Ficool

Chapter 1 - Chương 1

"Trốn kỹ đi…"

Giọng nói ấy vang lên giữa bóng tối đặc quánh.

Cô tiểu thư nhỏ bé bỗng bật dậy giữa đêm, hơi thở dồn dập. Hai tay run run ôm lấy ngực như muốn ghì chặt trái tim đang đập loạn.

"Hức… lại là câu nói đó…"

Mồ hôi thấm ướt lưng áo. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở gấp gáp của nàng.

Cánh cửa bật mở.

"Tiểu thư! Tiểu thư có chuyện gì vậy?"

Tiểu Như hốt hoảng chạy vào, tóc còn chưa kịp chải gọn.

Tuyết Nhi ngẩng đầu. Đôi mắt long lanh nước, gương mặt nhỏ xíu trắng bệch.

"Hắn… hắn lại nói sẽ tới tìm ta…"

Giọng nàng run rẩy.

"Hắn bảo ta trốn kỹ đi… dù ở đâu hắn cũng tìm được…"

Tiểu Như ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại.

"Không sao đâu. Có Tiểu Như ở đây rồi. Tiểu thư an toàn mà… chỉ là ác mộng thôi."

Giọng nói dịu dàng ấy đã lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Có lẽ… nàng đã quen với những cơn ác mộng này.

Nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần nghe câu nói kia, tim nàng lại lạnh buốt như bị ai bóp nghẹt.

 • 

Trời vừa hửng sáng.

Sau một đêm chật vật, Tuyết Nhi tỉnh dậy với thần sắc mệt mỏi. Ánh mắt nàng vẫn còn mơ hồ, như đang lạc giữa hai thế giới.

"Tuyết Nhi!"

Một bóng người lao vào phòng.

Triệu Hà Anh ôm chầm lấy muội muội.

"Muội sao rồi? Tối qua ngủ có ngon không?"

Nghe giọng tỉ tỉ, vành mắt Tuyết Nhi đỏ lên.

"Tỉ về rồi… muội ở một mình sợ lắm…"

"Hắn… lại bảo sẽ tới tìm muội…"

Triệu Hà Anh vỗ ngực, làm ra vẻ anh hùng.

"Có tỉ ở đây rồi! Ai dám ăn hiếp muội chứ? Đi nào, thay đồ rồi ra gặp phụ vương với mẫu phi thôi!"

Nói xong liền kéo nàng chạy đi.

Tuyết Nhi loạng choạng theo sau. Trong đầu thoáng hiện lên một hình ảnh rất xa lạ—

Một tòa tháp cháy rực.

Một tiếng cười lạnh lẽo.

Nhưng rồi tất cả tan biến như khói.

 • 

Sảnh chính.

Triệu Vương ngồi ở chủ vị, ho khẽ một tiếng.

"Khụ… chuyến này vào hoàng đô có tiến triển gì không, Thương nhi?"

Triệu Thương đứng bên cạnh, thần sắc ảm đạm.

"Con đã tìm hết cách… nhưng vẫn không ai dám tới khám cho muội. Bây giờ hễ nhắc đến Tuyết Nhi, người ta đều sợ."

"Sợ?" Triệu Vương nhíu mày.

"Sau chuyện đan sư bát phẩm Vũ Hành Xương… tin đồn lan ra. Người ta nói vì ông ta không cứu được muội nên phụ vương chôn sống, phanh thây ông ấy…"

Ầm!

Triệu Vương đập mạnh xuống bàn.

"Tên nào dám bịa đặt? Lão già đó không chữa được thì thôi, còn dám bảo ta bán con gái cho lão làm thuốc! Ta không chôn lão, chẳng lẽ giữ lại ăn Tết?!"

Triệu Thương thở dài, ánh mắt mờ mịt.

"Chuyện của muội đã đủ rối. Cảnh giới của con lại kẹt ở Luyện Khí nhất tầng mãi không đột phá… Lần này vào hoàng đô, Hoa Tuyết cô nương đã tỏ vẻ lạnh nhạt."

Triệu Vương trầm xuống, giọng chậm lại.

"Con là con trai Triệu Hùng ta. Hổ phụ sinh hổ tử. Chỉ là thời cơ chưa tới."

Đúng lúc đó—

Cánh cửa bật mở.

"Cha! Cha! Con về rồi!"

Triệu Hà Anh kéo theo Tuyết Nhi chạy vào.

"Con có chuyện quan trọng muốn nói!"

Triệu Vương xoa trán.

"Chuyện gì mà gấp vậy?"

"Là chuyện của Tuyết Nhi!"

