Ficool

Chapter 13 - Chương 7 : Trường Thương Trong Tay – Đánh Tan Ác Nghiệp

Khi đến dưới cửa hang, nơi đây ảm đạm, âm u và lạnh buốt, với những lá bùa cổ run rẩy trong gió tạo thành một kết giới khá sơ sài. Xiao lúc này thuần thục giơ trường thương lên phá tan kết giới, đi thẳng vào mà không buồn ngoái đầu nhìn lại.

Càng tiến sâu vào trong, âm khí lại càng dày đặc. Không biết cả hai đã đi được bao lâu, nhưng lúc này đã đến nơi sâu nhất của hang động.

Không gian nơi đây lạnh lẽo, tối mịt như bị rút cạn màu sắc. Xiao bước đến, phất tay - ánh sáng lập lòe từ những ngọn đèn đá được thắp lên, run rẩy soi sáng các bức tường cổ kính. Tà khí nơi đây đặc quánh, nặng nề như muốn bóp nghẹt hơi thở người sống.

- Mei (thầm nghĩ): nơi đây... ngột ngạt quá, còn hơn mấy trạm tàu điện bên Nhật nữa.

Xiao bước lên trước, đứng lặng giữa khoảng trống trên tảng đá, trường thương trong tay khẽ nghiêng, lưỡi thương rì rầm ánh sáng lục lam. Làn gió đen cuộn lên, mang theo tiếng gào rú quái dị từ bốn phương tám hướng.

Những ảo ảnh, những ký ức bị phong ấn thành hình, những sinh vật quái đản trồi lên từ hư vô, tất cả đều nhằm vào cả hai mà tấn công.

- Mei (có chút sợ hãi): gì... gì vậy?

- Xiao (quay sang Mei căn dặn): bình tĩnh, ở yên trên đây cho đến khi tôi xong việc.

- Mei (gật đầu chắc nịch): được!

Nghe được câu trả lời, Xiao không còn vướng bận, thở một nhịp, đeo mặt nạ Dạ Xoa lên, bắt đầu chiến đấu.

- Mei (nghĩ thầm): OMG! Vũ điệu trừ yêu bắt đầu rồi.

ẦM!

Bóng hình anh vọt lên cao, lướt qua lũ quái vật như một vì sao băng rơi ngược. Trường thương hóa thành ánh chớp, giáng thẳng xuống mặt đất, vang lên một tiếng nổ trầm đục như từ địa ngục vọng lên. Những luồng sóng xung kích sắc lẹm tỏa ra từ nơi tiếp đất, xé rách bầu không khí, cuốn bay lũ bóng ma như cơn bão dữ.

- Mei ( bỏ qua sự sợ hãi mà cảm thán): quá dữ, lần đầu mình được xem một cảnh chiến đấu full HD như vậy.

Tiếng gào thét của ác linh bị tiêu diệt vang vọng khắp nơi, nhưng Dạ Xoa ấy vẫn không chút động lòng, tiếp tục vung vũ khí tàn sát kẻ thù. Một đám ác linh mới trỗi dậy, những lời thì thầm lạc lõng bắt đầu vang vọng khắp nơi.

“ cô độc...mãi mãi.”

“Người như ngươi không xứng được nhớ tới.”

...

- Xiao (thấp giọng): ...câm miệng.

Anh không buồn để tâm đến những lời nói ác ý đó mà tiếp tục vung thương sát phạt, như thể đã quen thuộc đến mức chai lì. Ánh mắt Xiao ẩn hiện qua chiếc mặt nạ hóa thành màu hổ phách rực cháy, sát khí bừng bừng.

Âm khí, gió và ánh sáng — tất cả quyện thành cơn lốc. Trong khoảnh khắc đó, Xiao như đang múa điệu múa của một linh hồn đầy ngoan cường, chấp nhận nghĩa vụ bảo vệ trần thế mà chẳng cần ai nhớ tên.

Một canh giờ sau — nơi đây lúc này chẳng còn lại gì ngoài những luồng oán khí dày đặc. Mọi ác linh đã bị Xiao dọn dẹp sạch sẽ. Mei sau khi chứng kiến cảnh tượng vừa diễn ra thì không khỏi rùng mình một cái.

- Mei (nghĩ thầm): lúc trước mình thấy cảnh này trong game chỉ nghĩ là Xiao rất ngầu thôi... nhưng bây giờ có hơi sợ rồi đó.

Mei ngó đầu xuống phía dưới lần nữa, nhưng lại không thấy bóng dáng của Xiao ở đâu. Lúc này, một sự lo lắng ập đến trong cô.

- Mei ( lớn tiếng hỏi ) : Hàng Ma Đại Thánh ơi, ngài đâu rồi...có bị thương ở đâu không vậy?

