Ficool

Chapter 127 - 79

Chương 79: Dưới cơn địa chấn

“ẦM ẦM ẦM——”

Mặt đất rung chuyển dữ dội, phát ra tiếng gầm sâu và nặng nề.

Ốc đảo—

cùng những chiếc xe bị phá hủy—

rơi thẳng xuống các khe nứt.

Những vết nứt do Karo tạo ra trước đó—

bị mở rộng thêm.

Sinh vật ẩn dưới cát—

bị phơi bày—

rơi xuống vực sâu đen ngòm.

Tiếng cánh quạt trực thăng

Một đội trực thăng dày đặc như mây đen—

che lấp cả âm thanh đất nứt.

Trên thân—

in biểu tượng đầu lâu Triceratops.

Trực thăng trinh sát

Trực thăng vận tải

👉 Chia đội, tỏa ra khắp sa mạc.

“Stegosaurus chiến thần đã rút lui!”

“Suchomimus đã rút lui thành công!”

“Edmontosaurus số 3… sao nó lắc đầu như phê thuốc vậy?! Đã rút!”

Tổ chức nguyên sinh—

không thể chống lại khủng bố—

nhưng lại dám chống lại thiên tai.

“ẦM ẦM…”

Bụi rơi

Trạm quan trắc sinh thái Mojave—

cũng bị ảnh hưởng bởi động đất.

Nhưng—

không ai rời đi.

Tất cả vẫn làm việc trong phòng điều khiển hỗn loạn.

“Cấp độ động đất vẫn tăng?! Cái quái gì vậy?!”

Chị hổ gầm lên—

to đến mức đeo tai nghe cũng vô dụng.

“Thiết bị cho thấy… tâm chấn mạnh nhất ở nơi trước đó con người giao chiến với ‘cá thể số 0’.”

👉 Cá thể số 0:

Không phải con đầu tiên

Là cá thể đặc biệt

Danh tính: ???

“Phía đông nam hàng rào bị phá! Không phải động đất—Giganotosaurus trốn hết rồi!”

Trùm của tổ chức—

xuất hiện.

“Dự đoán hướng di chuyển.”

“Đang tính toán… kết quả:

👉 một cảng tư nhân chưa đăng ký.”

“Chủ sở hữu?”

“…Dudley Cabrera.”

Tên quen thuộc.

Nhưng—

ưu tiên vẫn là khủng long.

(Vì Karo ngoan, chắc không ăn người tốt… đúng không?)

“80% khủng long đã rút! Còn lại…”

👉 Dreadnoughtus.

Cả phòng—

im lặng.

Rồi—

lại tiếp tục làm việc.

Nhưng—

ai cũng nói nhỏ hơn.

“Samuel, còn ở đó không? Làm thêm giờ nhé?”

Tiếng trực thăng

“Nghe rõ.”

Chiếc trực thăng trinh sát vẫn bay trên ốc đảo Dreadnoughtus.

“Dẫn đàn đi—dùng bio-signal flare.”

“Rõ.”

👉 Thiết bị do BioSyn phát triển:

Phát tín hiệu sinh học

Thu hút khủng long

Hiệu quả cao.

(Chỉ có điều… người thất bại thì không review.)

“PHIU——”

Pháo sáng xanh bay lên trời—

kéo theo khói.

Âm thanh chói tai vang vọng.

Đàn Dreadnoughtus—

đang hoảng loạn—

đột nhiên yên tĩnh.

Chúng nhìn về phía ánh sáng.

👉 Một “tín hiệu” vô hình bảo chúng:

“Đi về đó.”

“BÒOO——”

Thủ lĩnh bắt đầu di chuyển.

Cả đàn—

theo sau.

Nhưng—

một vài cá thể—

liên tục ngoái lại.

ẦM

White King—

ngã xuống lần nữa.

Hắn ho ra máu—

không thể kêu.

Một con cái—

nằm cạnh—

tựa vào hắn.

Cả hai—

nhìn đàn dần rời xa.

“ẦM ẦM——”

Mặt đất nứt toác—

như tia sét xé trời.

👉 Khe nứt chia cắt:

White King

Và cả đàn

“Tiếp tục hướng Tây Bắc—

qua lối hẹp—

1km nữa sẽ ra khỏi vùng động đất.”

“Rõ!”

Bắn pháo hiệu

Lối thoát—

là một “ngã tư tự nhiên”:

Khe nứt chạy ngang

Dốc nhẹ chạy dọc

👉 Cầu tự nhiên cho động vật.

Nhưng—

không phải lúc có động đất.

“ẦM ẦM——”

Đá rơi.

Mặt đất vỡ.

👉 Đập nước nhân tạo—

nứt.

“RẦM!!!”

Đập vỡ.

Nước lũ tràn vào khe.

Sa mạc khát nước—

cuối cùng có nước.

Nhưng—

sai thời điểm.

Dòng nước cuốn mạnh—

ngập chân đàn Dreadnoughtus.

Con trưởng thành—

vẫn vượt qua được.

Nhưng—

phía sau—

“BÒOO——”

Một con cái trẻ—

và một con non—

bị kẹt lại.

Thủ lĩnh nhìn:

Đàn phía trước

Kẻ yếu phía sau

Trong tự nhiên—

👉 bỏ kẻ yếu là chuyện bình thường.

Bước xuống nước

Nhưng—

hắn quay lại.

Nằm xuống giữa dòng—

dùng thân mình—

chặn nước.

👉 Tạo lối cho kẻ yếu đi qua.

Khe không rộng—

hắn đủ sức.

Nhưng—

lối hẹp—

👉 phải giữ rất lâu.

Vì sao “No.2” luôn ngốc nghếch, tò mò?

👉 Vì nó… chậm phát triển trí tuệ.

Và—

một kẻ sẵn sàng rời đàn vì nó—

👉 không thể bỏ rơi kẻ yếu.

“ẦM!”

Đá rơi trúng đầu hắn.

Cơ thể rung lên.

Nước sắp tràn qua.

Bước nước

No.2—

tiến tới—

dựa vào hắn.

Cùng chống dòng nước.

“Bòoo—”

“Tại sao chúng ta không đi?”

“Bởi vì…”

“Chúng ta là người lớn trong đàn.”

Nước nhấn chìm cả hai.

Con cuối cùng qua được khe.

👉 Vách đá sập.

👉 Đá lớn rơi xuống.

Hai thân thể—

biến mất trong dòng nước.

White King—

chết khi bảo vệ kẻ khác loài.

Những kẻ từng vô tâm—

chết khi bảo vệ đồng loại.

Câu chuyện của Dreadnoughtus…

kết thúc tại đây.

More Chapters