Ficool

Chapter 2 - Bình Minh

Đời sống sinh viên là vậy, cũng chỉ loanh quanh trong cái vòng lặp vô tận: lên giảng đường, điểm danh, rồi lại lao vào cuộc chiến 'săn' điểm rèn luyện. An Yên nhìn vào bài tập nhóm mà cô được phân công mà có mình cô làm, nó nhàm chán đến mức cô muốn bỏ hết và đi ngủ, nhưng một đứa nô lệ của điểm số như cô thì điều đó là không thể. 

Vừa gõ phím cành cạch, An Yên vừa lẩm bẩm đầy uất ức: 

"Đúng là lừa đảo! Đứa nào bảo lên Đại học muốn làm gì thì làm, nhàn hơn cấp ba đâu? Đào lửa! Toàn là đào lửa !" 

Tiếng lẩm bẩm chưa dứt thì một chiếc gối ôm từ giường bên cạnh bay vèo tới, hạ cánh ngay ngắn trên đùi cô, cắt ngang dòng phàn nàn. Minh An, cô bạn cùng phòng KTX, cũng là sinh viên năm ba khoa Lịch sử của trường Nhân Văn. Đang nằm sõng soài trên giường, tay lướt điện thoại, đôi mắt sáng rực lên vẻ tò mò 

"than gì mà suốt nãy giờ vậy gái? bỏ hết đi, lại đây coi cái này nè! " 

An Yên ôm cái gối mà bà chị Minh An vừa ném, lết thân xác uể oải sang mép giường bên cạnh. Cô nheo mắt ngó vào màn hình điện thoại đang hiển thị một bài đăng:

Ngược dòng thời gian về những thế kỷ trước, khi vó ngựa Mông Nguyên rúng động đất trời đi đến đâu cỏ không thể mọc đến đó, Hào khí Đông A đã tạc vào sử sách Đại Việt tạo nên một thời đại hoàng kim rực lửa. Thế nhưng, đằng sau những chiến công hiển hách, oanh liệt trãi dài trên lưỡi đao, cung tên. Thấp thoáng trong đó có một cuộc chiến thầm lặng khác ẩn khuất trong màn sương tâm linh huyền bí. Đại Việt ta chiến thắng, nhưng cái giá phải trả cho vận nước không chỉ được đánh đổi bằng máu xương binh sĩ, mà còn bằng cả định mệnh của một vương triều. Trong số đó, bí ẩn nhất là Thiên Thành Công chúa, người mà mọi dấu tích, danh tính và công trạng dường như đã bị một bàn tay vô hình xóa sạch khỏi dòng chảy chính thống của lịch sử, chỉ còn sót lại như một lời đồn đại đầy ám ảnh. Đặt cho ta một câu hỏi " Tại sao mọi thông tin về một vị công chúa tôn quý lại bị xóa sạch khỏi chính sử? Phải chăng đó chỉ là cái giá của một dòng ghi chép bị bỏ sót trong sử thư, để rồi sự thật bị vùi lấp, còn bờ cõi nhân gian vẫn bình yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra?".

Tầm nhìn của cô mờ dần đi, những dòng chữ trên màn hình bắt đầu nhảy múa, bay loạn xạ rồi đan cài vào nhau như một mê cung. Cô đọc đi đọc lại từng chữ, không phải để tìm hiểu, mà như đang cố gắng ráp nối lại những mảnh gương vỡ của một ký ức đã bị chôn vùi.

Minh An nhìn vào An Yên, thấy cô chăm chú đến vậy, An nghĩ cô ấy cũng thấy hứng thú với luồng thông tin mới này, liền hào hứng bồi thêm:

"Nó lạ mà phải hông? ê mà nó có thật không ta? đọc như kiểu thuyết âm mưu ha! mà nghe bảo dân trong nghề đang truy lùng tung tích ngôi miếu này dữ lắm!"

Thấy An Yên vẫn không rời mắt khỏi điện thoại, Minh An huých mạnh vai cô giọng gần như hét lên:

"Sao mà cưng thẫn thờ dị? này! này! có nghe chị nói gì không An Yên?"

Dường như sự nỗ lực có tác dụng. Cái huých vai và tiếng hét của Minh An làm An Yên như tỉnh lại khỏi cơ mê. Dời tầm nhìn khỏi điện thoại, cô luống cuống trả lời nhanh nhất có thể trả lời gấp gáp như sợ rằng nếu chậm một giây, những sợi xích đen trong giấc mơ sẽ thực sự từ màn hình điện thoại lao ra trói chặt lấy mình: 

"Dạ... dạ em nghe! Chỉ là… tự nhiên đọc bài viết này em nhớ tới nó quá."

