Ficool

Chapter 91 - Chương 90: Kẻ ngu dốt thiểu năng.

Đôi khi một cánh cửa khép lại.

Một cánh cửa khác sẽ được mở ra cho ta.

Nhưng thứ lọt qua chưa chắc là ánh sáng.

 

Đôi khi chính tôi còn thấy ghê tởm chính mình.

Mỗi khi nhìn vào gương, tôi lại nổi lên một nỗi mệt mỏi.

Tôi thở dài rồi cất cái gương cầm tay đi.

Tôi tên là Ron Irus, ừm, là Ron, còn Irus là tôi tự gọi mình.

Tôi sẽ đăng kí họ là Irus nếu sau này tôi đủ giàu có và danh tiếng.Có lẽ vậy thôi.

Tôi năm nay 12 tuổi, nhưng mọi người trong viện mồ côi Jinlus thường hay gọi tôi là em.

Dù chúng có mới 10 tuổi, hay đã 17 tuổi đều gọi tôi là em Ron.

Điều đó thật kì lạ, nhưng tôi thường không để ý nhiều đến vậy.

Bởi lẽ tôi thường được mọi người chăm sóc nhiều hơn, đôi khi họ nói tôi ngu ngốc, thiểu năng nên cần giúp.

Tôi cho rằng điều đó là sai, bởi lẽ cô giáo nói rằng ai cũng sẽ có 1 trí thông minh riêng, và ai rồi cũng nên đi theo đó.

Nhưng tôi không thông minh, điểm tôi rất tệ, tôi không giỏi vận động, bởi tôi rất yếu, tôi không giỏi nghệ thuật, bởi tôi rất chán điều đó.

Tôi nhìn những tia nắng xuyên qua tấm rèm cửa ở cửa sổ. Tôi đang trong một căn phòng tràn đầy màu sắc, những khối ô vuông cứ sặc sỡ sắc vàng và xanh chồng lên nhau.

Những món đồ chơi đang vây quanh tôi, đúng hơn là tôi đã để bọn chúng ở đó, tôi muốn cảm giác như 1 siêu anh hùng đối đầu đàn quái thú.

"Brrrr".

"Bratu!~"

"Này Ron, đi ra ngoài chơi đi".

Bratu, một cậu bé tóc trong trại mồ côi chào tôi từ bên ngoài cửa sổ, thật kì quái, làm sao cậu ta biết tôi ở trên tầng 2 mà gọi?

"Biết rồi".

Tôi hét lên một tiếng rồi chạy xuống cầu thang, tuy nhiên trong tầm mắt tôi cứ hiện lên các màu xanh lá và tím cùng màu vàng hòa vào nhau.

Cái cầu thang bình thường mà tôi đi hàng ngày ấy, cái màu sắc nâu đỏ đơn điệu ấy giờ đây đã không còn lại một màu sắc buồn chán nữa.

Tôi cứ bước một bước thang xuống thì lại một dải lụa màu sắc bao quanh tôi như một tấm áo choàng.

Và rồi những màu sắc ấy bỗng cùng nhau cuốn lại thành màu đen, tôi mặc trên mình một tấm áo choàng đen tuyền, điều đó thật tuyệt

nhưng khi tôi bước xuống bậc thang cuối cùng, nó lại hóa trắng tuyết, rồi nó lại siết chặt lại thành một bộ đồ trắng tinh.

Tôi thấy được nó, nhưng khi tôi bước xuống thềm nhà, mọi thứ cứ tối sầm lại, rồi lại trở về nguyên trạng.

Tôi không mấy bận tâm đến điều đó, vì tôi dường như đã quen với điều này.

"Tớ đây tớ đây!"

Tôi chạy 1 mạch qua khu vui chơi, nhưng rồi tôi chợt thấy Lunas, người anh hơn tôi 2 tuổi nhưng lại có chiều cao đáng kinh ngạc, 1m8.

Anh ấy cùng vài đứa trẻ khác và Bratu đang thì thầm gì đó, rồi khi họ nghe thấy tiếng tôi thì quay lại.

"…Ồ Ron".

Lunas gãi gãi đầu rồi nhìn tôi và nhìn tờ giấy trên tay.

"Đó là gì vậy?"

Tôi hỏi, còn Lunas thì thầm vài điều với đám trẻ rồi lắc đầu nhìn tôi.

"Đã có một báo cáo về em, em nhớ mấy bài kiểm tra mấy hôm trước chứ?"

Tôi gật đầu lia lịa. Rồi những ánh nhìn của những người khác ngày càng thêm kì lạ mỗi khi từ lời của Lunas vang lên

"Chỉ số IQ: 112

Không mắc các bệnh tâm lý.

Không mắc các bệnh tâm thần.

Cơ thể: Bình thường, đang trong giai đoạn dậy thì muộn".

Dù Bratu và những người khác đã chuẩn bị nhưng điều này vẫn là quá sức khó hiểu.

"Vecic, Cậu nghĩ sao? Tên đó gian lận à?"

"Cậu nghĩ hắn đủ thông minh để làm vậy à? Không, cậu đủ thông minh để nói câu vậy à John?"

"Chết tiệt, nếu gian lận mà được thì tôi đã 200 IQ chứ không ở đây".

Các câu nói cứ thể truyền này thành nọ, còn Lunas nhìn tôi rồi nói anh ấy sẽ hỏi thử viện trưởng.

Còn tôi, tôi nhảy cẫng lên, bởi từ nay họ sẽ không thể gọi tôi là kẻ ngu ngốc nữa.

 

More Chapters