Cả đại sảnh bỗng im lặng.

"Hôm qua lúc nghỉ chân ở thành Hồng An… con gặp một lão nhân gia. Ông ấy biết mục đích chuyến đi của chúng ta."

Triệu Thương cau mày.

"Biết? Ông ta nói gì?"

"Ông ấy bảo có thể giải quyết toàn bộ khó khăn của gia tộc ta… nhưng với một điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Ông ấy đưa con phong thư này. Bảo giao tận tay phụ vương."

Triệu Hà Anh lấy phong thư từ trong tay áo.

Triệu Thương trợn mắt.

"Sao muội không nói ta biết?"

Hà Anh bĩu môi.

"Lúc ta muốn nói thì huynh có nghe đâu."

Triệu Thương cứng họng.

Triệu Vương cười lớn.

"Được lắm con gái ta."

Ông mở thư.

Nụ cười dần tắt.

Ánh mắt trở nên nghiêm trọng.

"Cha… điều kiện là gì?" Triệu Thương hỏi.

Triệu Vương chậm rãi gấp thư lại.

"Chuyện này… ta cần bàn với các trưởng lão. Không thể tự quyết."

Không khí bỗng nặng nề.

Trong khi mọi người còn đang suy nghĩ—

Một giọng nhỏ vang lên.

"Cha… con đói…"

Tuyết Nhi chớp mắt, hai tay kéo nhẹ tay áo phụ vương.

Triệu Vương khựng lại, rồi bật cười.

"Được, được. Con gái bảo bối của ta đói rồi."

Ông bế nàng lên.

Trong khoảnh khắc được ôm vào lòng, Tuyết Nhi khẽ tựa đầu vào vai cha.

Ánh mắt nàng thoáng lướt qua phong thư trên bàn.

Không hiểu vì sao…

Nàng cảm thấy một linh cảm lạnh lẽo.

Giống như—

Có ai đó… đã bước vào cuộc đời nàng từ trước khi nàng kịp nhận ra.

Sau bữa sáng, Hà Anh kéo Tuyết Nhi ra ngoài dạo phố.

Suốt quãng đường, Tuyết Nhi gần như không để tâm đến cảnh vật xung quanh. Đầu nàng lâng lâng, từng mảnh ký ức mơ hồ và đáng sợ liên tục ùa về. Hình ảnh chớp nhoáng, tiếng sấm gào, tiếng người kêu khóc… khiến tim nàng đập dồn dập.

"Rốt cuộc… đó là ai? Là ta sao…?"

Một cái véo má bất ngờ kéo nàng trở về thực tại.

"Tiểu Tuyết của tỉ hôm nay sao ngơ ngẩn vậy? Tỉ về rồi, dẫn muội đi mua kẹo hồ lô nhé!"

Tuyết Nhi khẽ mỉm cười. Đôi mắt long lanh như trẻ con, nhưng sâu bên trong lại phảng phất nét tiều tụy của những đêm mất ngủ.

"Dạ… tỉ đưa muội ra ngoài thành ngắm hoa nữa nha…"

🌸 Ngoài thành

Giữa vườn hoa rực rỡ, Tuyết Nhi ngồi vùi mình trong những khóm cúc trắng.

"Tỉ…" nàng nhỏ giọng, "tỉ có biết ma pháp là gì không?"

Hà Anh ngơ ngác.

"Ma pháp? Là thứ gì vậy?"

"Là thứ có thể tạo ra hoa cỏ, mây trời, sấm sét… phá hủy tất cả…"

Hà Anh bật cười.

"À, muội nói đến pháp thuật của tu tiên giả đó sao? Năm nay có lẽ tỉ cũng phải lên đài thức tỉnh linh căn rồi."

Tuyết Nhi nhìn chị mình, ánh mắt nghi hoặc.

"Vậy… muội có phải tu tiên giả không ạ?"

"Giờ thì chưa." Hà Anh xoa đầu nàng. "Nhưng sau này có thể. Biết đâu muội trở thành tiên đế thì sao? Đến lúc đó phải bảo vệ tỉ đó nha."

Tuyết Nhi cúi mặt xuống.

"Mấy hôm nay muội mơ rất nhiều… Muội mơ mình là một công chúa…"

Hà Anh cười khúc khích.

"Giấc mơ đẹp mà. Muội bây giờ cũng là công chúa nhỏ của Triệu gia rồi còn gì."

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống cánh hoa cúc.

"Nhưng trong mơ… mọi người gọi muội là công chúa ác ma… Trời đất tối sầm, sấm sét liên hồi… Tất cả đều bị phá hủy… Không ai sống sót…"

Giọng nàng run run.