An Yên nhìn chầm chầm vào đôi tay ướt đẫm mồ hôi vì căn thẳng. Ngón tay vô thức chạm vào con mắt trái của mình. Ngập ngừng hồi lâu, An Yên mới dám thổ lộ:

"Giấc mơ đó... nó cứ lặp đi lặp lại từ năm em mười ba tuổi. Tưởng lớn lên sẽ hết, ai dè dạo này nó lại bắt đầu quay lại, rõ mồn một như vừa mới xảy ra hôm qua vậy."

Minh An thu hồi vẻ cợt nhả của mình. Ánh mắt của một sinh viên chuyên ngành Việt Nam học bỗng trở nên sâu sắc lạ thường. Cô chống cằm, trầm ngâm: 

"Bên ngành chị cũng có vài cách giải thích cho chuyện này. Có thể là "di chứng ký ức" từ huyết quản, hoặc là một dạng "tiền định". khi tương lai đang cố phát tín hiệu để con hoàn thành một ván cờ còn dở dang từ quá khứ. Nói chung là duyên phận đấy, không đùa được đâu."

An Yên chỉ biết cười trừ, giọng cô lạc đi: 

"Em cũng không rõ nữa... Chắc do em suy nghĩ nhiều quá thôi!"

RENG! RENG! RENG!

Tiếng chuông báo thức từ điện thoại vang lên, xé toạc bầu không khí đặc quánh sự hoang mang trong lòng của An Yên. Cô giật bắn mình, như vừa bị ai đó kéo mạnh khỏi vực thẳm của dòng suy nghĩ. Cô nhìn xuống điện thoại, mắt trợn tròn:

"Chết rồi! Hôm nay có tiết sinh hoạt cố vấn, sao em lại quên nữa trời!"

An Yên phắt dậy, vội vàng vơ lấy cuốn sổ và chiếc balo trên bàn, động tác nhanh nhẹn. Cô vừa xỏ giày vừa nói vọng lại, cố lấy lại tông giọng bình thường của một sinh viên năng nổ:

"Thôi em đi trước nha chị An! Đợi em về rồi hai đứa mình đi ăn, hôm nay em bao. Đừng có ngồi đó mà lướt thuyết mấy cái bài viết tào lao trên mạng đi nha!"

Nói đoạn, cô vội vã chạy ra khỏi cửa, để lại Minh An vẫn đang ngơ ngác trên giường. Chỉ khi đã bước ra hành lang, đứng giữa dòng sinh viên đông đúc, An Yên mới đứng khựng lại một nhịp. Cô đưa tay chạm vào vết bớt sau gáy, không hiểu vì sao nó lại nóng lên, như đang thôi thúc An Yên về một điều mà cô đã bỏ quên.

Tiếng quạt trần trên cao vẫn quay đều, phả xuống cái nóng hâm hấp của một buổi chiều giảng đường. Ánh nắng xiên qua khung cửa sổ, đổ dài trên mặt bàn, làm hiện rõ những vết xước và vài dòng chữ viết tay dang dở của những sinh viên khóa trước.

Cô cố vấn bước vào với mái tóc điểm bạc và phong thái điềm đạm của một người đã qua đủ phong trần. Đôi mắt cô thâm trầm, chứa đựng cả sự thông tuệ lẫn cái nhìn thấu đáo của một đời trải nghiệm. Cuốn sổ công tác đặt xuống bàn vang lên một tiếng "cạch" gọn lỏn, cắt ngang mấy câu chuyện phiếm cuối giờ.

"Chào các em, mình tranh thủ sinh hoạt lớp một chút rồi về nhé."

Cả lớp bắt đầu trật tự. Cô lật giở xấp tài liệu, ngước lên nhìn bao quát một lượt:

"Trước khi triển khai kế hoạch mới, đầu tiên mời Ban cán sự báo cáo nhanh tình hình lớp trong tháng vừa qua. Lớp trưởng trước nhé."

Lớp trưởng đứng dậy, cầm xấp danh sách điểm danh, giọng điệu tuy chút mệt mỏi nhưng vẫn rất nghiêm túc và đanh thép:

"Dạ thưa Thầy/Cô, nhìn chung tình hình chuyên cần tháng này khá ổn, trừ mấy buổi học sáng sớm thì vẫn còn tình trạng đi trễ rải rác. Tuy nhiên, em muốn nhắc nhở cả lớp về việc nộp bài tập lớn môn chuyên ngành. Hiện tại vẫn còn 3 nhóm chưa gửi link nộp bài dù đã quá hạn 2 ngày. Các bạn lưu ý để không bị trừ điểm rèn luyện và ảnh hưởng đến tiến độ chung của lớp."

Kế tiếp, Lớp phó Học tập cũng lên tiếng, giọng có phần nhẹ nhàng nhưng đầy sức ép:

"Về học tập, kết quả bài thi giữa kỳ môn Hóa lý vừa rồi của lớp mình không được cao lắm, tỉ lệ dưới trung bình vẫn còn khoảng 15%. Mình đề nghị các nhóm học tập chủ động ôn tập lại, bạn nào vững kiến thức thì kèm thêm cho các bạn còn yếu để chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ sắp tới."

