Ficool

Chapter 74 - Chương 73: đừng tin vào giấc mơ, bởi nó không phải hiện thực (4)

 

"Đừng tản ra!!"

Promet hét to lên, đồng thời anh lao đi và tháo tấm khăn quanh mặt đi, để lộ ra mái tóc vàng bụi bặm của mình.

RẦM!

1 âm thanh gầm vang lên từ phía Promet, và thực tại xám xịt như bị những tia sét màu trắng xé toạt.

Tia sét trắng lan ra khắp nơi rồi tụ lại nguồn, tạo thành một cái lồng bao lấy Promet.

Anh lao lên, nhắm thẳng vào bóng đen thuôn dài trước mắt.

Tất nhiên, không ai ngu mà trực diện với con quái vật đó cả, Promet ẩn vào trong làn bụi và hoàn toàn biến mất trước con sâu.

Sau khi biến mất, bỗng trong làn khói bụi hiện lên các vệt mờ tròn trông như các đốm tinh tú, hay đom đóm trắng xóa.

Ngay sau đó, con sâu đen kịt dần xuất hiện các tia sét màu trắng bao bọc lấy cơ thể nó, kìm hãm nó di chuyển thêm.

Rõ ràng, Promet đang kìm hãm nó, nhưng có vẻ sẽ không được lâu.

"Đừng lo, path của tôi sẽ đẩy lùi nó ít nhất ba phút nữa!"

Promet lao ra từ làn khói bụi, anh nhễ nhại mồ hôi, thở khó nhọc rồi lao về phía trước.

"Hộc".

Chàng trai tóc xám thở ra một tiếng khó nhọc, phần là vì sự bí bách của lớp vải quanh mặt, phần là vì con quái vật không ra hình thù vừa rồi.

Anh chống tay vào tường, ôm mặt như thể đang chóng mặt.

Qủa thực, không phải ai cũng giỏi trong ma thuật hay chiến đấu, đa phần mọi người đều né xa con đường thành các chiến binh dù con đường trở nên mạnh hơn rất rộng mở.

giống như Trái Đất thôi, ngày thường chẳng ai lại khao khát trở lên vạm vỡ cơ bắp để tham gia vào chiến tranh cả, cùng lắm, là có ít cơ để kiếm người yêu.

May mắn thay, có một học viên của học viện The Gate ở đây, một học viện chuyên đào tạo các chiến binh và sĩ quan, hay một trường quân đội.

Chàng trai trẻ liếc xung quanh, anh nín thở để cảm nhận nhịp tim của mình, rồi anh nhìn xung quanh.

Nhận thấy tất cả dường như đã bình ổn, anh ngồi phịch xuống đất, chân run rẩy một hồi.

"…"

Chàng trai tóc xám ôm bụng, anh hơi đau bụng và cần đi vệ sinh, miệng thì vừa thì thầm về sự đáng nguyền rủa của tình hình, vừa nghiến răng ken két để nhịn đi vệ sinh.

Tuy nhiên, vẻ mặt của anh dường như đã thu hút sự chú ý, và anh chàng tên Promet ấy đã đi đến chỗ anh.

"Anh có bị thương ở đâu không?"

Promet với bản năng giúp đỡ đồng đội đã đến hỏi chàng trai tóc xám, nhưng anh chỉ nghiêm mặt, trừng trừng mắt và nghiến răng lắc đầu.

"…Tôi tin anh vậy".

Sau đó, anh ấy đi khắp nơi hỏi về tình trạng hiện tại của mọi người.

"Mọi người hiện đã thấy rồi đó, chúng ta đang vô tình chạy trốn khỏi một quái vật trông giống một con sâu khổng lồ".

Promet ngân lên giọng nói đầy tính truyền cảm hứng, đầu tiên anh ta đang nhắc nhở về tình hình hiện tại.

"Tuy nhiên, vì con sâu ấy vẫn đang tìm kiếm chúng ta, vì vậy, chúng ta cần phải tránh xa hầm trú ẩn của cảnh sát tạm thời…"

Promet nói lên một sự thật hiển nhiên, anh không vòng vo mà vào thẳng vấn đề.

"Hiện tại, như ta đã thấy, chỉ có hai cái xác đã được trông thấy, và ba kẻ hiếp dâm đã chạy trốn, với việc con sâu xuất hiện gần chỗ chúng ta, có thể coi ba cái xác ấy đã chết.

Điều này rất, rất nguy hiểm, nhưng đừng lo, nếu mọi người có thể cho tôi biết các khả năng của mọi người, tôi, Promet sẽ giúp mọi người lập một bản kế hoạch trốn thoát".

Promet kêu gọi mọi người đồng lòng, hiện tại cùng nhau sống mới là quan trọng nhất.

Chàng trai tóc xám cũng vậy, anh nghĩ tới viễn cảnh thoát ra khỏi ngục tù này, lòng nảy lên sự hưng phấn khác lạ làm tim anh đập nhanh hơn.

Đồng tử anh hơi rung động, thậm chí có chút nước mắt hồi hộp lăn ra trên mí, nhưng tay thì vẫn ôm bụng, khó nói giọt nước mắt đó là vì nỗi khổ hay sự giải thoát.

Để lẩn tránh ánh mắt của Promet, anh liếc xuống dưới đất, rồi khi cơn quặn thắt đến, anh lại liếc sang phải, cố hết sức phân tâm cơn đau bụng.

Nhưng…đáp lại ánh mắt của anh là một ánh mắt khác.

Một ánh mắt trống rỗng kì lạ, từ bóng tối chạm tới ánh mắt anh…

Hơi thở gấp gáp cứ như đóng băng lại, chậm rãi nghẹn ở cổ họng anh.

Ở góc của căn phòng…có một xác chết đẫm máu bị kẹt lại ở các bức tường đã bị sụp đổ.

Thân hình nát bấy, không nhận ra nổi là nam hay nữ.

Nhưng con mắt ấy, cái con mắt mở to ra như đang đối thoại vô hình với chàng trai tóc xám.

Bất chợt, anh nghĩ đến bản thân, nghĩ đến những người ở trong hầm trú ẩn.

Anh qua ánh mắt đó, ánh mắt giống hệt thiếu nữ chết đó, mà hòa lẫn vào những kẻ đang sống.

Liệu có ngày anh sẽ chết như vậy? Anh không rõ.

Anh nhìn phần não văng tứ tưng của xác chết, rồi nhìn về bàn tay của mình.

"…Xin lỗi…Tôi cần đi vệ sinh, đừng lo cho tôi".

Anh ôm bụng, đứng dậy rồi không đợi lời nói mà rời đi.

Nhưng kì lạ là, anh dường như chỉ đầy sự ghê tởm trên đôi mắt của kẻ mới lớn.

More Chapters