"Và những người làm điều đó… giống như pháp sư… có ma pháp…"

Hà Anh khẽ ôm nàng vào lòng.

"Chỉ là mơ thôi. Muội đừng sợ. Có tỉ ở đây rồi."

Tuyết Nhi nấc nhẹ, rồi dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay chị.

Lần này, giấc mơ không còn toàn bóng tối.

Một nụ cười dịu dàng hiện lên.

"Công chúa điện hạ, đến giờ uống trà rồi."

Một chàng trai trẻ, ánh mắt ôn nhu, nụ cười ấm áp.

Tuyết Nhi giật mình tỉnh dậy, tay vươn ra như muốn giữ lấy bóng hình ấy.

"Muội tỉnh rồi?" Hà Anh mỉm cười. "Hôm nay muội ngủ ngon ghê. Nhưng muội nói mớ đó nha."

"Nói mớ… gì ạ?"

Hà Anh nhăn mặt nhớ lại.

"Lệ An… Lẻo… gì đó…"

Tuyết Nhi khẽ thốt:

"Leo…"

"Đúng rồi! Cái đó đó!" Hà Anh bật cười. "Là món ăn hả?"

Tuyết Nhi ngơ ngác.

"Muội… không biết. Chỉ cảm thấy quen lắm…"

🏯 Cảnh chuyển sang đại sảnh Triệu gia

Triệu Vương triệu tập toàn bộ trưởng lão.

Ông quét mắt qua từng người, rồi chậm rãi đưa bức thư cho Đại trưởng lão.

"Có người muốn dẫn Tuyết Nhi đi."

Đại trưởng lão Triệu Khải nhíu mày.

"Trong thư viết gì?"

Triệu Vương trầm giọng:

"Hắn nói… đứa trẻ nhiễm ma khí. Bị thiên đạo ruồng bỏ. Không thuộc về thế giới này."

Không khí trong đại sảnh chợt lạnh đi.

"Hắn còn nói… trong vòng mười năm, con bé sẽ khiến Triệu gia suy vong."

"Chỉ có hắn… mới cứu được."

Các trưởng lão nhìn nhau.

Nhị trưởng lão chậm rãi lên tiếng:

"Nếu chuyện liên quan đến thiên đạo… không thể xem thường."

Đại trưởng lão đập tay xuống bàn.

"Tuyết Nhi là cháu ta! Vài tháng trước nó hôn mê không ai giúp, giờ tỉnh lại thì có kẻ nhảy ra nói thiên đạo ruồng bỏ?"

Triệu Vương ánh mắt bừng sát khí.

"Ta tuyệt đối không để ai mang con ta đi."

Tứ trưởng lão trầm giọng:

"Nhưng nếu lời hắn nói… là thật thì sao?"

Cả sảnh rơi vào im lặng.

Triệu Vương đứng dậy.

"Ta sẽ đích thân đi gặp hắn."

"Nếu là kẻ bịp bợm… ta sẽ khiến hắn hối hận vì đã sinh ra."

Đại trưởng lão khẽ nheo mắt.

"Tiểu thư hôn mê nhiều năm… đột nhiên tỉnh lại… tính tình thay đổi… giờ lại có kẻ nhắm vào…"

Trong lòng ông thoáng qua một ý nghĩ lạnh lẽo.

"Rốt cuộc… là bệnh… hay là có thứ gì đã nhập vào?"

Ngoại thành.

Hai vị tiểu thư đang ngân nga những điệu hát trong trẻo giữa biển hoa.

Gió nhẹ lay cánh đồng.

Đột nhiên —

ẦM!!!

Một luồng kiếm quang từ trên cao bổ xuống.

Mặt đất nứt toác.

Vết nứt kéo dài hàng chục trượng, như thể có một thanh đao vô hình chém đôi không gian, chia thế giới thành hai nửa.

Linh lực cuồng bạo quét qua.

Khí tức của tu tiên giả khiến không khí đông cứng.

Hà Anh mặt tái nhợt, ôm chặt Tuyết Nhi.

"Chạy!"

Nàng quay đầu lao về phía thành.

Trong lòng vừa sợ vừa hối hận:

Ta thật ngu ngốc… chỉ vì muốn tiêu dao cùng muội muội mà không mang theo hộ vệ…

Phía sau, kiếm khí va chạm, linh quang nổ tung như sấm.

Tuyết Nhi nhìn cảnh ấy.

Một khoảnh khắc.

Sấm sét.

Cung điện sụp đổ.

