“Buổi tối – Dịch Hoa Châu”
Ánh trăng nhợt nhạt và yếu ớt treo lơ lửng trên bầu trời, phủ lên Dịch Hoa Châu một tấm màn nhung u buồn. Không gian chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như một lời cảnh báo không lời.
Tiếng gió rít qua những cành cây khẳng khiu, hòa cùng tiếng lá khô xào xạc tạo nên một bản giao hưởng ma mị, càng làm nổi bật sự vắng lặng của vùng đất này. Mọi sinh linh dường như đã nín thở, co mình lại trong bóng tối, tránh né ánh mắt dò xét của một thế lực tà ác vô hình.
Giữa khung cảnh ảm đạm ấy, Mei bước đi một cách vô định, cô độc đến tột cùng. Mái tóc dài của cô bị cơn gió lớn cuộn lấy, phất phơ như một cánh chim lạc đàn. Một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai bé nhỏ, khiến từng bước chân của cô trở nên nặng trĩu. Khẽ vén mái tóc che khuất tầm mắt, cô thở dài một tiếng đầy thất vọng.
“Haizz, cuối cùng vẫn không có gì thay đổi cả ở đây cả.”
“Nhưng sao mình cứ có cảm giác không khí hôm nay hơi lạ nhỉ?”
Đứng trước không gian yên tĩnh này, nỗi nghi hoặc càng dâng cao khi cô nhớ lại những sự việc diễn ra gần đây – được đồng hành cùng Xiao, biết được bí mật của Elzer và cha anh, cả sự xuất hiện bất ngờ của Diluc tại Liyue. Cô nhận ra một cách rõ ràng rằng, cốt truyện mà cô từng biết đang dần bị bẻ lái, lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
Mệt mỏi, Mei ngồi phịch xuống một gốc cây gần đó. Một cảm giác cô đơn kỳ lạ xâm chiếm lấy cô, Mei biết bản thân mình thích nghi với nơi này rất tốt, nhưng sâu trong thâm tâm, cô hiểu rõ mình không thuộc về nơi này. Như thể cô là một người lạc lõng, một kẻ dị biệt trong thế giới xa lạ này. Cảm giác đó siết chặt lấy cô, khiến cô vô thức co mình lại, ôm gối trong một góc.
“Aaa, không được!”
Cô vỗ nhẹ hai tay lên má, cố lấy lại sự bình tĩnh.
“Tỉnh táo lại đi, mọi người đối xử rất tốt với mày mà, sao có thể là dị biệt được!”
Cô tự trấn an, nhưng tiếng nói từ sâu thẳm lại bật ra một lời tự thú đầy chân thành.
“...nhưng mà nói không nhớ nhà thì là nói xạo thật đó.”
Đôi mắt Mei bắt đầu đỏ hoe, lồng ngực cô như bị ai đó bóp nghẹt. Tim cô đau nhói khi nghĩ về những người thân yêu ở thế giới cũ.
“Mình nhớ hai người bọn họ quá. Không biết họ có ăn đủ bữa không nhỉ, ngủ đủ giấc và thức dậy đúng giờ...”
Im lặng một chút, cô lại cất tiếng, giọng nói nhỏ đến mức như đang thì thầm:
“Ở bên đó, liệu họ có nhớ mình như vậy không?”
Mei không biết. Cô cũng không muốn biết nữa. Những khoảnh khắc vui vẻ bên hai người thân yêu cứ ùa về: cùng ăn, cùng ngủ, cùng cười. Nước mắt bắt đầu rơi, từng giọt lăn dài trên khuôn mặt xinh xắn. Một cảm giác đơn độc, tủi thân bao trùm lấy cô gái.
Khẽ sờ lên khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, Mei cảm thấy nhẹ lòng hơn đôi chút. Có lẽ người ta nói đúng, khóc có thể giải tỏa đi phần nào nỗi buồn sâu thẳm trong tim. Lau đi nước mắt, cô hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát đứng dậy.
“Không được khóc nữa, dù sao cũng đã đến đây rồi, phải tìm cách sống sót và trở về nhà chứ.”
