Ficool

Chapter 9 - Chương 9

Nathan im lặng trong vài giây. Alex vô thức xoa lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lên bộ đồ thể thao vì căng thẳng. Đôi mắt xanh lục của anh lặng lẽ quét qua người cậu. Ánh nhìn từ từ di chuyển từ đầu đến chân, rồi lại dừng lại trên khuôn mặt cậu. Cơn khát cổ họng trỗi dậy.

"Hôm đó."

Có gì đó không ổn thì phải.

"Sao cậu lại gọi tên tôi?"

À.

Mắt cậu mở to. Đôi tay đang xoa lên quần áo bỗng run lên mà cậu không hề hay biết. Alex bị ghim chặt bởi câu hỏi của Nathan, không thể rời mắt. Dù đây là câu hỏi có thể được đặt ra một cách tự nhiên, nhưng việc Nathan kiên quyết hỏi điều đó... lần đầu tiên khiến cậu cảm thấy một chút oán hận.

Cậu muốn bỏ chạy. Alex lùi lại một bước. Tuy nhiên, rõ ràng là không có lối thoát nào ở đây. Nghĩ lại, đây là một câu hỏi mà sớm muộn gì cậu cũng phải đối mặt. Cậu thấy khuôn mặt trắng trẻo của Nathan dưới ánh mặt trời có vẻ hơi khó chịu. Dù những cảm xúc lộ ra không nhiều, nhưng Alex nhận ra rằng, Nathan cảm thấy bị xúc phạm bởi trải nghiệm đó hơn cậu tưởng.

"Cậu cũng nghĩ tôi là Omega, giống mấy thằng khác sao?"

Ẩn sau giọng điệu bình tĩnh là một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Alex dần hiểu ra giả định mà Nathan đang đặt ra.

"Nếu bạn của tôi cũng sử dụng tôi như một món đồ chơi tình dục, giống mấy thằng ngốc kia..."

Nathan đang đặt Alex vào cùng một nhóm với những Alpha chỉ coi anh như một Omega vì vẻ ngoài của mình.

"Đó sẽ là lý do nghỉ chơi."

Thực tế mà nói, Alex cũng không hoàn toàn trong sạch. Hàng ngày, cậu đã không biết bao lần giả định điều không tưởng rằng Nathan là Omega, và cậu nghĩ anh đẹp hơn bất kỳ Omega nào. Nếu cộng dồn lại trong hai năm qua, có thể nói cậu đã xúc phạm Nathan nhiều hơn bất kỳ ai khác.

Nhưng...

"Trả lời đi, Alex Yeon."

Để coi đó chỉ là một chuyện nhỏ nhặt...

"Cậu cũng nghĩ về tôi như vậy sao?"

Tôi thực sự thích cậu mà.

Một câu nói cậu từng nghe ở đâu đó chợt hiện lên, rằng cần có lý do để yêu. Có rất nhiều lý do. Cậu thích Nathan vì anh là người đã bảo vệ cậu trong những khoảnh khắc cô đơn tột cùng; cậu thích anh vì đã an ủi cậu, một Alpha chưa từng được phép khóc; cậu thích anh vì đã đáp lại lời chào của cậu khi cậu dốc hết can đảm để làm quen; và cậu thích anh vì chấp nhận sự vụng về của cậu. Bởi vì trước mặt Nathan, cậu có thể chỉ là Alex, một con người bình thường, hơn là một Alpha.

Nhưng kể từ khi vượt qua ngưỡng đó, với Alex, Nathan đơn giản là một điều phi thường. Anh quan trọng và quý giá đến thế.

Nghĩ đến một người chỉ để giải tỏa ham muốn thể xác...

"Không phải vậy."

Khóe miệng cậu nhếch lên rồi sụp xuống. Alex cúi mặt xuống, nhìn chằm chằm vào đầu mũi giày của mình. Mọi thứ rối tung lên như đất bám vào giày. Đây không phải là cách cậu định tỏ tình. Cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc làm thế, nhưng nếu có, cậu muốn nó diễn ra trong một hoàn cảnh tốt đẹp hơn.