Cô cố vấn gật đầu, nhìn lớp qua một lượt rồi mới tiếp lời, giọng đều đều nhưng rõ ràng:

"Cảm ơn Ban cán sự. Về mấy nhóm nộp bài trễ, Lớp trưởng đôn đốc lần cuối cho Thầy/Cô. Tiếp theo nhờ Bí thư cho mọi người biết khoảng thời gian đến bên đoàn có hoạt động gì không em?"

Bí thư đứng dậy, chỉnh lại tập hồ sơ trên tay, giọng dứt khoát:

"Sắp tới Đoàn trường có tổ chức đợt tập huấn cán bộ Đoàn. Đây là chương trình thường niên, mỗi năm chỉ có một lần thôi. Lớp mình, Ban Chấp hành cần phải tham gia đầy đủ và Ban Cán sự có thể tham gia hoặc khônng!."

Câu nói vừa dứt, phía dưới đã có tiếng bàn tán:

"Mỗi năm một lần thôi á?" "Nghe bảo cái này quan trọng để xét điểm rèn luyện với kỹ năng mềm đó…" Một sinh viên khác khẽ nghiêng người: "Năm ngoái nghe nói có những buổi thuyết giảng do các anh chị đi trước hoặc các thính giảng được mời về để chia sẻ về kinh nghiệm và có nhiều chủ đề tư duy xử lý nghịch cảnh và cách giữ vững bản lĩnh trước những biến cố thực tế, nội dung nghe đâu 'thấm' lắm đấy"

Giảng viên tiếp lời, vẫn cái tông giọng bình thản ấy: "Về kinh phí thì cô sẽ hỗ trợ toàn bộ."

Không khí trong lớp lập tức "nóng" lên. Đám sinh viên vốn đang uể oải bỗng chốc tỉnh hẳn:

"Thật luôn hả cô? Đi free ạ?" "Ngon vậy!" "Kèo thơm, kèo thơm!"

Tiếng vỗ tay rộ lên, lần này phấn khích và đồng loạt hơn hẳn. Cô gật đầu, ra hiệu cho Bí thư tiếp tục.

"Như hồi nãy mình đã nói, chúng ta sẽ tham gia chương trình 'Bản Lĩnh Tự Nhiên', năm nay là mùa thứ 7. Đây là khóa tập huấn đặc biệt về kỹ năng mềm và cũng như học về kĩ năng sử lý các tài liệu cho chi đoàn, dành riêng cho cán bộ Đoàn."

Một bạn nữ dưới lớp chống cằm, lẩm bẩm: "Tên nghe kêu đấy, nhưng chắc là hành xác rồi." Người bên cạnh đáp ngay: "Thì tập huấn kỹ năng mà, chắc chắn là cực, nhưng ít ra cũng có cái để ghi vào CV."

Bí thư lật trang danh sách, bắt đầu đọc tên: "Các bạn trong danh sách gồm: Thanh Như, Mỹ Linh,An Yên, Thanh Nhi và An Khang là bắt buộc tham gia nghe, còn lại các bạn bên ban cán sự có thể tham gia hoặc không!"

"Ê, có tên mày kìa." "Biết rồi, chuẩn bị tinh thần đi." "Nhớ 'sống sót' trở về nhé, đừng để bị loại giữa chừng."

Những tiếng cười khẽ vang lên rồi tắt lịm khi danh sách cứ thế nối dài. Mỗi cái tên trôi qua đều để lại những phản ứng rất khẽ — một cái nhướng mày tò mò, một tiếng thở dài, hay sự im lặng chấp nhận.

"Thông tin cơ bản là vậy. Có lịch trình cụ thể mình sẽ chuyển vào nhóm lớp sau."

Cuốn sổ khép lại. Bí thư bước xuống, lớp học lại trở về trạng thái lửng lơ — không còn quá ồn ào nhưng cũng chẳng còn rời rạc.

"Không biết năm nay có bài kiểm tra thực tế nào mới không?" "Chắc cũng vậy thôi, mỗi năm một lần mà." "Chưa chắc, nghe mấy anh chị khóa trên bảo mỗi năm ban tổ chức lại đổi địa điểm với nội dung, chẳng khóa nào giống khóa nào đâu."

Những câu nói rải rác, không ai nói lớn nhưng đủ để kéo dài dư âm của buổi sinh hoạt. Bên ngoài, nắng đã dịu đi nhiều. Tiết sinh hoạt kết thúc, nhưng giữa những gương mặt trẻ tuổi ấy, cái tên "Bản Lĩnh Tự Nhiên" đã bắt đầu khơi lên một sự chuẩn bị ngầm — cho một thử thách mà có lẽ, họ chưa từng gặp qua trên giảng đường.

More Chapters