Trên lôi đài, tiếng đàn của Triệu Lam Vân đã không còn là vũ điệu tra tấn linh hồn, mà đã chìm vào một sự tĩnh lặng đến tột cùng của sự hủy diệt.
Mỗi một dư âm từ khúc “TÀN VÂN LIỆT TÂM” vừa dứt, lại như một lưỡi dao vô hình, tiếp tục cào xé, khoét sâu vào thần hồn vốn đã bắt đầu rạn nứt của Uyển Nhi.
Thế giới trong mắt nàng vỡ nát. Lúc này, Uyển Nhi bắt đầu có cảm giác mơ hồ, dần dần ùa về những tiếng than thở, những tiếng rên rỉ, những tiếng oán hận.
Chúng không còn là những âm thanh xa lạ văng vẳng bên tai, mà như tiếng vọng từ chính linh hồn nàng, tiếng khóc của vô số kiếp trước đang gào thét đòi được giải thoát khỏi xiềng xích của lãng quên.
Giai điệu không còn là âm thanh. Nó là cảm giác lạnh lẽo của lưỡi đao sượt qua vai áo mẹ, là mùi máu tanh nồng hòa cùng mùi đất ẩm trong đêm mưa định mệnh. Nó là tiếng ‘phập’ khô khốc khi thanh kiếm xuyên qua lồng ngực cha, và là nụ cười man rợ của kẻ thù phản chiếu trong vũng nước mưa dưới chân nàng. Nó là một khúc oán ca được dệt nên từ những mảnh vỡ ký ức đau thương nhất.
Những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu kết nối. Nàng nhìn thấy ngôi làng chìm trong biển lửa, nghe thấy tiếng khóc của những đứa trẻ, và cảm nhận được sự tuyệt vọng của cha mẹ khi họ ngã xuống.
Nỗi đau không còn là của một người khác, nó chính là của nàng.
Phong ấn mang tên “ngây thơ” đã hoàn toàn vỡ nát!
Sự tĩnh lặng của vạn người trên khán đài bỗng bị phá vỡ. Cả khán đài bỗng dưng đứng dậy chết lặng.
Tiếng hò reo, cổ vũ cho cả hai đã tắt hẳn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nhường chỗ cho một sự căng thẳng hữu hình, một nỗi sợ hãi không tên khi họ cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn, tà dị đang từ từ tỏa ra từ thân ảnh nhỏ bé giữa lôi đài.
Giữa biển người, một vị trưởng lão đến từ Thiên Âm Các, người am hiểu âm luật, bỗng đứng bật dậy, chén trà trong tay vỡ nát, sắc mặt trắng bệch: ‘Không thể nào! Đây là... Đoạn Đạo Tuyệt Thanh! Khúc cầm cấm kỵ dùng chính đạo tâm để chém đạo tâm! Tên nhóc này điên rồi! Hắn muốn hủy đi cả hai sao?!’ Lời nói của lão như một tảng đá ném vào mặt hồ tĩnh, khiến những người xung quanh chết lặng.
“Đối với nàng, đó không phải là sát âm, mà là một khúc ngân nga mang trìu mến… Trái tim nàng lỡ một nhịp, lồng ngực bất giác nhói lên một cơn đau ngọt ngào nhưng xa lạ.
Một cảm giác quen thuộc đến đau lòng chợt ùa về, như thể khúc nhạc này không chỉ gảy lên trong không khí, mà đang gảy lên trên chính những sợi tơ trong linh hồn nàng, tiếng vọng từ một người thân mà nàng đã tìm kiếm từ rất lâu.”
Trên lôi đài, Triệu Lam Vân cảm nhận được sự thay đổi. Hắn không thấy một đối thủ, mà thấy một linh hồn vĩ đại đang bị cầm tù trong chính sự bảo bọc quá mức.
Ánh mắt tĩnh lặng của hắn chợt gợn lên một nỗi bi thương. Hắn nhớ lại đêm mưa năm nào, nhớ lại sự bất lực khi nhìn mẹ mình bị thiêu sống.
‘Hỡi linh hồn vĩ đại kia,’ hắn thầm nghĩ, ‘ta đã từng ở trong vực thẳm đó, đã từng bị tiếng đàn của chính mình nghiền nát. Ta biết, sự bảo bọc chỉ là một cái lồng son giam cầm nỗi đau, khiến nó mục ruỗng từ bên trong. Hôm nay, ta không phải kẻ thù của ngươi. Ta là tấm gương của ngươi. Con đường này tàn nhẫn, nhưng đó là sự tôn trọng duy nhất mà một kẻ cùng chung nỗi đau có thể dành cho ngươi. Hãy vỡ nát đi, để rồi từ trong tro tàn, ngươi mới có thể thực sự tái sinh.’