Như được giải tỏa, Mei phủi bụi trên quần áo và quay lưng bước đi. Bất chợt, một thứ tà khí kỳ lạ từ phía tây xa xa thu hút sự chú ý của cô. Một bên là sự cảnh giác, thôi thúc cô mau rời khỏi đây, nhưng một bên khác là sự tò mò, thôi thúc cô tiến về phía luồng khí đó.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, sự tò mò và cảm giác bất an trong Mei đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm để bước đi. Càng tiến lại gần, luồng tà khí càng trở nên dày đặc, nặng nề, như một lớp sương mù chết chóc bao phủ lấy cô.
Rồi một cảnh tượng khủng khiếp đập vào mắt Mei: vô số xác của lũ Hilichurl nằm la liệt trên mặt đất. Chúng không chỉ chết, mà còn bị xé xác một cách tàn bạo. Máu tươi hòa vào bùn đất, tạo thành một vũng lầy hôi tanh, bao trùm lấy không gian.
Nơi đây không còn là Dịch Hoa Châu yên bình trong game mà cô từng biết, mà là một chiến trường đẫm máu đúng nghĩa.
Cảnh tượng ấy khiến Mei bàng hoàng đến mức phải ôm miệng nôn khan. Đôi mắt cô đảo quanh, cố gắng tìm kiếm kẻ đã gây ra tội ác này. Cách đó không xa, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đó là Xiao, nhưng có gì đó rất kỳ lạ, một luồng tà khí nặng nề đang tỏa ra từ người anh khiến Mei cảm thấy một sự bất an lạ thường.
Xiao đứng sừng sững giữa bãi chiến trường, trên gương mặt là chiếc mặt nạ dạ xoa quen thuộc. Tuy nhiên, cơ thể anh chằng chịt những vết thương đang rỉ máu, và luồng tà khí nặng nề cuồn cuộn tỏa ra không ngừng, như một ngọn lửa đang thiêu đốt anh từ bên trong.
Gương mặt lộ ra dưới lớp mặt nạ đầy đau khổ, đôi mắt vàng kim không còn chút thần trí, chỉ còn lại sự trống rỗng và giận dữ tột cùng. Rõ ràng anh đã phải chiến đấu suốt một thời gian rất dài, không chỉ với lũ Hilichurl mà còn với oán niệm của tàn dư ma thần còn sót lại.
Mei ngạc nhiên đến mức quên cả sợ hãi khi thấy sự xuất hiện của Xiao. Nhưng khi nhìn thấy những vết thương trên người anh, sự bất ngờ nhanh chóng biến thành nỗi lo lắng tột độ. Cô bước lên vài bước, giọng nói run rẩy cất lên:
“Xiao, anh có ổn không vậy? Vết thương trên người anh nặng quá.”
Câu hỏi này của Mei vang lên chỉ lọt vào thinh không. Xiao không đáp lại, luồng tà khí xung quanh anh càng cuộn lên dữ dội. Trong đôi mắt ánh vàng dưới chiếc mặt nạ, không còn sự bình tĩnh thường thấy, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau đớn đến khôn nguôi. Anh không nhìn thấy Mei, mà chỉ thấy một kẻ địch đang tiến lại gần, một kẻ địch mà oán niệm trong anh muốn nghiền nát ngay lập tức.
Trước sự ngỡ ngàng của Mei, Xiao bất ngờ lao thẳng đến tấn công cô. Trường thương trong tay anh xuyên qua không khí, tạo ra một luồng gió mạnh lạnh lẽo, nhắm thẳng vào người cô. Một tiếng xé gió rít qua tai, nó nhanh đến mức Mei chỉ kịp thấy một bóng mờ.
Bản năng sinh tồn khiến cô xoay người né tránh, nhưng mũi thương vẫn lướt sát qua, để lại trên cánh tay cô một vết rách sâu hoắm, máu tươi bắn ra, cơn đau nhói lập tức lan truyền khắp cơ thể. Mei hoảng sợ lùi lại, tiếng gọi tên anh nghẹn lại trong cổ họng.
“Xiao, mau tỉnh lại đi, Xiao!”
