách mài giũa để tỏa sáng.
Nhìn thấy vầng hào quang ấm áp bao quanh Lục Vân, trái tim vốn đóng băng của Tuyết Nhược Vũ dường như cũng khẽ run động. Một nụ cười cực kỳ hiếm hoi, không còn vẻ xa cách của một vị Tông chủ Chí Tôn, mà mang theo sự nhẹ nhõm và yêu mến, hiện ra trên khuôn mặt nàng. Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến hoa tuyết xung quanh cũng phải thẹn thùng rơi rụng.
"Xem ra, ta thực sự đã nhặt được một bảo vật rồi." — Nàng khẽ tự nhủ.
Nàng quay người, tà áo trắng lướt đi trong không trung như một đám mây. Trong lòng nàng đã có quyết định: "Nếu nó đã nỗ lực như vậy, ta cũng không thể để nó thiếu thốn. Đan dược cấp bốn, cấp năm... có lẽ nên chuẩn bị từ bây giờ là vừa."
Dưới thác nước, Lục Vân vẫn duy trì trạng thái định tâm. Hỏa chủng trong đan điền của cậu đã chính thức thành hình, rực rỡ và ổn định. Cảm giác như chỉ cần một cú hích nhẹ nữa thôi, lớp màng ngăn cách giữa phàm nhân và tu sĩ sẽ vỡ tan.
Khoảng cách đến Ngưng Khí cảnh giờ đây mỏng manh như một tờ giấy. Lục Vân không vội vàng, cậu tiếp tục cảm nhận hơi ấm của tia nắng, tiếp tục để hỏa linh khí rèn luyện kinh mạch. Cậu biết, con đường thần tiên còn rất dài và khó khăn, nhưng ngọn lửa trong tim cậu sẽ không bao giờ tắt nữa.