Bất chợt, Triệu Lam Vân nhấc thân mình cùng cây đàn lơ lửng trên không. Hắn không bay bằng linh lực, mà như được một nỗi bi thương vô hình nâng đỡ.
Bàn tay hắn lại gảy thêm nốt nhạc cuối cùng của Tam Bộ Khúc.
Trên bảo tọa, Phù Dung lại một lần nữa nói, thanh âm của nàng không còn sự hứng thú, mà là một sự ngưng trọng đến cực điểm, như đang cảnh báo cho cả thế gian:
“Đây là khúc ca cuối cùng của Tam Bộ Khúc, đây là ca khúc mang nhiều hư âm và hư kiếp, sát ý nặng tấn công linh hồn và thần thức.
— ĐOẠN ĐẠO TUYỆT THANH.”
Khúc nhạc cuối cùng không có tên, vì nó là sự kết thúc của mọi danh xưng.
Triệu Lam Vân không gảy đàn nữa, hắn đang viết nên một bản án.
Tay phải hắn lướt trên dây, nhưng tay trái lại đặt ngược, chặn lại mọi âm thanh trước khi chúng kịp vang lên.
Đó là một vũ điệu của sự câm lặng, một thủ pháp tàn khốc được mệnh danh là “gảy để cắt” – cắt đi niềm tin, cắt đi chính con đường đạo của đối phương.
Bầu trời không chỉ tối lại, nó như bị rút cạn màu sắc, biến thành một màu xám chết chóc, tựa như cả vũ trụ đang tự nguyện quên đi sự tồn tại của nơi này, chờ đợi một sự phán xét.
Từng nốt nhạc câm lặng đó không tấn công thân thể, mà như một loại độc dược vô hình, thẩm thấu vào tâm thức, gieo rắc sự hoài nghi.
Hình ảnh Diệu Linh sư tôn dịu dàng chợt méo mó, nụ cười của người biến thành một vẻ khinh miệt xa lạ.
Vòng tay bảo bọc của Phệ Hồn sư tôn hóa thành một chiếc lồng sắt lạnh lẽo, giam cầm.
Con đường tu luyện dưới chân không chỉ biến mất, mà sụp đổ thành một vực sâu tuyệt vọng.
Chiếc Long Thủ Quyền trên tay nàng không còn là sức mạnh, mà nặng trĩu tựa xiềng xích của một tội đồ.
Niềm tin… thứ duy nhất sưởi ấm linh hồn nàng… đang bị chính những hình ảnh thân thuộc nhất xé nát thành từng mảnh.
Cuối cùng, Triệu Lam Vân buông tay.
Một âm thanh duy nhất ngân lên. Nó không phải âm nhạc. Nó là sự im lặng hữu hình, một vết nứt đen kịt xé toạc cả đạo vận của lôi đài. Vạn người trên khán đài không nghe thấy gì, nhưng lại cảm thấy một thanh thần kiếm vô hình vừa chém vào linh hồn mình, cắt đứt đi một sợi dây liên kết vô danh với thiên địa. Đó là tiếng rên rỉ của một vì sao đang hấp hối...
Sự im lặng tuyệt đối theo sau đó chính là tiếng chém đạo. Nó không vang vọng trong không gian, mà xé rách tâm thức, để lại một vết thương vĩnh hằng không gì có thể chữa lành.
Ai đạo tâm vững, có thể đứng yên, mắt chảy máu, thân không động đậy – nhưng đạo còn nguyên.
Kẻ tâm niệm không thật, nguyên thần sẽ bị cắt, pháp đạo sẽ vỡ, linh căn sẽ khô héo, nổ tung thành tro bụi!
Hoặc giả… sẽ bước sang một con đường đạo hoàn toàn mới, một sự đại ngộ trong hủy diệt.
Bất chợt Uyển Nhi lảo đảo, thân nàng đứng không vững.
Cơn đau từ đạo tâm còn khủng khiếp hơn vạn lần nỗi đau thể xác, như thể linh hồn đang bị xé ra làm trăm mảnh.
Nàng quỳ xuống, hai tay ôm đầu, không phải để chống cự, mà như đang cố gắng giữ lại những mảnh vỡ cuối cùng của một thế giới vừa sụp đổ trong tâm thức. Niềm tin, ký ức, và cả chính bản ngã... tất cả đang tan ra như cát bụi trong kẽ tay.