Xiao không dừng bước, tiếp tục tiến đến, nhấc cao trường thương trong tay lên định kết liễu cô. Nhưng đúng lúc đó, một thoáng tỉnh táo lóe lên trong đôi mắt anh. Anh khựng lại, tay run rẩy, gồng mình khống chế luồng nghiệp chướng đang ăn mòn cơ thể.
“Mau... rời khỏi... đây.”
Giọng anh khàn đặc, đầy đau khổ. Sau câu nói, anh khuỵu gối xuống đất, ôm chặt lấy đầu, cảm nhận được vô số tiếng gào thét, than khóc vang lên bên trong, Xiao không kìm được mà hét lên, quằn quại giữa những cơn đau thể xác và tinh thần. Anh đang cố gắng chống lại chính mình, chiến đấu với tàn dư tà ác bên trong.
Mei cảm thấy bàng hoàng tột độ, đôi chân cô run rẩy lùi lại cách Xiao vài bước. Nỗi sợ hãi muốn bỏ chạy để giữ lại mạng sống bủa vây lấy cô, nhưng khi chứng kiến tình trạng hiện tại của Xiao, một sự thương xót dâng lên, khiến cô không thể cất bước.
Cô lục lọi lại những ký ức, và rồi, một hình ảnh chợt lóe lên, thứ ánh sáng kỳ lạ đã từng thanh tẩy tà khí trên người đám Hilichurl. Đó là thứ sức mạnh thanh tẩy mà cô đã từng sử dụng, và giờ đây có lẽ nó là hy vọng duy nhất của Xiao.
Mei giơ cánh tay còn nguyên vẹn của mình ra, hướng về phía Xiao, trong lòng thầm cầu nguyện. Khi nhìn thấy dáng vẻ đau khổ này của anh, Mei không khỏi quặn một cái. Cô biết anh đã phải đối mặt với những gì, không chỉ có những quái vật xuất hiện trong màn đêm, không chỉ là tàn dư của ma thần còn sót lại, mà anh còn phải chiến đấu với chính bản thân mình.
Mei biết chứ, nhưng khi được tận mắt chứng kiến, cô mới thấu hiểu nó khủng khiếp đến nhường nào.
Và rồi, như có phép màu, một luồng ánh sáng ấm áp, dịu nhẹ tỏa ra từ lòng bàn tay cô, lan tỏa khắp không gian và bao bọc lấy Xiao. Ánh sáng như một liều thuốc giải, dần dần thanh tẩy đi luồng tà khí đang giày vò anh. Cơn đau khổ trên khuôn mặt anh dịu đi, cơ thể anh mềm nhũn, ngã gục xuống đất bất động. Anh vô thức mấp máy môi, như thể đang nói ra di nguyện cuối cùng của mình.
“Phù Xá... Ứng Đạt... Phạt Nan... Di Nộ... tôi... đến tìm... các người đây...”
Sau đó anh ngất lịm đi như vừa được giải thoát khỏi sự đau khổ. Mei tiến lại gần, giơ bàn tay run run ra cảm nhận lấy hơi thở yếu ớt của anh. Cô đã kiệt sức, cánh tay bị thương nhức nhối liên hồi, nhưng vẫn cố gắng dìu anh dậy.
Khoảng cách từ Dịch Hoa Châu đến nhà trọ Vọng Thư không hề gần, và với thể trạng của một người bình thường, việc cõng một dạ xoa như Xiao là một điều không dễ dàng. Đột nhiên, cơ thể Mei loạng choạng, té ụyt một cái xuống đất, ôm lấy cánh tay đau nhức, Mei than thở một đôi lời:
“Huhu, nếu có Qiqi ở đây thì tốt biết mấy.”
Nói rồi cô lại nhìn qua Xiao đang bất tỉnh kế bên, rồi lại nhìn xuống vết thương của anh. Máu vẫn còn đang rỉ ra không ngừng, lúc này Mei biết mình không thể chậm trễ được nữa. Cô lấy hết sức cõng anh lên vai một lần nữa rồi tiếp tục nhấc bước tiến về phía trước.
