Ficool

Chapter 87 -   Chương 86:Cái kết hụt hẫng.

Và khi mọi cá nhân là một giả tưởng bản sao, thì làm sao tàu hỏa có thể chống lại?

Cơ bản, là những kẻ còn sống.

Sự kiện huyền bí gây ra bởi quỷ.

Những người trong toa là người chơi và một người là quỷ.

Tức, là đã là hạt giống để phản kháng.

Phải vậy?

Thật ra, điều đó khá miễn cưỡng, nhưng rồi Ron nhận ra, những người tỉnh táo là Gift.

Và nơi này là sân chơi của quỷ dị.

Liệu, có khả năng nào những người còn tỉnh táo là do Gift? Đúng, vì những người đó có dấu vết của Gift, đó là điều không phải bàn cãi.

Có thể từ mặt đất, nhưng với những người từ tàu hỏa ra, khả năng cao là từ tàu hỏa, vì tỉ lệ tỉnh táo của họ cao gấp nhiều lần người còn lại, trừ những người bị giết, họ đều tỉnh táo.

Vậy nên mô hình là như này:

Mặt đất là nhân cách chính, ăn các kẻ đã chết để học thông tin, bao gồm nghe lén và ăn xác, và những người còn sống là những người đang dần bị đồng hóa.

Lúc đầu Ron đến, là sau khi hoàn thành trò chơi, tức quỷ dị huyền bí hoạt động mạnh, thì những kẻ ở Pegasus phát điên, sau đó thì ổn định lại, và rồi khi đám sâu khổng lồ đến thì lại điên lên.

Tức, là nơi đây thực sự hỗn chiến, và cuộc chiến này nằm ở cấp độ tâm lý ba tầng-vô thức-bản ngã-siêu bản ngã.

Có nhiều điều ủng hộ điều đó.

Và Ron, anh đang cầm một quả lựu đạn chưa tháo chốt.

Nó nằm ở điều Ron cũ, hay chính anh ở quá khứ để lại.

Qúa trình anh vượt qua trò chơi trên tàu hỏa.

Có mạch, phương pháp, thiếu trải nghiệm.

Và nếu theo mạch suy nghĩ lúc đó, sử dụng Ron làm mốc để suy nghĩ về Ron.

Thì theo tâm lý học, nếu biết đường từ A đến B, có thể tạm thời từ đó suy ngược con đường đã đi.

Tức là dù mất trí nhớ, nếu biết đại khái quá trình thì không khác gì trải nghiệm.

Vậy tại sao điều này quan trọng.

Vì nếu Ron có mốc đó, anh có thể có gốc để nhớ lại kí ức trên tàu hỏa.

Và khi đó, thì anh sẽ có liên kết tâm lý với nó sâu sắc.

Và…

"Khục".

Janeus khục ra máu, mắt cô đổ máu và trợn ngược lên rồi gục xuống.

Người cô be bét vết máu, cùng hàng ngàn vết kính vỡ găm sâu vào da thịt mềm mại.

Cô gục xuống rồi chết, dễ dàng vậy đấy.

"Nhưng giết thế này vô ích, dù đã giảm thiểu thiệt hại, cũng đã quá nặng nề rồi".

Kale kêu lên, và anh nhìn ra bên ngoài, nơi đám sâu đang điên cuồng đập phá.

Đám sâu đó dần lộ diện khỏi lớp khói bụi, để lộ ra một màu đen kì lạ, như kim loại.

Đó không gì khác là đoàn tàu, những đoàn tàu từ mặt đất trồi lên, tàn phá toàn bộ thành phố.

"Hiện tại, công việc của ta đã xong rồi".

"Chỉ vậy thôi à? Để tâm lý Janeus sụp đổ chỉ cần để cô ta chết?"

Khi Quân rời đi, Kale đã quay lại để hỏi về vị công chúa ấy.

"Đúng".

Quân đáp thờ ơ, và gần như, tất cả đã kết thúc.

Promet và tâm lý của anh ta đã gãy nát vì Lunas.

Janeus cũng đã sụp đổ vì cái chết.

Quân kia sau khi bị ám ảnh bởi cái chết, thì khi đối diện nó, cũng sụp đổ.

Và Ron…

Còn lại Ron, người có lẽ lâu nhất.

Sau khi Ron sụp đổ, thì không gian này sẽ bị Kale nuốt lấy để đối trọng với tàu hỏa, vốn ở thế yếu.

"Nhưng, ngươi từng bảo về vòng lặp thời gian, về vòng lặp và kế hoạch, đó là gì?"

Kale tiến đến gần Quân, và vui vẻ hỏi anh.

Nhưng Quân thờ ơ, vì dù sao, đây là điều anh đã thấy từ lâu.

"Vì nơi này được xây dựa theo tâm lý và bản chất của nó là thu thập vỏ bọc, nên cơ bản suy luận cực kì khó".

Quân suy nghĩ, rồi nói tiếp.

"Trừ khi, Ron chưa từng có thể đường hoàng ra ngoài".

Anh nói thêm.

"Vốn dĩ, vì thế giới này là một biểu hiện thế giới tâm lý, nên khi bị hủy hoại quá mức, có thể vay mượn khả năng tái khởi động kí ức để reset lại thế giới.

Tuy nhiên, nó luôn thuộc về ngươi, hắc rối chi triều".

Quân nói thêm, cơ bản, đây là một lồng giam có thể đẩy mọi người về điểm xuất phát mỗi khi gặp vấn đề.

Vậy thì sao phải cố gắng trốn thoát? Chi bằng chờ đợi.

More Chapters