Một mong muốn quá đỗi xa xỉ.

"Dĩ nhiên là cậu thực sự... xinh đẹp, đẹp trai và đáng yêu hơn bất cứ ai..."

Cổ họng cậu bỏng rát. Chỉ nửa giờ trước thôi, cậu còn nói với Nathan rằng mình không khóc, nhưng giờ đây đôi mắt lại cay xè. Tuy nhiên, Alex cố kìm nén.

"Tôi không nghĩ về cậu theo cách đó. Tôi..."

Cậu cố gắng hết sức để nở một nụ cười. Cậu khó nhọc ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh. Cậu sợ mình trông thật thảm hại, nhưng cậu muốn nói điều này khi nhìn thẳng vào anh.

"Tôi đã từng thích cậu."

Cậu khéo léo chuyển nó sang thì quá khứ.

"Cậu không biết sao?"

Cậu nhướng mày, cố gắng làm giọng mình cao hơn một chút như một trò đùa. Cậu hy vọng mình trông thật hài hước.

"Không phải là tôi thích cậu bây giờ, mà là tôiđã từng thích cậu. Cậu tốt bụng mà."

Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra, rồi lại im bặt. "Ahahaha", cậu cười lên, như một nỗ lực xua tan sự căng thẳng. Không cần nhìn, cậu cũng biết mình trông thật thảm hại.

"Chắc là do kỳ Rut, nên tôi mới nghĩ đến cậu."

Hơi thở cậu hổn hển. Cả người như bị nhấn chìm trong nước. Cậu đưa bàn tay to lớn lên vuốt trán, xoa tóc ra sau rồi thở dài một hơi.

"Làm sao tôi có thể đối với cậu như vậy được."

Cậu thì thầm, hy vọng anh sẽ hiểu. Khuôn mặt Nathan dần hiện rõ trong tầm mắt. Anh đang nhìn cậu với một biểu cảm lạ lẫm chưa từng thấy. Đôi mắt hơi mở to, lộ rõ sự bối rối. Cũng dễ hiểu thôi.

Đương nhiên là cậu ấy sẽ không thích rồi.

"Dĩ nhiên không phải bây giờ. Tôi... tôi không còn thích cậu nữa."

Tôi thích cậu mà.

"Tôi đã từng thích cậu. Vì vậy, cậu không cần phải lo lắng rằng tôi sẽ đối xử với cậu theo kiểu kỳ lạ hay gì cả."

Nếu cậu còn tiếp tục làm bạn với tôi.

Những lời cuối cùng tan biến như cát chảy. Hàng mi dài của Nathan chớp chậm. Đôi môi nhạt màu của anh khẽ mím lại. Alex cố gắng nở một nụ cười, tập trung vào biểu cảm của mình.

"Tôi không biết."

Nathan nói, giọng có chút nghẹn lại. Anh nhíu một bên mắt.

"Tôi thật sự không hề nhận ra."

Có vẻ càng lúc càng bối rối, Nathan đưa tay lên xoa cằm. "Ah", anh thở ra một hơi nhẹ nhõm, cậu có thể thấy anh nhắm mắt lại rồi mở ra.

"Tôi xin lỗi."

Đương nhiên, sẽ không có câu trả lời nào như "tôi cũng thích cậu" hay "tôi cũng đã từng thích cậu". Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng trái tim cậu vẫn nhói lên một cơn đau. Cảm giác như mọi thứ vừa lấp đầy trong người bị một con sóng cuốn trôi đi, để lại một khoảng rỗng trong bụng. Cậu cảm thấy trống trải vô cùng.

"Không, sao cậu phải xin lỗi chứ."

Nathan cúi mắt xuống. Bàn tay đang xoa cằm buông thõng. Mái tóc vàng rực trên trán anh lấp lánh dưới ánh nắng đến mức làm cậu nhức mắt. Anh đẹp đến mức nao lòng.

"Vì tôi không thể đáp lại tình cảm của cậu."