Đột nhiên, từ phía sau lưng Mei, Xiao xuất hiện. Chiếc mặt nạ Dạ Xoa anh đang đeo chậm rãi vỡ ra, tan thành những mảnh nhỏ mà biến mất, để lại một khuôn mặt lạnh lùng như mọi ngày.

- Mei (giật thót mình buột miệng): Xiao... Ngài định dọa chết tôi à?

- Mei (nhìn sơ qua Xiao một lược, thở phào trong lòng và thầm nghĩ): may ghê, Xiao không bị thương ở đâu hết.

- Xiao (lạnh nhạt lên tiếng): nếu cô sợ thì đừng đi theo.

- Mei (cứng họng):Ơ...tôi...không...không có sợ đâu.

- Mei (ngại ngùng đánh trống lảng):...các Dạ Xoa khác cũng đều phải đối mặt với những nguy hiểm như vậy sao?

- Xiao (trầm ngâm): ...tôi không rõ.

- Mei (buồn bã nghĩ thầm): haizz, tộc Dạ Xoa nghe theo mệnh lệnh của Nham Vương Đế Quân bảo vệ loài người...nhưng chính họ lại không thể tự bảo vệ được bản thân mình.

Xiao nhìn sang thì bắt gặp vẻ mặt ỉu xìu của Mei nên tâm linh tương thông, cất tiếng.

- Xiao: ý chí của tộc Dạ Xoa chưa từng kèm theo sự thương cảm và nước mắt. Nên không cần tỏ ra buồn bã như vậy đâu.

- Mei: ...xin lỗi Xiao, lần sau tôi sẽ không để miệng mình đi chơi xa nữa đâu.

- Xiao:...cũng chưa đến mức đó.

- Xiao: rời khỏi đây thôi.

Anh xoay người đi trước dẫn đường, còn Mei lẽo đẽo bước theo sau.

- Mei (nghĩ thầm): quên mất, trong cốt truyện đoạn này phải nói cho Xiao nghe về tên lừa đảo đó.

- Mei: Hàng Ma Đại Thánh à! Dạo này ngài có nghe mọi người đồn rằng đang có kẻ giả mạo tiên nhân để đi lừa người không?

- Xiao: tôi không can thiệp vào chuyện của phàm nhân.

- Mei: ngài cứ bình tĩnh, để tôi kể cho nghe nè.

Mei nhanh nhảu kể lại toàn bộ những chuyện mình đã gặp được cho Xiao. Anh ngoài mặt tỏ vẻ từ chối, nhưng lại lắng nghe không bỏ sót chi tiết nào.

- Xiao (khoanh tay, giọng nói đều đều): Có chuyện này thật sao?

- Xiao (cau mày): Thứ đó chỉ đuổi yêu ma chứ không diệt trừ chúng, thảo nào yêu tà đều tụ lại nhà trọ.

- Xiao: ...nhất định phải thu hồi Bách Vô Cấm Kỵ Lục từ tay hắn.

- Mei (tiếp tục thêm dầu vào lửa): Thu hồi không vẫn chưa đủ đâu, chúng ta phải cho hắn một bài học thích đáng.

- Mei: Không thể để hắn tiếp tục lừa người như vậy nữa.

- Xiao (nghe xong quả quyết cất tiếng): Tôi không giết người phàm.

- Mei (vội vã xua tay): Không tới mức đó đâu mà, chúng ta chỉ cần đánh cho hắn một trận nhớ đời là được rồi.

- Xiao (suy nghĩ một lúc rồi nói): ...được!

- Xiao: Có một phép có thể triệu hồi hồn phách của hắn thoát ra khỏi cơ thể.

- Mei (gật đầu cảm thán): Wow, xịn dữ! Đúng là Hàng Ma Đại Thánh có khác.

- Xiao: Nhưng phép này cần chuẩn bị một nghi thức. Hãy tìm giúp tôi 1 lư hương, 7 ngọn đèn, và 1 số vật có thể giảm nhiệt độ.

- Mei (không chần chừ đáp lại): Được, tôi sẽ tìm ra chúng sớm nhất có thể.

- Xiao (gật đầu như đã hiểu): Ngày mai, vào canh ba hãy đến bãi đất trống sau nhà trọ.

Xiao: ...tôi đợi cô ở đó.

Mei gật gù tỏ vẻ đã nghe, cả hai cứ thế bước dần ra đến cửa hang.

- Xiao: Cô về trước đi, tôi phải tạo lại kết giới mới cho nơi này.

- Mei (lúc này mệt mỏi cất tiếng): Vậy... tạm biệt ngài, tôi đi trước đây.