Mặc cho cánh tay đang chảy máu ròng ròng, mặc cho cơn đau nhức chạy dọc khắp cơ thể, Mei vẫn kiên định bước tiếp. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu, mệt mỏi, nhưng cô không hề bỏ cuộc.
Phịch!
Mei gục ngã xuống đất, cơ thể cô rã rời, cơn đau nhức từ cánh tay bị thương truyền đến liên hồi, đốt cháy từng thớ thịt. Cô không còn chút sức lực nào để gượng dậy, chỉ có thể khó khăn kéo Xiao đang bất tỉnh sang một bên. Nằm ngửa ra đất, Mei thở dốc, đôi mắt vô hồn nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm, tâm trạng chìm trong tuyệt vọng.
“Đừng nói hôm nay là ngày tàn của mình nha trời.”
Cô lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt đến mức chính cô cũng gần như không nghe thấy.
“Mong rằng sáng mai sẽ có ai đó đến hốt xác mình và Xiao mang về chôn cất tử tế.”
Bỗng một suy nghĩ thoáng qua trong đầu Mei, khiến cô thốt lên thành lời:
“Ơ khoan đã, Xiao là Dạ Xoa với cơ thể bất phàm mà, nên chắc sẽ không đến nỗi đắp chiếu như mình đâu.”
Những dòng suy nghĩ lan man cứ trôi qua tâm trí Mei như một cơn sóng. Cô khao khát có ai đó xuất hiện để giúp đỡ, giống như trong những bộ phim cô vẫn hay xem.
Nhưng mười phút trôi qua, vẫn không một bóng người xuất hiện. Mei cảm thấy sức lực cạn kiệt, cô khẽ nhắm mắt lại, gần như chấp nhận sự an bài của số phận.
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm ấm nhưng đầy nghiêm nghị vang lên cách đó không xa.
“Ai đang ở bên đó vậy? Có cần tôi giúp gì không?”
Mei tỉnh táo lại ngay tức khắc. Mặc cho cổ họng đang khô khốc và đau rát, cô vội vàng cất lớn tiếng:
“Có! Rất cần luôn! Hãy mau đến đây giúp tôi đi!”
Người đàn ông vừa cất tiếng có chút hoài nghi, nhưng không ngẫm nghĩ quá lâu, anh đã tiến về phía Mei. Khi trông thấy anh, Mei mừng rỡ như trút được hết sự mệt mỏi trong người, cô thốt lên:
“Huhu, Yanxiao! Vị cứu tinh của tôi, tôi sẽ mang ơn anh suốt đời luôn.”
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, một cô gái trẻ với cánh tay đầy máu và một chàng trai với cơ thể máu me không kém đang nằm bất tỉnh dưới đất. Yanxiao kinh ngạc, khẽ nuốt nước bọt một cái. Anh cất tiếng, giọng nói đầy ngỡ ngàng:
“Những vết thương trên người cô và ngài Hàng Ma Đại Thánh... rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?”
Mei nhìn anh với ánh mắt cầu khẩn, giọng nói gấp gáp:
“Chuyện này dài lắm, anh mau qua kia cõng Xiao về nhà trọ giúp tôi đi! Thời gian cấp bách lắm rồi!”
Yanxiao nghe vậy thì không nói gì thêm, anh nhanh chóng gật đầu, hiểu rằng tình hình rất nghiêm trọng. Nhẹ nhàng đặt Xiao lên lưng, Yanxiao thầm cảm thán:
“Nhìn Hàng Ma Đại Thánh không khác gì một thiếu niên cả, nhưng sao lại nặng như vậy nhỉ?”
Tuy thắc mắc trong lòng, nhưng việc cõng Xiao không gây quá nhiều khó khăn cho anh. Yanxiao nhìn sang Mei, lúc này cô như đã bớt đi phần mệt mỏi, cố gắng cất bước nhanh về phía trước. Trong lòng anh thầm cảm thán sự kiên cường và lòng dũng cảm của cô gái này, sau đó nhanh chóng bước theo Mei, mang theo hy vọng mong manh về sự bình an cho cả hai.