Cậu hơi ngập ngừng trước lời nói đó. Với cảm giác cổ họng nghẹn lại, Alex chỉ biết mấp máy môi trong một nụ cười gượng. Đầu óc cậu choáng váng trong giây lát, vô vàn suy nghĩ đau đớn đâm xuyên qua tim.

Thấy chưa.

Anh sẽ không chấp nhận cậu đâu.

"Ôi trời."

Cậu cố tình cười to lên, như thể không thể tin nổi.

"Đó là chuyện quá khứ rồi mà? Dù sao thì cậu cũng chẳng quan tâm đến đàn ông. Và cậu cũng không thích ai ngoài Beta. Tôi cũng vậy..."

Tôi thích Omega hơn nhiều. Câu nói đó quá khó thốt ra, nên Alex chỉ lảng tránh. Cậu hít một hơi thật sâu rồi ưỡn ngực lên.

"Dù sao thì đó cũng là chuyện đã qua rồi. Và tôi đã phạm sai lầm. Tôi xin lỗi."

Nghe thấy từ "quá khứ", Nathan nheo mắt lại và nhìn chằm chằm vào Alex. Cậu có cảm giác như anh đang nhìn thấu tâm can mình. Nếu cứ tiếp tục nhìn vào mắt anh như thế, có lẽ điều gì đó sẽ vỡ òa ra. Alex cảm thấy khó chịu nên quay đi.

"Vậy... cậu có tha thứ cho tôi không?"

"...Ừ. Tôi cũng xin lỗi."

"Này, thực sự không sao đâu."

Cậu cố tình dùng giọng điệu thô lỗ như khi nói chuyện với mấy thằng bạn cùng lứa, rồi vỗ nhẹ vào vai Nathan. Cậu cảm thấy tủi thân đến mức muốn khóc, vì đây là bờ vai mà cậu thậm chí chẳng dám chạm vào, sợ làm mất đi vẻ hoàn hảo của nó. Alex vội vàng chuyển chủ đề.

"Sắp đến giờ bố tôi về rồi. Cậu có muốn ăn tối cùng không? Dù sao cậu cũng đến tận đâymà."

Ánh mắt Nathan dừng lại trên cổ cậu một thoáng. Nhưng rồi anh lắc đầu.

"Không, tôi cũng phải về."

"Vậy tại sao cậu lại đến đây?"

Nếu chỉ để nói chuyện rồi đi, anh không cần phải đến tận nơi này mới đúng. Bất chấp sự khó xử phải đối mặt với anh hôm nay, một câu hỏi đã nảy ra trong đầu cậu. Nathan nhìn Alex một lúc, rồi chậm rãi nghiêng người và đeo hờ chiếc cặp lên vai. Bàn tay trắng muốt của anh luồn vào bên trong chiếc cặp da đen, chẳng mấy chốc lấy ra một túi giấy.

"Giáo viên nói cậu bị ốm, nên."

Một chiếc túi giấy màu nâu được đưa ra trước mặt cậu. Alex im lặng nhìn nó, không nói nên lời.

"Bố cậu không thường về nhà lắm, phải không?"

Dưới các móng tay, cậu cảm thấy một cơn ngứa ran. Alex từ từ đón lấy túi giấy. Âm thanh soạt soạt của giấy nghe vang đến lạ.

"Nghe nói nhãn hiệu thuốc ức chế này tốt. Cứ dùng loại khác sau này đi."

Alex vẫn giữ nụ cười gượng trên môi.

"Cậu... không giận tôi sao?"

Cậu cảm thấy như có một mảng màu đen đang lan rộng, nhuộm đen một góc trái tim rồi vỡ tung ra.

"Đó là một vấn đề khác."

Nathan đáp lại thờ ơ, như thể đang nói một điều hiển nhiên.

"Vậy tôi đi đây."

Không đợi câu trả lời, Nathan quay người. Vẫn giữ nguyên tư thế đang cầm túi, Alex đứng ngây người nhìn theo bóng lưng anh. Anh giống hệt như ngày hôm ấy, khi cậu đưa ô cho anh rồi anh bước đi. Mái tóc vàng được chải chuốt gọn gàng và chiếc cổ dài thon thả bên dưới.

More Chapters