Ánh chiều tà phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt lên những tầng mây, nhuộm chúng thành sắc cam hồng rực rỡ. Phía dưới là một cô gái với bộ váy dính đầy bụi đất và vài vệt máu khô, tay chân thì hằn rõ những vết trầy xước đang khó khăn nhấc từng bước tiến về phía trước, bóng cô đổ rạp lên những hàng cây nghiêng nghiêng trông sống động vô cùng.

Về đến nhà trọ, những bước chân rệu rã của Mei vang lên khiến mọi người trong sảnh chú ý. Yanxiao là người đầu tiên quay ra nhìn, rồi ngay lập tức há hốc miệng.

- Yanxiao: Bộ cô đắc tội với ai nên bị người ta thuê Đại Bảo Đoàn đến dằn mặt sao?

- Mei (khó hiểu cất tiếng): ...anh nhìn tôi giống kiểu hay kiếm chuyện với người khác lắm hả?

Huai’an cũng bước ra từ phía sau quầy, nheo mắt nhìn bộ dạng tàn tạ của Mei rồi lên tiếng.

- Huai’an: Có phải đi dọc đường bị cướp không?

Mei khó nhọc lắc đầu.

Verr Goldet lúc này vừa từ cầu thang bước xuống cũng dừng chân lại, mắt trợn nhẹ vì bất ngờ. Nhưng ngay sau đó, cô không nói một lời, chỉ nghiêng đầu nhìn Mei như đang xác định xem cô còn thở được không, rồi lặng lẽ bước tới nắm cổ tay Mei kéo đi.

- Mei: Ơ, bà chủ dắt tôi đi đâu vậy?

- Verr Goldet: Đi vào phòng tắm.

- Mei: ???

- Verr Goldet: Nhìn xem, nếu cô còn đứng đây nữa thì sẽ làm mất hình tượng của nhà trọ đấy.

Dưới sự hộ tống nghiêm túc của chủ nhà trọ, Mei bị lôi vào phòng tắm, để lại Yanxiao với Huai’an đứng nhìn nhau như vừa chứng kiến một trận bão đi qua trong im lặng.

Sau khi bước ra từ phòng tắm, Mei như được sống trở lại, tựa như có một dòng suối mát lạnh chạy trong cơ thể dập tắt mọi sự mệt mỏi trong cô. Lúc này, Mei mới nhớ đến lời căn dặn của Xiao mà tìm ông bà chủ nói chuyện.

Tại phòng Mei, Verr Goldet lúc này ngồi ở mép giường đang cẩn thận bôi thuốc vào các vết thương của Mei, vừa lạnh nhạt cất giọng đều đều.

- Verr Goldet: Có chuyện này thật sao? Quả là nghiêm trọng đó.

Huai’an ngồi trên cái ghế cạnh bên chiếc bàn nhỏ đối diện cửa sổ, uống một ngụm trà rồi cất tiếng.

- Huai’an (nghiêm giọng): Nếu cả Hàng Ma Đại Thánh cũng ra tay, thì chuyện này không còn là tin đồn nữa rồi.

- Mei (thắc mắc lên tiếng): Vậy còn về những thứ cần chuẩn cho nghi thức thì tính sao ạ?

- Verr Goldet (mỉm cười như mọi khi): Haha, nếu Hàng Ma Đại Thánh đã nể mặt chịu giúp đỡ, thì đương nhiên chúng ta phải chuẩn bị thật chu đáo rồi.

- Huai’an (thở dài): Phải giải quyết việc này càng sớm càng tốt thôi.

Lúc này Verr Goldet đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Mei cất tiếng:

– Verr Goldet: Hôm nay đến đây thôi, cô nghỉ ngơi đi. Mọi chuyện còn lại để chúng tôi lo.

Mei ngoan ngoãn gật đầu với ánh nhìn đầy biết ơn dành cho hai người. Sau đó họ đã rời đi, để lại không gian riêng tư cho cô nghỉ ngơi.

Mei lúc này ngã uỵch xuống giường một cái, kéo chăn lên đến cằm rồi quay người nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, trăng đã lên cao. Gió đêm khẽ lùa qua nhành cây, rì rào như đang hát một khúc ca cổ xưa từ những năm tháng Liyue chưa có tên trên bản đồ Teyvat.

- Mei (trầm tư): Giữ bí mật với ông bà chủ về thứ ánh sáng kỳ lạ đó... mình đang làm đúng không ta?

- Mei (thở hắt ra): Haizz... ngày hôm nay dài thật, lại còn vất vả nữa.

- Mei: Nhưng... được đồng hành với Xiao thì cũng coi là may mắn nhỉ.

Cô khẽ nhắm mắt lại, để mặc ký ức của ngày hôm nay trôi qua từng chút một, khép lại trong giấc ngủ say trên giường.

More Chapters