Máu nhuộm nền đá.

Những hình ảnh vỡ vụn ùa vào tâm trí.

Nàng khẽ run… rồi ngất lịm.

Đang chạy thì một thân ảnh từ trên không rơi xuống ngay trước mặt Hà Anh.

Một thiếu niên, toàn thân đầy máu.

Hắn quỳ xuống, cố giữ tỉnh táo.

"Tiểu muội… giúp ta…"

"Ta sẽ… báo đáp…"

Dứt lời, hắn gục xuống.

Hà Anh trợn mắt.

Tên này có điên không? Nhờ một đứa bé mười tuổi giúp hắn? Cái xác hắn còn to gấp đôi ta!

"Thôi mặc kệ!"

Nàng vừa định vòng qua chạy tiếp —

Bỗng trên không trung đáp xuống hai thân ảnh.

Một gầy.

Một béo.

Cả hai đều mang nụ cười lạnh lẽo.

Tên gầy nhếch mép.

"Chuyện ở đây không liên quan tới hai nhóc. Mau chạy trước khi ta đổi ý."

Hà Anh mừng thầm.

Trời giúp ta rồi!

Nàng vội cúi đầu cảm tạ, định rời đi —

Thì thiếu niên đầy máu dưới đất đột nhiên bò dậy, gào lên:

"Diệp Tiên Linh Thảo! Giữ lấy! Chạy đi! Đừng để bọn chúng tóm được!"

Hà Anh hoảng hốt.

"Ngươi đưa ta lúc nào?! Đừng có vu oan người tốt!"

Tên gầy ánh mắt lạnh hẳn.

"À… vậy là hôm nay hai đứa không đi được rồi."

Tên béo vung rìu, giọng khàn đặc:

"Mau giao Diệp Tiên Linh Thảo ra đây. Ta còn cho đường sống."

Hà Anh run nhưng vẫn cắn răng:

"Chúng ta không có!"

Tên gầy bước tới, thần thức quét qua.

Hắn nhíu mày.

Trên người thiếu niên không còn linh dược.

Nhưng trên lưng Hà Anh — có một tia linh lực mỏng manh của Diệp Tiên Linh Thảo.

Khóe môi hắn cong lên.

"Này nhóc… bọn ta không rảnh chơi trò giấu đồ."

"Bọn ta mặt có vẻ ác, nhưng tâm không ác."

"Thằng kia cướp linh dược của ta, nên ta mới truy sát."

"Ta không muốn hai ngươi giống hắn."

Tuyết Nhi khẽ run, thì thào:

"Ngũ phẩm… linh dược?"

Giọng nàng nhỏ nhưng rất rõ.

"Thúc thúc… nếu ta đưa ba cành… các thúc sẽ không giết chúng ta chứ?"

Tên gầy cười lớn.

"Không cần ba. Chỉ cần một cành Diệp Tiên Linh Thảo."

Thiếu niên dưới đất cố gượng dậy lần nữa.

"Chạy đi… trước khi… mọi thứ tệ hơn…"

Hà Anh nổi giận:

"Ta có làm gì ngươi đâu mà cứ kéo ta xuống nước?!"

Nàng nhìn thẳng tên gầy.

"Ta có thể đưa linh dược. Nhưng hắn phải đi cùng ta."

Tên gầy nheo mắt.

"Được."

"Chỉ cần giao ra, ta bảo đảm an toàn."

Hà Anh thở phào.

"Vậy chúng ta vào thành."

Tên gầy đột nhiên lạnh giọng.

"Không được vào thành."

Thanh kiếm trong tay hắn khẽ nhấc lên.

"Ngươi tưởng ta ngu?"

Hắn chỉ vào Tuyết Nhi.

"Để con nhóc lại. Ngươi đi lấy linh dược."

Hà Anh siết chặt tay.

"Không được."

Tên béo gầm lên:

"Một là linh dược. Hai là mạng."

"Chọn đi."

Gió thổi qua cánh đồng.

Trong khoảnh khắc ấy, Hà Anh như lớn thêm vài tuổi.

Nàng nhìn Tuyết Nhi trên lưng.

Rồi gật đầu.

"Được."

"Nhưng nếu muội ấy có chuyện gì…"

Tên gầy phất tay.

"Đi đi."

Hà Anh lao về phía thành.

Trong lòng chỉ còn một câu:

Tuyết Nhi… đợi chị…

Ngoại thành.

Tên béo ngồi xổm trên người thiếu niên, vuốt ve lưỡi rìu dính máu.

Đúng lúc đó —

Tuyết Nhi mở mắt.

"Tỉ tỉ… đâu rồi?"

Nàng nhìn quanh.

Máu.

Kiếm khí còn sót lại trong không khí.

Tên béo cười khanh khách.

"Tỉ ngươi à?"

"Ta ăn rồi."

"Ta róc từng thớ thịt một."

"Ăn xong mới mập được thế này."

Tiếng cười hắn vang khắp rừng.

Nỗi sợ dâng lên trong mắt Tuyết Nhi.

Nỗi sợ mất người thân.

Nỗi sợ chết.

Nỗi sợ đã từng trải qua.

Ký ức vỡ vụn ùa về.

Cung điện sụp đổ.

Tiếng hét.

Bóng tối nuốt chửng tất cả.

Mặt nàng trắng bệch.

Nước mắt trào ra.

Nhưng—

Trong đáy mắt.

Một vệt sáng đen như mực… lóe lên.

Không phải ánh sáng.

Là bóng tối.

Yên lặng.

Sâu thẳm.

Giống như thứ gì đó… vừa thức tỉnh.

Tên mập thấy Tuyết Nhi sợ hãi liền càng đắc ý.

Hắn ngửa đầu cười lớn, tiếng cười vang dội giữa cánh đồng hoang.

"Như thằng khốn này đây!"

Hắn đá mạnh vào thiếu niên dưới đất.

"Người của Huyền Thiên Tông mà dám đi cướp linh dược của tán tu."

"Giờ ta róc thịt hắn như róc thịt tỉ ngươi vậy!"

Tên gầy đứng bên cạnh chỉ khẽ liếc qua, ánh mắt mang theo chút chán ghét.

Không phải thương hại.

Mà là khinh thường.

Tên mập đưa lưỡi rìu sắt lạnh ngắt chạm nhẹ lên cổ thiếu niên.

Lưỡi rìu lướt qua da thịt, để lại một vệt máu mảnh.

Thiếu niên run rẩy hét lên:

"Diệp Tiên Linh Thảo ta đưa cho bọn chúng rồi!"

"Thả ta ra! Ta không còn giá trị gì nữa!"

Hắn thực sự sợ.

Không phải sợ chết.

Mà là sợ bị giết như một con vật mua vui.

Tuyết Nhi đứng đó.

Không khóc nữa.

Không run nữa.

Chỉ nhìn.

Ánh mắt trống rỗng.

Tên mập cười ha hả.

"Nhìn kìa! Con nhóc bị dọa ngu rồi!"

Hắn cố tình nhấn mạnh từng chữ:

"Giống hệt… tỉ… ngươi…"

Đôi môi nhỏ của Tuyết Nhi khẽ động.

"Tỉ…"

Giọng nàng rất nhỏ.

Như đang lạc ở một nơi khác.

"Tỉ…"

Rồi môi nàng run lên.

"…l…e…o…"

Tên gầy khẽ nhíu mày.

Hắn cảm thấy không khí xung quanh… hơi lạnh đi.

Nhưng chưa kịp suy nghĩ—

"…giết… tụi nó…"

Giọng nói ấy không phải tiếng trẻ con.

Không cảm xúc.

Không cao thấp.

Chỉ là một mệnh lệnh.

Trong khoảnh khắc đó —

Đôi mắt nàng lóe lên.

Không phải ánh sáng.

Mà là một tầng bóng tối đậm đặc như mực.

Không lan ra từ cơ thể.

Mà như… từ không gian phía sau nàng.

Ầm.

Không có tiếng nổ.

Không có linh lực va chạm.

Chỉ là một màn đêm đột ngột phủ xuống.

Tên mập còn chưa kịp phản ứng.

Tên gầy chưa kịp rút kiếm.

Thiếu niên còn đang há miệng.

Tất cả —

Bị bóng tối nuốt chửng.

Trong tích tắc.

Không đau đớn.

Không tiếng hét.

Không chống cự.

Giống như bị xóa khỏi thế giới một nhịp thở.

Rồi ánh đen rút lại.

Chỉ còn gió thổi qua cánh đồng.

Ba thân ảnh nằm bất động trên mặt đất.

Linh lực trong không khí… biến mất.

Không phải tản đi.

Mà như bị hút cạn.

Cỏ cây xung quanh hơi héo xuống trong chớp mắt.

Tuyết Nhi đứng đó thêm vài giây.

Ánh mắt dần trở lại bình thường.

Nàng chớp chớp mắt.

Như không biết chuyện gì vừa xảy ra.

Rồi cơ thể mềm nhũn.

Ngã xuống.

Gió thổi qua.

Cánh đồng lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

More Chapters